Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2769: Mọi thứ thuận lợi hơn hắn nghĩ nhiều

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thời gian dần trôi, mới đó mà màn đêm đã lại buông xuống.Tạ Vân Vẫn ngồi khoanh chân nhắm mắt tĩnh tâm, khuôn mặt trang nghiêm không hề có dấu hiệu tỉnh lại.AdvertisementDiệp Thành cũng không nhàn rỗi.Lúc này phía trước hắn đang có một con chim tước đỏ tắm trong biển lửa, đó chính là ngoại tướng về căn nguyên huyết mạch của Tạ Vân, được Diệp Thành lôi ra khỏi cơ thể Tạ Vân trước đó, hiện giờ hắn muốn luyện hoá phệ đạo huyết đan bên trong huyết mạch ấy.Đây chính là căn nguyên huyết mạch của Huyền Vũ?Mục Uyển Thanh khẽ giọng lên tiếng, nếu không phải Diệp Thành thần thông thì cô cũng khó có thể thấy được hình ảnh của chim hồng tước.Hậu duệ của phượng hoàng!Diệp Thành vừa điều tiết tiên hoả và thiên lôi bao quanh bản nguyên của chim hồng tước vừa quay đầu sang nhìn Niệm Vi, đã cùng huyết mạch với Tạ Vân thì huyết mạch của Niệm Vi và Tạ Vân nhất định giống nhau, chẳng qua là độ thuần tuý của huyết mạch khác nhau mà thôi.Đúng như thánh chủ nói!Niệm Vi gật đầu, cô không hề che giấu mà nói ra bí mật: “Tổ tiên của gia tộc Chu Tước chính là một con chim phượng hoàng chưa khai hoá, ngang ngược bướng bỉnh, gây ra không ít nghiệp chướng, cũng may Hiên Viên Đại Đế điểm hoá trùng tu công đức mới niết bàn thoát biến, có điều sau nhiều năm tháng dài đằng đẵng, huyết mạch Nhược Thiên đến bây giờ đã không còn được như xưa, nếu không thì cũng không đến mức đi xa tới nơi biên hoang vắng vẻ của Tinh Vực”.“Tổ tiên của gia tộc Chu Tước là chim phượng hoàng, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy”, Mục Uyển Thanh khẽ giọng lên tiếng.“Huyết mạch phượng hoàng, đây chính là món quà mà trời cao ban tặng”, Diệp Thành mỉm cười, huyết mạch thánh thể bên trong cơ thể cũng rạo rực vì hắn từng nuốt một giọt máu phượng hoàng, có chút liên quan tới huyết mạch của gia tộc Chu Tước.Tiếp đó, bên trong thế giới nhỏ lại chìm vào bầu không khí im ắng.Phệ đạo huyết đan thâm nhập vào căn nguyên huyết mạch của Tạ Vân vô cùng ngoan cố, cho dù là Diệp Thành cũng phải mất gần ba ngày mới có thể hoàn toàn luyện hoá hết.Diệp Thành không nghĩ gì nhiều, lập tức đem bản nguyên chu tước đẩy vào cơ thể Tạ Vân.Đột nhiên, cơ thể Tạ Vân run lên, toàn thân bùng lên ngọn lửa, phát ra thần mang chói lọi, một con chim hồng tước to lớn sải cánh xuất hiện, quang hoa vạn đạo giống như vị thần bảo vệ cho Tạ Vân.Hự!Vì huyết mạch quay về nên tu vi của Tạ Vân ở cảnh giới Linh Hư Đỉnh Phong có phần thay đổi, nó đang tiến lên cao hơn nữa tới cảnh giới Không Minh, cứ thế tiến giới một mạch cho tới khi đạt tới cảnh giới Không Minh tầng thứ sáu mới dừng lại.Được rồi!Diệp Thành hả ra một hơi mang theo tàn khí, mọi thứ thuận lợi hơn hắn nghĩ nhiều.Diệp Thành nghỉ ngơi chốc lát, Mục Uyển Thanh canh chừng ở đây còn hắn và Niệm Vi sau đó đi ra khỏi thế giới nhỏ này, lão tổ của gia tộc Chu Tước muốn gặp Diệp Thành, Tạ Vân lại đang hồi phục nên chỉ có thể nhờ Niệm Vi dẫn đường.“Thánh Chủ, trong thời gian ba tháng liệu Hoàng Huynh có thể quay trở lại thời kỳ huy hoàng năm xưa không?”, Niệm Vi quay sang nhìn Diệp Thành, “Trong tám đại hoàng tử, tu vi thấp nhất là ở cảnh giới Thiên tầng thứ bảy, đó là khoảng cách rất xa”.

Thời gian dần trôi, mới đó mà màn đêm đã lại buông xuống.

Tạ Vân Vẫn ngồi khoanh chân nhắm mắt tĩnh tâm, khuôn mặt trang nghiêm không hề có dấu hiệu tỉnh lại.

Advertisement

Diệp Thành cũng không nhàn rỗi.

Lúc này phía trước hắn đang có một con chim tước đỏ tắm trong biển lửa, đó chính là ngoại tướng về căn nguyên huyết mạch của Tạ Vân, được Diệp Thành lôi ra khỏi cơ thể Tạ Vân trước đó, hiện giờ hắn muốn luyện hoá phệ đạo huyết đan bên trong huyết mạch ấy.

Đây chính là căn nguyên huyết mạch của Huyền Vũ?

Mục Uyển Thanh khẽ giọng lên tiếng, nếu không phải Diệp Thành thần thông thì cô cũng khó có thể thấy được hình ảnh của chim hồng tước.

Hậu duệ của phượng hoàng!

Diệp Thành vừa điều tiết tiên hoả và thiên lôi bao quanh bản nguyên của chim hồng tước vừa quay đầu sang nhìn Niệm Vi, đã cùng huyết mạch với Tạ Vân thì huyết mạch của Niệm Vi và Tạ Vân nhất định giống nhau, chẳng qua là độ thuần tuý của huyết mạch khác nhau mà thôi.

Đúng như thánh chủ nói!

Niệm Vi gật đầu, cô không hề che giấu mà nói ra bí mật: “Tổ tiên của gia tộc Chu Tước chính là một con chim phượng hoàng chưa khai hoá, ngang ngược bướng bỉnh, gây ra không ít nghiệp chướng, cũng may Hiên Viên Đại Đế điểm hoá trùng tu công đức mới niết bàn thoát biến, có điều sau nhiều năm tháng dài đằng đẵng, huyết mạch Nhược Thiên đến bây giờ đã không còn được như xưa, nếu không thì cũng không đến mức đi xa tới nơi biên hoang vắng vẻ của Tinh Vực”.

“Tổ tiên của gia tộc Chu Tước là chim phượng hoàng, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy”, Mục Uyển Thanh khẽ giọng lên tiếng.

“Huyết mạch phượng hoàng, đây chính là món quà mà trời cao ban tặng”, Diệp Thành mỉm cười, huyết mạch thánh thể bên trong cơ thể cũng rạo rực vì hắn từng nuốt một giọt máu phượng hoàng, có chút liên quan tới huyết mạch của gia tộc Chu Tước.

Tiếp đó, bên trong thế giới nhỏ lại chìm vào bầu không khí im ắng.

Phệ đạo huyết đan thâm nhập vào căn nguyên huyết mạch của Tạ Vân vô cùng ngoan cố, cho dù là Diệp Thành cũng phải mất gần ba ngày mới có thể hoàn toàn luyện hoá hết.

Diệp Thành không nghĩ gì nhiều, lập tức đem bản nguyên chu tước đẩy vào cơ thể Tạ Vân.

Đột nhiên, cơ thể Tạ Vân run lên, toàn thân bùng lên ngọn lửa, phát ra thần mang chói lọi, một con chim hồng tước to lớn sải cánh xuất hiện, quang hoa vạn đạo giống như vị thần bảo vệ cho Tạ Vân.

Hự!

Vì huyết mạch quay về nên tu vi của Tạ Vân ở cảnh giới Linh Hư Đỉnh Phong có phần thay đổi, nó đang tiến lên cao hơn nữa tới cảnh giới Không Minh, cứ thế tiến giới một mạch cho tới khi đạt tới cảnh giới Không Minh tầng thứ sáu mới dừng lại.

Được rồi!

Diệp Thành hả ra một hơi mang theo tàn khí, mọi thứ thuận lợi hơn hắn nghĩ nhiều.

Diệp Thành nghỉ ngơi chốc lát, Mục Uyển Thanh canh chừng ở đây còn hắn và Niệm Vi sau đó đi ra khỏi thế giới nhỏ này, lão tổ của gia tộc Chu Tước muốn gặp Diệp Thành, Tạ Vân lại đang hồi phục nên chỉ có thể nhờ Niệm Vi dẫn đường.

“Thánh Chủ, trong thời gian ba tháng liệu Hoàng Huynh có thể quay trở lại thời kỳ huy hoàng năm xưa không?”, Niệm Vi quay sang nhìn Diệp Thành, “Trong tám đại hoàng tử, tu vi thấp nhất là ở cảnh giới Thiên tầng thứ bảy, đó là khoảng cách rất xa”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thời gian dần trôi, mới đó mà màn đêm đã lại buông xuống.Tạ Vân Vẫn ngồi khoanh chân nhắm mắt tĩnh tâm, khuôn mặt trang nghiêm không hề có dấu hiệu tỉnh lại.AdvertisementDiệp Thành cũng không nhàn rỗi.Lúc này phía trước hắn đang có một con chim tước đỏ tắm trong biển lửa, đó chính là ngoại tướng về căn nguyên huyết mạch của Tạ Vân, được Diệp Thành lôi ra khỏi cơ thể Tạ Vân trước đó, hiện giờ hắn muốn luyện hoá phệ đạo huyết đan bên trong huyết mạch ấy.Đây chính là căn nguyên huyết mạch của Huyền Vũ?Mục Uyển Thanh khẽ giọng lên tiếng, nếu không phải Diệp Thành thần thông thì cô cũng khó có thể thấy được hình ảnh của chim hồng tước.Hậu duệ của phượng hoàng!Diệp Thành vừa điều tiết tiên hoả và thiên lôi bao quanh bản nguyên của chim hồng tước vừa quay đầu sang nhìn Niệm Vi, đã cùng huyết mạch với Tạ Vân thì huyết mạch của Niệm Vi và Tạ Vân nhất định giống nhau, chẳng qua là độ thuần tuý của huyết mạch khác nhau mà thôi.Đúng như thánh chủ nói!Niệm Vi gật đầu, cô không hề che giấu mà nói ra bí mật: “Tổ tiên của gia tộc Chu Tước chính là một con chim phượng hoàng chưa khai hoá, ngang ngược bướng bỉnh, gây ra không ít nghiệp chướng, cũng may Hiên Viên Đại Đế điểm hoá trùng tu công đức mới niết bàn thoát biến, có điều sau nhiều năm tháng dài đằng đẵng, huyết mạch Nhược Thiên đến bây giờ đã không còn được như xưa, nếu không thì cũng không đến mức đi xa tới nơi biên hoang vắng vẻ của Tinh Vực”.“Tổ tiên của gia tộc Chu Tước là chim phượng hoàng, đây là lần đầu tiên ta nghe thấy”, Mục Uyển Thanh khẽ giọng lên tiếng.“Huyết mạch phượng hoàng, đây chính là món quà mà trời cao ban tặng”, Diệp Thành mỉm cười, huyết mạch thánh thể bên trong cơ thể cũng rạo rực vì hắn từng nuốt một giọt máu phượng hoàng, có chút liên quan tới huyết mạch của gia tộc Chu Tước.Tiếp đó, bên trong thế giới nhỏ lại chìm vào bầu không khí im ắng.Phệ đạo huyết đan thâm nhập vào căn nguyên huyết mạch của Tạ Vân vô cùng ngoan cố, cho dù là Diệp Thành cũng phải mất gần ba ngày mới có thể hoàn toàn luyện hoá hết.Diệp Thành không nghĩ gì nhiều, lập tức đem bản nguyên chu tước đẩy vào cơ thể Tạ Vân.Đột nhiên, cơ thể Tạ Vân run lên, toàn thân bùng lên ngọn lửa, phát ra thần mang chói lọi, một con chim hồng tước to lớn sải cánh xuất hiện, quang hoa vạn đạo giống như vị thần bảo vệ cho Tạ Vân.Hự!Vì huyết mạch quay về nên tu vi của Tạ Vân ở cảnh giới Linh Hư Đỉnh Phong có phần thay đổi, nó đang tiến lên cao hơn nữa tới cảnh giới Không Minh, cứ thế tiến giới một mạch cho tới khi đạt tới cảnh giới Không Minh tầng thứ sáu mới dừng lại.Được rồi!Diệp Thành hả ra một hơi mang theo tàn khí, mọi thứ thuận lợi hơn hắn nghĩ nhiều.Diệp Thành nghỉ ngơi chốc lát, Mục Uyển Thanh canh chừng ở đây còn hắn và Niệm Vi sau đó đi ra khỏi thế giới nhỏ này, lão tổ của gia tộc Chu Tước muốn gặp Diệp Thành, Tạ Vân lại đang hồi phục nên chỉ có thể nhờ Niệm Vi dẫn đường.“Thánh Chủ, trong thời gian ba tháng liệu Hoàng Huynh có thể quay trở lại thời kỳ huy hoàng năm xưa không?”, Niệm Vi quay sang nhìn Diệp Thành, “Trong tám đại hoàng tử, tu vi thấp nhất là ở cảnh giới Thiên tầng thứ bảy, đó là khoảng cách rất xa”.

Chương 2769: Mọi thứ thuận lợi hơn hắn nghĩ nhiều