“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2792: “Đừng nói là nhanh mà là quá nhanh”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sự thực thì hắn đã làm như vậy, hắn di chuyển bên trong hố đen không gian, tìm phương hướng và vị trí rồi ra khỏi hố đen không gian từ một khu rừng sâu.Muốn bắt ta? Đạo hành của các ngươi còn kém lắm!AdvertisementDiệp Thành quay đầu nhìn khu rừng sau đó khoác lên mình tấm hắc bào, hắn sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá che đi huyền cơ.Cứ từ từ mà tìm.Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn di chuyển vào không gian hư vô hướng về phía U Đô.Trên đường đi, hắn có thể trông tháy từng đám người đông nghịt từ không gian hư vô, tất cả đều đi về phía khu rừng kia, vả lại đều là người của Khô Nhạc và tám vị Hoàng Tử, rõ ràng là bọn họ không yên tâm nên mới phái người tới đây vây chặn, trong đó không thiếu tu sĩ ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.Nhìn cảnh tượng này, Diệp Thành bất giác tặc lưỡi, chỉ vì đuổi theo một tu sĩ cảnh giới Thiên mà dùng tới cả trận thế như vậy.Một canh giờ sau, Diệp Thành dưới lớp hắc bào đã quay về U Đô trong bình an vô sự, hành động của hắn không hề kéo theo sự chú ý của người khác.Trên lầu ba ở Đổ Phường của nhà họ Mục, Mục Uyển Thanh và Mục Lão đang chờ đợi trong sự nóng lòng, bọn họ không đuổi theo vì trước đó Diệp Thành đã truyền âm cho bọn họ, vả lại cho dù bọn họ có đuổi theo thì cũng vô ích.So với bọn họ thì Niệm Vi lại tỏ ra bình tĩnh hơn rất nhiều.Cô là người chuyển kiếp của Đại Sở, sao cô có thể không biết tới từng thần thoại và truyền thuyết ở đây, tất cả đều do Diệp Thành viết nên.Khi còn ở Đại Sở, lúc gặp phải trận thế khủng khiếp hơn thế này mà Diệp Thành còn thoát được, hắn giống như sát thần từ địa ngục, lại giống như chiến thần chinh chiến Vạn Vực, con đường của hắn đi trải đầy máu và xương.“Niệm Vi, chi bằng muội đi tìm lão tổ nhà muội?”, không biết từ bao giờ Mục Uyển Thanh mới nhìn sang Niệm Vi hỏi thăm dò.“Đó là Thánh Chủ Thiên Đình, sẽ không có chuyện gì xảy ra được đâu”, Niệm Vi mỉm cười.“Nhưng mà…”“Không có nhưng gì cả”, Mục Uyển Thanh còn chưa nói xong thì bên ngoài cánh cửa đã vang lên tiếng người ngắt lời cô, Diệp Thành khoác hắc bào đi vào.“Tiểu Hữu, ngươi thật là thần thông vượt trội đấy”, nhìn Diệp Thành vẫn bình an vô sự, Mục Lão của nhà họ Mục tặc lưỡi nhìn hắn, nói.“Có gì đâu”, Diệp Thành xua tay.Mục lão nhìn Diệp Thành như nhìn một con quái vật, “một tu sĩ ở cảnh giới Thiên mà có thể trảm diệt cả hơn ba mươi tu sĩ cảnh giới Hoàng, chiến tích của người quả là nghịch thiên, bao nhiêu người truy sát người như vậy, với trận thế lớn như vậy, ngươi làm thế nào mà có thể quay về đây thế?”“Do ta chạy nhanh”.“Đừng nói là nhanh mà là quá nhanh”.“Ngươi đừng ngày ngày làm ra mấy chuyện kinh thiên động địa thế này được không?”, Mục Uyển Thanh lườm Diệp Thành.“Không thể phủ nhận ta làm vậy quả thực đã thành công chuyển hướng sự chú ý của bọn họ”.“Đúng vậy”.
Sự thực thì hắn đã làm như vậy, hắn di chuyển bên trong hố đen không gian, tìm phương hướng và vị trí rồi ra khỏi hố đen không gian từ một khu rừng sâu.
Muốn bắt ta? Đạo hành của các ngươi còn kém lắm!
Advertisement
Diệp Thành quay đầu nhìn khu rừng sau đó khoác lên mình tấm hắc bào, hắn sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá che đi huyền cơ.
Cứ từ từ mà tìm.
Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn di chuyển vào không gian hư vô hướng về phía U Đô.
Trên đường đi, hắn có thể trông tháy từng đám người đông nghịt từ không gian hư vô, tất cả đều đi về phía khu rừng kia, vả lại đều là người của Khô Nhạc và tám vị Hoàng Tử, rõ ràng là bọn họ không yên tâm nên mới phái người tới đây vây chặn, trong đó không thiếu tu sĩ ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.
Nhìn cảnh tượng này, Diệp Thành bất giác tặc lưỡi, chỉ vì đuổi theo một tu sĩ cảnh giới Thiên mà dùng tới cả trận thế như vậy.
Một canh giờ sau, Diệp Thành dưới lớp hắc bào đã quay về U Đô trong bình an vô sự, hành động của hắn không hề kéo theo sự chú ý của người khác.
Trên lầu ba ở Đổ Phường của nhà họ Mục, Mục Uyển Thanh và Mục Lão đang chờ đợi trong sự nóng lòng, bọn họ không đuổi theo vì trước đó Diệp Thành đã truyền âm cho bọn họ, vả lại cho dù bọn họ có đuổi theo thì cũng vô ích.
So với bọn họ thì Niệm Vi lại tỏ ra bình tĩnh hơn rất nhiều.
Cô là người chuyển kiếp của Đại Sở, sao cô có thể không biết tới từng thần thoại và truyền thuyết ở đây, tất cả đều do Diệp Thành viết nên.
Khi còn ở Đại Sở, lúc gặp phải trận thế khủng khiếp hơn thế này mà Diệp Thành còn thoát được, hắn giống như sát thần từ địa ngục, lại giống như chiến thần chinh chiến Vạn Vực, con đường của hắn đi trải đầy máu và xương.
“Niệm Vi, chi bằng muội đi tìm lão tổ nhà muội?”, không biết từ bao giờ Mục Uyển Thanh mới nhìn sang Niệm Vi hỏi thăm dò.
“Đó là Thánh Chủ Thiên Đình, sẽ không có chuyện gì xảy ra được đâu”, Niệm Vi mỉm cười.
“Nhưng mà…”
“Không có nhưng gì cả”, Mục Uyển Thanh còn chưa nói xong thì bên ngoài cánh cửa đã vang lên tiếng người ngắt lời cô, Diệp Thành khoác hắc bào đi vào.
“Tiểu Hữu, ngươi thật là thần thông vượt trội đấy”, nhìn Diệp Thành vẫn bình an vô sự, Mục Lão của nhà họ Mục tặc lưỡi nhìn hắn, nói.
“Có gì đâu”, Diệp Thành xua tay.
Mục lão nhìn Diệp Thành như nhìn một con quái vật, “một tu sĩ ở cảnh giới Thiên mà có thể trảm diệt cả hơn ba mươi tu sĩ cảnh giới Hoàng, chiến tích của người quả là nghịch thiên, bao nhiêu người truy sát người như vậy, với trận thế lớn như vậy, ngươi làm thế nào mà có thể quay về đây thế?”
“Do ta chạy nhanh”.
“Đừng nói là nhanh mà là quá nhanh”.
“Ngươi đừng ngày ngày làm ra mấy chuyện kinh thiên động địa thế này được không?”, Mục Uyển Thanh lườm Diệp Thành.
“Không thể phủ nhận ta làm vậy quả thực đã thành công chuyển hướng sự chú ý của bọn họ”.
“Đúng vậy”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sự thực thì hắn đã làm như vậy, hắn di chuyển bên trong hố đen không gian, tìm phương hướng và vị trí rồi ra khỏi hố đen không gian từ một khu rừng sâu.Muốn bắt ta? Đạo hành của các ngươi còn kém lắm!AdvertisementDiệp Thành quay đầu nhìn khu rừng sau đó khoác lên mình tấm hắc bào, hắn sử dụng Chu Thiên Diễn Hoá che đi huyền cơ.Cứ từ từ mà tìm.Diệp Thành bật cười lạnh lùng, hắn di chuyển vào không gian hư vô hướng về phía U Đô.Trên đường đi, hắn có thể trông tháy từng đám người đông nghịt từ không gian hư vô, tất cả đều đi về phía khu rừng kia, vả lại đều là người của Khô Nhạc và tám vị Hoàng Tử, rõ ràng là bọn họ không yên tâm nên mới phái người tới đây vây chặn, trong đó không thiếu tu sĩ ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong.Nhìn cảnh tượng này, Diệp Thành bất giác tặc lưỡi, chỉ vì đuổi theo một tu sĩ cảnh giới Thiên mà dùng tới cả trận thế như vậy.Một canh giờ sau, Diệp Thành dưới lớp hắc bào đã quay về U Đô trong bình an vô sự, hành động của hắn không hề kéo theo sự chú ý của người khác.Trên lầu ba ở Đổ Phường của nhà họ Mục, Mục Uyển Thanh và Mục Lão đang chờ đợi trong sự nóng lòng, bọn họ không đuổi theo vì trước đó Diệp Thành đã truyền âm cho bọn họ, vả lại cho dù bọn họ có đuổi theo thì cũng vô ích.So với bọn họ thì Niệm Vi lại tỏ ra bình tĩnh hơn rất nhiều.Cô là người chuyển kiếp của Đại Sở, sao cô có thể không biết tới từng thần thoại và truyền thuyết ở đây, tất cả đều do Diệp Thành viết nên.Khi còn ở Đại Sở, lúc gặp phải trận thế khủng khiếp hơn thế này mà Diệp Thành còn thoát được, hắn giống như sát thần từ địa ngục, lại giống như chiến thần chinh chiến Vạn Vực, con đường của hắn đi trải đầy máu và xương.“Niệm Vi, chi bằng muội đi tìm lão tổ nhà muội?”, không biết từ bao giờ Mục Uyển Thanh mới nhìn sang Niệm Vi hỏi thăm dò.“Đó là Thánh Chủ Thiên Đình, sẽ không có chuyện gì xảy ra được đâu”, Niệm Vi mỉm cười.“Nhưng mà…”“Không có nhưng gì cả”, Mục Uyển Thanh còn chưa nói xong thì bên ngoài cánh cửa đã vang lên tiếng người ngắt lời cô, Diệp Thành khoác hắc bào đi vào.“Tiểu Hữu, ngươi thật là thần thông vượt trội đấy”, nhìn Diệp Thành vẫn bình an vô sự, Mục Lão của nhà họ Mục tặc lưỡi nhìn hắn, nói.“Có gì đâu”, Diệp Thành xua tay.Mục lão nhìn Diệp Thành như nhìn một con quái vật, “một tu sĩ ở cảnh giới Thiên mà có thể trảm diệt cả hơn ba mươi tu sĩ cảnh giới Hoàng, chiến tích của người quả là nghịch thiên, bao nhiêu người truy sát người như vậy, với trận thế lớn như vậy, ngươi làm thế nào mà có thể quay về đây thế?”“Do ta chạy nhanh”.“Đừng nói là nhanh mà là quá nhanh”.“Ngươi đừng ngày ngày làm ra mấy chuyện kinh thiên động địa thế này được không?”, Mục Uyển Thanh lườm Diệp Thành.“Không thể phủ nhận ta làm vậy quả thực đã thành công chuyển hướng sự chú ý của bọn họ”.“Đúng vậy”.