Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2764: Không say không về!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía Nhạc Sơn gằn lên phẫn nộ, mặt mày ai nấy đều tối sầm cả lại.Ai cũng biết bọn họ đã bị Diệp Thành chơi một vố, bọn họ cao cao tại thượng có lẽ không thể ngờ tới mình lại bị người ta quay lưng như vậy.AdvertisementMột đám khốn khiếp!Tạ Vân liếc nhìn phía Nhạc Sơn rồi đứng dậy rời đi, khoé miệng còn nở nụ cười lạnh lẽo.Phía này, Mục Uyển Thanh và Niệm Vi cũng bước theo.Một cuộc tuyển chọn luyện đan sư sau cái quay lưng rời đi của Tạ Vân mà kết thúc.Phía Nhạc Sơn cũng lần lượt đứng dậy, mặt mày tối sầm.Các tu sĩ tới xem buổi tuyển chọn lần lượt đi ra khỏi Vọng Thiên Các, ai nấy đều xuýt xoa, hôm nay bọn họ mới thực sự được chứng kiến thế nào là thiên tài luyện đan.Những người xem không phải kẻ ngốc, bọn họ tự biết thực lực của Diệp Thành mạnh thế nào, nếu như cho bọn họ đủ thời gian thì nhất định có thể vượt qua sự tồn tại của Khô Nhạc, những luyện đan sư như vậy có thể coi là tiền đổ vô lượng, có mối quan hệ thế này thì chẳng cần nghĩ cũng biết đều lựa chọn giao hảo.Cho nên vừa ra khỏi Vọng Thiên Các, phần lớn mọi người đều đi về một hướng, đó là nơi mà Diệp Thành mời các luyện đan sư uống rượu: Huyền Vũ Lâu.Huyền Vũ Lâu là tửu lâu rộng lớn nhất của tầng thứ hai ở U Đô, chỉ cần nghe tên thì đều biết có liên quan đến Tạ Vân, chính là sản nghiệp của Cửu Hoàng Tử ở tầng thứ hai ở U Đô, cũng là sản nghiệp còn lại duy nhất của Cửu Hoàng Tử.Không say không về!Khi những tu sĩ tới xem vào Huyền Vũ Các thì bầu không khí bên trong này đã rất náo nhiệt, một nhóm luyện đan sư có tài nhưng không gặp thời cứ thế uống hả hê, dù sao cũng chẳng mất tiền, chẳng ai khách khí cả.Mọi người cứ uống tự nhiên, tao mời.Diệp Thành rất khẳng khái, giọng nói hào sảng, hắn tỏ ra hào phóng không chỉ với những luyện đan sư mà còn với những tu sĩ tới xem buổi tuyển chọn luyện đan sư.Tửu lâu rộng lớn này đã được hắn bao chọn, thân phận của hắn khiến người ta phải hiểu kỳ, khả năng thiên bẩm của hắn khiến người ta phải kinh ngạc, sự khẳng khái của hắn cũng khiến người ta bái phục.Phía này người ta ăn uống linh đình, còn phía Nhạc Sơn thì quay về Linh Đan Các.Một lão già tóc xám khoanh chân ngồi trên vân đoàn, toàn thân có chín luồng thần khí bao quanh, mỗi một luồng thần khí đều mang theo hỏa diệm, nếu như có ai đó biết được huyền cơ thì nhất định sẽ vô cùng bất ngờ bởi lão già tóc xám kia thân mang chín loại hoả diệm, vả lại đạo hoả diệm nào cũng bất phàm.Người này có thân phận không hề đơn giản, chính là luyện đan sư cấp bảy duy nhất của U Đô, người ở U Đô đều gọi ông ta là Khô Nhạc Chân Nhân.“Mới nửa canh giờ mà đã luyện ra được đan dược sáu vân sao?”, nghe phía Nhạc Sơn nói, Khô Nhạc Chân Nhân chợt mở mắt, trong đôi mắt xa xăm còn loé lên tinh quang trước nay chưa từng có. Trong nửa canh giờ mà có thể luyện ra được đan dược sáu vân, vả lại còn trong điều kiện đan phương có vấn đề, khả năng luyện đan thiên bẩm như thế này đã vượt qua cả ông ta của năm xưa.“Đúng là vậy ạ”, Nhạc Sơn vội tiến lên trước dâng đan dược mà Diệp Thành luyện ra.“Lai lịch của hắn thế nào?”, Khô Nhạc nhận lấy, ông ta nheo mắt nhìn đan dược sáu vân, với khả năng quan sát của ông ta thì đương nhiên có thể nhìn ra sự bất phàm của viên đan dược này, đặc biệt là một luồng ánh sáng màu vàng kim bao quanh viên đan dược càng khiến người ta phải choán mắt, chỉ nhìn bề ngoài viên đan dược này ông ta đã có thể nhìn ra được hỏa diệm của diệp thành nhất định bất phàm.

Phía Nhạc Sơn gằn lên phẫn nộ, mặt mày ai nấy đều tối sầm cả lại.

Ai cũng biết bọn họ đã bị Diệp Thành chơi một vố, bọn họ cao cao tại thượng có lẽ không thể ngờ tới mình lại bị người ta quay lưng như vậy.

Advertisement

Một đám khốn khiếp!

Tạ Vân liếc nhìn phía Nhạc Sơn rồi đứng dậy rời đi, khoé miệng còn nở nụ cười lạnh lẽo.

Phía này, Mục Uyển Thanh và Niệm Vi cũng bước theo.

Một cuộc tuyển chọn luyện đan sư sau cái quay lưng rời đi của Tạ Vân mà kết thúc.

Phía Nhạc Sơn cũng lần lượt đứng dậy, mặt mày tối sầm.

Các tu sĩ tới xem buổi tuyển chọn lần lượt đi ra khỏi Vọng Thiên Các, ai nấy đều xuýt xoa, hôm nay bọn họ mới thực sự được chứng kiến thế nào là thiên tài luyện đan.

Những người xem không phải kẻ ngốc, bọn họ tự biết thực lực của Diệp Thành mạnh thế nào, nếu như cho bọn họ đủ thời gian thì nhất định có thể vượt qua sự tồn tại của Khô Nhạc, những luyện đan sư như vậy có thể coi là tiền đổ vô lượng, có mối quan hệ thế này thì chẳng cần nghĩ cũng biết đều lựa chọn giao hảo.

Cho nên vừa ra khỏi Vọng Thiên Các, phần lớn mọi người đều đi về một hướng, đó là nơi mà Diệp Thành mời các luyện đan sư uống rượu: Huyền Vũ Lâu.

Huyền Vũ Lâu là tửu lâu rộng lớn nhất của tầng thứ hai ở U Đô, chỉ cần nghe tên thì đều biết có liên quan đến Tạ Vân, chính là sản nghiệp của Cửu Hoàng Tử ở tầng thứ hai ở U Đô, cũng là sản nghiệp còn lại duy nhất của Cửu Hoàng Tử.

Không say không về!

Khi những tu sĩ tới xem vào Huyền Vũ Các thì bầu không khí bên trong này đã rất náo nhiệt, một nhóm luyện đan sư có tài nhưng không gặp thời cứ thế uống hả hê, dù sao cũng chẳng mất tiền, chẳng ai khách khí cả.

Mọi người cứ uống tự nhiên, tao mời.

Diệp Thành rất khẳng khái, giọng nói hào sảng, hắn tỏ ra hào phóng không chỉ với những luyện đan sư mà còn với những tu sĩ tới xem buổi tuyển chọn luyện đan sư.

Tửu lâu rộng lớn này đã được hắn bao chọn, thân phận của hắn khiến người ta phải hiểu kỳ, khả năng thiên bẩm của hắn khiến người ta phải kinh ngạc, sự khẳng khái của hắn cũng khiến người ta bái phục.

Phía này người ta ăn uống linh đình, còn phía Nhạc Sơn thì quay về Linh Đan Các.

Một lão già tóc xám khoanh chân ngồi trên vân đoàn, toàn thân có chín luồng thần khí bao quanh, mỗi một luồng thần khí đều mang theo hỏa diệm, nếu như có ai đó biết được huyền cơ thì nhất định sẽ vô cùng bất ngờ bởi lão già tóc xám kia thân mang chín loại hoả diệm, vả lại đạo hoả diệm nào cũng bất phàm.

Người này có thân phận không hề đơn giản, chính là luyện đan sư cấp bảy duy nhất của U Đô, người ở U Đô đều gọi ông ta là Khô Nhạc Chân Nhân.

“Mới nửa canh giờ mà đã luyện ra được đan dược sáu vân sao?”, nghe phía Nhạc Sơn nói, Khô Nhạc Chân Nhân chợt mở mắt, trong đôi mắt xa xăm còn loé lên tinh quang trước nay chưa từng có. Trong nửa canh giờ mà có thể luyện ra được đan dược sáu vân, vả lại còn trong điều kiện đan phương có vấn đề, khả năng luyện đan thiên bẩm như thế này đã vượt qua cả ông ta của năm xưa.

“Đúng là vậy ạ”, Nhạc Sơn vội tiến lên trước dâng đan dược mà Diệp Thành luyện ra.

“Lai lịch của hắn thế nào?”, Khô Nhạc nhận lấy, ông ta nheo mắt nhìn đan dược sáu vân, với khả năng quan sát của ông ta thì đương nhiên có thể nhìn ra sự bất phàm của viên đan dược này, đặc biệt là một luồng ánh sáng màu vàng kim bao quanh viên đan dược càng khiến người ta phải choán mắt, chỉ nhìn bề ngoài viên đan dược này ông ta đã có thể nhìn ra được hỏa diệm của diệp thành nhất định bất phàm.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Phía Nhạc Sơn gằn lên phẫn nộ, mặt mày ai nấy đều tối sầm cả lại.Ai cũng biết bọn họ đã bị Diệp Thành chơi một vố, bọn họ cao cao tại thượng có lẽ không thể ngờ tới mình lại bị người ta quay lưng như vậy.AdvertisementMột đám khốn khiếp!Tạ Vân liếc nhìn phía Nhạc Sơn rồi đứng dậy rời đi, khoé miệng còn nở nụ cười lạnh lẽo.Phía này, Mục Uyển Thanh và Niệm Vi cũng bước theo.Một cuộc tuyển chọn luyện đan sư sau cái quay lưng rời đi của Tạ Vân mà kết thúc.Phía Nhạc Sơn cũng lần lượt đứng dậy, mặt mày tối sầm.Các tu sĩ tới xem buổi tuyển chọn lần lượt đi ra khỏi Vọng Thiên Các, ai nấy đều xuýt xoa, hôm nay bọn họ mới thực sự được chứng kiến thế nào là thiên tài luyện đan.Những người xem không phải kẻ ngốc, bọn họ tự biết thực lực của Diệp Thành mạnh thế nào, nếu như cho bọn họ đủ thời gian thì nhất định có thể vượt qua sự tồn tại của Khô Nhạc, những luyện đan sư như vậy có thể coi là tiền đổ vô lượng, có mối quan hệ thế này thì chẳng cần nghĩ cũng biết đều lựa chọn giao hảo.Cho nên vừa ra khỏi Vọng Thiên Các, phần lớn mọi người đều đi về một hướng, đó là nơi mà Diệp Thành mời các luyện đan sư uống rượu: Huyền Vũ Lâu.Huyền Vũ Lâu là tửu lâu rộng lớn nhất của tầng thứ hai ở U Đô, chỉ cần nghe tên thì đều biết có liên quan đến Tạ Vân, chính là sản nghiệp của Cửu Hoàng Tử ở tầng thứ hai ở U Đô, cũng là sản nghiệp còn lại duy nhất của Cửu Hoàng Tử.Không say không về!Khi những tu sĩ tới xem vào Huyền Vũ Các thì bầu không khí bên trong này đã rất náo nhiệt, một nhóm luyện đan sư có tài nhưng không gặp thời cứ thế uống hả hê, dù sao cũng chẳng mất tiền, chẳng ai khách khí cả.Mọi người cứ uống tự nhiên, tao mời.Diệp Thành rất khẳng khái, giọng nói hào sảng, hắn tỏ ra hào phóng không chỉ với những luyện đan sư mà còn với những tu sĩ tới xem buổi tuyển chọn luyện đan sư.Tửu lâu rộng lớn này đã được hắn bao chọn, thân phận của hắn khiến người ta phải hiểu kỳ, khả năng thiên bẩm của hắn khiến người ta phải kinh ngạc, sự khẳng khái của hắn cũng khiến người ta bái phục.Phía này người ta ăn uống linh đình, còn phía Nhạc Sơn thì quay về Linh Đan Các.Một lão già tóc xám khoanh chân ngồi trên vân đoàn, toàn thân có chín luồng thần khí bao quanh, mỗi một luồng thần khí đều mang theo hỏa diệm, nếu như có ai đó biết được huyền cơ thì nhất định sẽ vô cùng bất ngờ bởi lão già tóc xám kia thân mang chín loại hoả diệm, vả lại đạo hoả diệm nào cũng bất phàm.Người này có thân phận không hề đơn giản, chính là luyện đan sư cấp bảy duy nhất của U Đô, người ở U Đô đều gọi ông ta là Khô Nhạc Chân Nhân.“Mới nửa canh giờ mà đã luyện ra được đan dược sáu vân sao?”, nghe phía Nhạc Sơn nói, Khô Nhạc Chân Nhân chợt mở mắt, trong đôi mắt xa xăm còn loé lên tinh quang trước nay chưa từng có. Trong nửa canh giờ mà có thể luyện ra được đan dược sáu vân, vả lại còn trong điều kiện đan phương có vấn đề, khả năng luyện đan thiên bẩm như thế này đã vượt qua cả ông ta của năm xưa.“Đúng là vậy ạ”, Nhạc Sơn vội tiến lên trước dâng đan dược mà Diệp Thành luyện ra.“Lai lịch của hắn thế nào?”, Khô Nhạc nhận lấy, ông ta nheo mắt nhìn đan dược sáu vân, với khả năng quan sát của ông ta thì đương nhiên có thể nhìn ra sự bất phàm của viên đan dược này, đặc biệt là một luồng ánh sáng màu vàng kim bao quanh viên đan dược càng khiến người ta phải choán mắt, chỉ nhìn bề ngoài viên đan dược này ông ta đã có thể nhìn ra được hỏa diệm của diệp thành nhất định bất phàm.

Chương 2764: Không say không về!