Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2788: “Thế giới này làm sao thế, chúng ta già rồi sao?”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chu sát!Có tu sĩ cảnh giới Hoàng, đầu lơ lửng bảo ấn giáng từ trên trời xuống phía Diệp Thành đứng.Rầm!AdvertisementCửu tiêu rúng động, bảo ấn giáng uống dẹp bằng hư thiên.Đợi tới khi mây khói tản đi thì không còn thấy bóng hình Diệp Thành đâu nữa khiến các tu sĩ cảnh giới Hoàng đang đại chiến và người xem đều thẫn thờ.Phụt!Khi ai nấy đều đang ngỡ ngàng thì một thanh đao màu vàng kim xuất hiện, Diệp Thành sát phạt ra khỏi hố đen không gian, vả lại còn tính toán chuẩn vị trí, một tu sĩ cảnh giới Hoàng không kịp trở tay, phần đầu bị trảm lìa, nguyên thần còn chưa kịp thoát ra ngoài.Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?Các tu sĩ cảnh giới Hoàng còn lại sợ rồi, bọn họ phải kinh ngạc trước thần thông dị thường của Diệp Thành.Chiến!Diệp Thành gằn lên phẫn nộ, khả năng chiến đấu lại lần nữa lên cao, có chiến long bao quanh, cơ thể hắn có thêm một lớp thần mang màu vàng kim chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng, hắn giống như chiến thần bát hoang dũng mãnh vô song.Khốn kiếp, còn không đền tội đi!Lại có kẻ tham gia vào, vả lại không chỉ một người đó là kẻ mạnh ở cảnh giới Hoàng tầng thứ năm đổ lên.Vậy để ta!Diệp Thành không hề tỏ ra sợ hãi, một tay hắn vung đại kích, một tay cầm Bá Long Đao với khả năng hồi phục bá đạo, lại thêm khả năng chiến đấu luân hồi khiến hắn có tư cách chiến với kẻ mạnh ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.Rầm! Bịch!Lại là tiếng nổ rầm trời kinh thế, trên hư thiên, bóng người dày đặc, liên tục có người tham gia vào, cũng liên tục có người ngã khỏi hư thiên, nếu đếm kĩ thì kẻ phải bỏ mạng trong tay Diệp Thành không chỉ có hai mươi tên.“Nghịch thiên rồi, nghịch thiên rồi”, bên dưới người ta trầm trồ tạo thành làn sóng.“Một tu sĩ cảnh giới Thiên mà trảm liên tiếp hai mươi tu sĩ cảnh giới Hoàng, chiến tích thế này còn vượt xa cả Nhược Thiên Huyền Vũ năm xưa”.“Thế giới này làm sao thế, chúng ta già rồi sao?”“Thánh Chủ Thiên Đình uy danh thiên hạ”, trong dòng người, Niệm Vi mỉm cười hết sức hân hoan, cô nhìn bóng dáng Diệp Thành mà si mê, so với những người khác thì cô điềm tĩnh hơn nhiều vì cô đã biết sức mạnh của Diệp Thành từ trước, hắn là chiến thần thôn tính bát hoang, tu sĩ Chuẩn Đế phải bỏ mạng trong tay hắn không chỉ có một người.“Huyền Vũ, người huynh đệ này của huynh thật sự quá mạnh”, Mục Uyển Thanh tặc lưỡi nhìn Diệp Thành, vốn dĩ cô còn rất lo lắng nhưng hiện giờ xem ra tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong mà không ra mặt thì chẳng ai có thể giữ chân Diệp Thành.“Hoa mắt rồi, hoa mắt rồi”, Phạm Thống gãi đầu, “nếu biết sớm tên tiểu tử này mạnh như vậy thì hôm đó ta nên mượn hẳn một viên nguyên thạch mới phải”.“Bây giờ mượn cũng chưa muộn”, Hồ Tiên Nhi liếc nhìn Phạm Thống.“Không nên”, tám kẻ hàng xóm của bọn họ cũng gãi đầu, nghĩ tới hôm bị Xích Diệm Hùng Sư truy sát cũng không thấy Diệp Thành hung hăng như vậy, mới có mấy ngày trôi qua mà hắn đã lên một đẳng cấp mới rồi sao?

Chu sát!

Có tu sĩ cảnh giới Hoàng, đầu lơ lửng bảo ấn giáng từ trên trời xuống phía Diệp Thành đứng.

Rầm!

Advertisement

Cửu tiêu rúng động, bảo ấn giáng uống dẹp bằng hư thiên.

Đợi tới khi mây khói tản đi thì không còn thấy bóng hình Diệp Thành đâu nữa khiến các tu sĩ cảnh giới Hoàng đang đại chiến và người xem đều thẫn thờ.

Phụt!

Khi ai nấy đều đang ngỡ ngàng thì một thanh đao màu vàng kim xuất hiện, Diệp Thành sát phạt ra khỏi hố đen không gian, vả lại còn tính toán chuẩn vị trí, một tu sĩ cảnh giới Hoàng không kịp trở tay, phần đầu bị trảm lìa, nguyên thần còn chưa kịp thoát ra ngoài.

Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?

Các tu sĩ cảnh giới Hoàng còn lại sợ rồi, bọn họ phải kinh ngạc trước thần thông dị thường của Diệp Thành.

Chiến!

Diệp Thành gằn lên phẫn nộ, khả năng chiến đấu lại lần nữa lên cao, có chiến long bao quanh, cơ thể hắn có thêm một lớp thần mang màu vàng kim chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng, hắn giống như chiến thần bát hoang dũng mãnh vô song.

Khốn kiếp, còn không đền tội đi!

Lại có kẻ tham gia vào, vả lại không chỉ một người đó là kẻ mạnh ở cảnh giới Hoàng tầng thứ năm đổ lên.

Vậy để ta!

Diệp Thành không hề tỏ ra sợ hãi, một tay hắn vung đại kích, một tay cầm Bá Long Đao với khả năng hồi phục bá đạo, lại thêm khả năng chiến đấu luân hồi khiến hắn có tư cách chiến với kẻ mạnh ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.

Rầm! Bịch!

Lại là tiếng nổ rầm trời kinh thế, trên hư thiên, bóng người dày đặc, liên tục có người tham gia vào, cũng liên tục có người ngã khỏi hư thiên, nếu đếm kĩ thì kẻ phải bỏ mạng trong tay Diệp Thành không chỉ có hai mươi tên.

“Nghịch thiên rồi, nghịch thiên rồi”, bên dưới người ta trầm trồ tạo thành làn sóng.

“Một tu sĩ cảnh giới Thiên mà trảm liên tiếp hai mươi tu sĩ cảnh giới Hoàng, chiến tích thế này còn vượt xa cả Nhược Thiên Huyền Vũ năm xưa”.

“Thế giới này làm sao thế, chúng ta già rồi sao?”

“Thánh Chủ Thiên Đình uy danh thiên hạ”, trong dòng người, Niệm Vi mỉm cười hết sức hân hoan, cô nhìn bóng dáng Diệp Thành mà si mê, so với những người khác thì cô điềm tĩnh hơn nhiều vì cô đã biết sức mạnh của Diệp Thành từ trước, hắn là chiến thần thôn tính bát hoang, tu sĩ Chuẩn Đế phải bỏ mạng trong tay hắn không chỉ có một người.

“Huyền Vũ, người huynh đệ này của huynh thật sự quá mạnh”, Mục Uyển Thanh tặc lưỡi nhìn Diệp Thành, vốn dĩ cô còn rất lo lắng nhưng hiện giờ xem ra tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong mà không ra mặt thì chẳng ai có thể giữ chân Diệp Thành.

“Hoa mắt rồi, hoa mắt rồi”, Phạm Thống gãi đầu, “nếu biết sớm tên tiểu tử này mạnh như vậy thì hôm đó ta nên mượn hẳn một viên nguyên thạch mới phải”.

“Bây giờ mượn cũng chưa muộn”, Hồ Tiên Nhi liếc nhìn Phạm Thống.

“Không nên”, tám kẻ hàng xóm của bọn họ cũng gãi đầu, nghĩ tới hôm bị Xích Diệm Hùng Sư truy sát cũng không thấy Diệp Thành hung hăng như vậy, mới có mấy ngày trôi qua mà hắn đã lên một đẳng cấp mới rồi sao?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Chu sát!Có tu sĩ cảnh giới Hoàng, đầu lơ lửng bảo ấn giáng từ trên trời xuống phía Diệp Thành đứng.Rầm!AdvertisementCửu tiêu rúng động, bảo ấn giáng uống dẹp bằng hư thiên.Đợi tới khi mây khói tản đi thì không còn thấy bóng hình Diệp Thành đâu nữa khiến các tu sĩ cảnh giới Hoàng đang đại chiến và người xem đều thẫn thờ.Phụt!Khi ai nấy đều đang ngỡ ngàng thì một thanh đao màu vàng kim xuất hiện, Diệp Thành sát phạt ra khỏi hố đen không gian, vả lại còn tính toán chuẩn vị trí, một tu sĩ cảnh giới Hoàng không kịp trở tay, phần đầu bị trảm lìa, nguyên thần còn chưa kịp thoát ra ngoài.Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?Các tu sĩ cảnh giới Hoàng còn lại sợ rồi, bọn họ phải kinh ngạc trước thần thông dị thường của Diệp Thành.Chiến!Diệp Thành gằn lên phẫn nộ, khả năng chiến đấu lại lần nữa lên cao, có chiến long bao quanh, cơ thể hắn có thêm một lớp thần mang màu vàng kim chói lọi khiến người ta không dám nhìn thẳng, hắn giống như chiến thần bát hoang dũng mãnh vô song.Khốn kiếp, còn không đền tội đi!Lại có kẻ tham gia vào, vả lại không chỉ một người đó là kẻ mạnh ở cảnh giới Hoàng tầng thứ năm đổ lên.Vậy để ta!Diệp Thành không hề tỏ ra sợ hãi, một tay hắn vung đại kích, một tay cầm Bá Long Đao với khả năng hồi phục bá đạo, lại thêm khả năng chiến đấu luân hồi khiến hắn có tư cách chiến với kẻ mạnh ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.Rầm! Bịch!Lại là tiếng nổ rầm trời kinh thế, trên hư thiên, bóng người dày đặc, liên tục có người tham gia vào, cũng liên tục có người ngã khỏi hư thiên, nếu đếm kĩ thì kẻ phải bỏ mạng trong tay Diệp Thành không chỉ có hai mươi tên.“Nghịch thiên rồi, nghịch thiên rồi”, bên dưới người ta trầm trồ tạo thành làn sóng.“Một tu sĩ cảnh giới Thiên mà trảm liên tiếp hai mươi tu sĩ cảnh giới Hoàng, chiến tích thế này còn vượt xa cả Nhược Thiên Huyền Vũ năm xưa”.“Thế giới này làm sao thế, chúng ta già rồi sao?”“Thánh Chủ Thiên Đình uy danh thiên hạ”, trong dòng người, Niệm Vi mỉm cười hết sức hân hoan, cô nhìn bóng dáng Diệp Thành mà si mê, so với những người khác thì cô điềm tĩnh hơn nhiều vì cô đã biết sức mạnh của Diệp Thành từ trước, hắn là chiến thần thôn tính bát hoang, tu sĩ Chuẩn Đế phải bỏ mạng trong tay hắn không chỉ có một người.“Huyền Vũ, người huynh đệ này của huynh thật sự quá mạnh”, Mục Uyển Thanh tặc lưỡi nhìn Diệp Thành, vốn dĩ cô còn rất lo lắng nhưng hiện giờ xem ra tu sĩ cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong mà không ra mặt thì chẳng ai có thể giữ chân Diệp Thành.“Hoa mắt rồi, hoa mắt rồi”, Phạm Thống gãi đầu, “nếu biết sớm tên tiểu tử này mạnh như vậy thì hôm đó ta nên mượn hẳn một viên nguyên thạch mới phải”.“Bây giờ mượn cũng chưa muộn”, Hồ Tiên Nhi liếc nhìn Phạm Thống.“Không nên”, tám kẻ hàng xóm của bọn họ cũng gãi đầu, nghĩ tới hôm bị Xích Diệm Hùng Sư truy sát cũng không thấy Diệp Thành hung hăng như vậy, mới có mấy ngày trôi qua mà hắn đã lên một đẳng cấp mới rồi sao?

Chương 2788: “Thế giới này làm sao thế, chúng ta già rồi sao?”