“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2794: “Ta không thiếu tiền”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mười triệu không thể bớt”, lão già bụng phệ xua tay, cái đầu lắc như trống bỏi, “đây là giá mà bên trên định, ngươi đừng làm khó ta, ta cũng chỉ làm theo lệnh thôi”.“Ta không thiếu tiền”, Diệp Thành chẳng buồn trả giá nữa, hắn cứ thế đưa cho lão già kia cái túi đựng đồ.Advertisement“Thiếu một cắc ta cũng không bán cho ngươi”, tao ta lẩm bẩm nhận lấy túi đựng đồ rồi mở ra nhìn, đống nguyên thạch có thể chất thành núi quả thực suýt chút nữa làm hoa đôi mắt chó của lão.“Đủ chưa?”, Diệp Thành lãnh đạm hỏi.“Đủ, đủ, đủ rồi”, lão ta vội cất túi đựng đồ đi sau đó đưa ra một tấm ngọc bài: “Đạo hữu thật hào phóng, từ hôm nay linh sơn này chính là của đạo hữu”.“Ông có thể về nhà rồi”, Diệp Thành nhận lấy ngọc bài, hắn bước về phía linh sơn.“Những người mới ở độ tuổi này mà giàu có thật là nhiều”, nhìn Diệp Thành một cái, lão già bụng phệ tặc lưỡi cảm thán rồi quay người rời đi, trông nơi này lây lâu như vậy, linh sơn này cuối cùng cũng được bán đi rồi, điều này có nghĩa là ông ta có một khối tài sản không hề nhỏ.Phía này, Diệp Thành đi đi lại lại bên trong linh sơn, không khí ở đây cũng không tồi, đình đài lầu các nhiều vô số, các con đường nhỏ quanh co cũng không hề ít, rất nhiều nơi còn trồng đủ thứ kì hoa dị thảo.Vào đi!Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.Thế rồi chín người mặc hắc bào đi vào, khí tức rất khó nắm bắt, nếu cảm nhận kĩ thì có thể thấy đều là tu sĩ mạnh ở cảnh giới Hoàng tầng thứ chín, đều là thị vệ bên cạnh Niệm Vi.Sau khi tới đây, bọn họ bận rộn thấy rõ, bắt đầu bố trí trận pháp bí mật trong linh sơn, vả lại còn mang tới đây một kết giới bao trùm cả linh sơn, cho dù là tu sĩ ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong thì cũng không thể nào nhìn thấu kết giới.Mục đích bọn họ làm những thứ này là muốn ngăn cách toàn bộ với thế giới bên ngoài, Diệp Thành không muốn cứ đôi ba ngày lại có người tới đây nhòm ngó, bồi dưỡng luyện đan sư ấy mà, đương nhiên phải phong bế kĩ càng một tí.Không lâu sau đó, Diệp Thành đem một phiến đá rộng chừng mừi trượng dựng bên dưới chân linh sơn, bên trên còn khắc hai chữ viết hoa: Đan Phủ.Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Những kẻ truy đuổi Diệp Thành vẫn chưa quay về, có điều người tới xem thì lại quay về không hề ít.Thế nhưng khi trời vừa sáng, cả U Đô vì một luồng thông tin mà vô cùng huyên náo, ở tầng thứ nhất và thứ hai ở U Đô đâu đâu cũng có thể trông thấy cáo thị, nội dung trên cáo thị đều nói về luyện đan sư.“Đan Phủ?”, các luyện đan sư đứng trước cáo thị về cơ bản đều gãi đầu.“Đan Phủ là cái gì?”, tất cả mọi người mới chỉ nghe qua Linh Đan Các ở U Đô chứ chưa từng biết tới Đan Phủ.
“Mười triệu không thể bớt”, lão già bụng phệ xua tay, cái đầu lắc như trống bỏi, “đây là giá mà bên trên định, ngươi đừng làm khó ta, ta cũng chỉ làm theo lệnh thôi”.
“Ta không thiếu tiền”, Diệp Thành chẳng buồn trả giá nữa, hắn cứ thế đưa cho lão già kia cái túi đựng đồ.
Advertisement
“Thiếu một cắc ta cũng không bán cho ngươi”, tao ta lẩm bẩm nhận lấy túi đựng đồ rồi mở ra nhìn, đống nguyên thạch có thể chất thành núi quả thực suýt chút nữa làm hoa đôi mắt chó của lão.
“Đủ chưa?”, Diệp Thành lãnh đạm hỏi.
“Đủ, đủ, đủ rồi”, lão ta vội cất túi đựng đồ đi sau đó đưa ra một tấm ngọc bài: “Đạo hữu thật hào phóng, từ hôm nay linh sơn này chính là của đạo hữu”.
“Ông có thể về nhà rồi”, Diệp Thành nhận lấy ngọc bài, hắn bước về phía linh sơn.
“Những người mới ở độ tuổi này mà giàu có thật là nhiều”, nhìn Diệp Thành một cái, lão già bụng phệ tặc lưỡi cảm thán rồi quay người rời đi, trông nơi này lây lâu như vậy, linh sơn này cuối cùng cũng được bán đi rồi, điều này có nghĩa là ông ta có một khối tài sản không hề nhỏ.
Phía này, Diệp Thành đi đi lại lại bên trong linh sơn, không khí ở đây cũng không tồi, đình đài lầu các nhiều vô số, các con đường nhỏ quanh co cũng không hề ít, rất nhiều nơi còn trồng đủ thứ kì hoa dị thảo.
Vào đi!
Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.
Thế rồi chín người mặc hắc bào đi vào, khí tức rất khó nắm bắt, nếu cảm nhận kĩ thì có thể thấy đều là tu sĩ mạnh ở cảnh giới Hoàng tầng thứ chín, đều là thị vệ bên cạnh Niệm Vi.
Sau khi tới đây, bọn họ bận rộn thấy rõ, bắt đầu bố trí trận pháp bí mật trong linh sơn, vả lại còn mang tới đây một kết giới bao trùm cả linh sơn, cho dù là tu sĩ ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong thì cũng không thể nào nhìn thấu kết giới.
Mục đích bọn họ làm những thứ này là muốn ngăn cách toàn bộ với thế giới bên ngoài, Diệp Thành không muốn cứ đôi ba ngày lại có người tới đây nhòm ngó, bồi dưỡng luyện đan sư ấy mà, đương nhiên phải phong bế kĩ càng một tí.
Không lâu sau đó, Diệp Thành đem một phiến đá rộng chừng mừi trượng dựng bên dưới chân linh sơn, bên trên còn khắc hai chữ viết hoa: Đan Phủ.
Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.
Những kẻ truy đuổi Diệp Thành vẫn chưa quay về, có điều người tới xem thì lại quay về không hề ít.
Thế nhưng khi trời vừa sáng, cả U Đô vì một luồng thông tin mà vô cùng huyên náo, ở tầng thứ nhất và thứ hai ở U Đô đâu đâu cũng có thể trông thấy cáo thị, nội dung trên cáo thị đều nói về luyện đan sư.
“Đan Phủ?”, các luyện đan sư đứng trước cáo thị về cơ bản đều gãi đầu.
“Đan Phủ là cái gì?”, tất cả mọi người mới chỉ nghe qua Linh Đan Các ở U Đô chứ chưa từng biết tới Đan Phủ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mười triệu không thể bớt”, lão già bụng phệ xua tay, cái đầu lắc như trống bỏi, “đây là giá mà bên trên định, ngươi đừng làm khó ta, ta cũng chỉ làm theo lệnh thôi”.“Ta không thiếu tiền”, Diệp Thành chẳng buồn trả giá nữa, hắn cứ thế đưa cho lão già kia cái túi đựng đồ.Advertisement“Thiếu một cắc ta cũng không bán cho ngươi”, tao ta lẩm bẩm nhận lấy túi đựng đồ rồi mở ra nhìn, đống nguyên thạch có thể chất thành núi quả thực suýt chút nữa làm hoa đôi mắt chó của lão.“Đủ chưa?”, Diệp Thành lãnh đạm hỏi.“Đủ, đủ, đủ rồi”, lão ta vội cất túi đựng đồ đi sau đó đưa ra một tấm ngọc bài: “Đạo hữu thật hào phóng, từ hôm nay linh sơn này chính là của đạo hữu”.“Ông có thể về nhà rồi”, Diệp Thành nhận lấy ngọc bài, hắn bước về phía linh sơn.“Những người mới ở độ tuổi này mà giàu có thật là nhiều”, nhìn Diệp Thành một cái, lão già bụng phệ tặc lưỡi cảm thán rồi quay người rời đi, trông nơi này lây lâu như vậy, linh sơn này cuối cùng cũng được bán đi rồi, điều này có nghĩa là ông ta có một khối tài sản không hề nhỏ.Phía này, Diệp Thành đi đi lại lại bên trong linh sơn, không khí ở đây cũng không tồi, đình đài lầu các nhiều vô số, các con đường nhỏ quanh co cũng không hề ít, rất nhiều nơi còn trồng đủ thứ kì hoa dị thảo.Vào đi!Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.Thế rồi chín người mặc hắc bào đi vào, khí tức rất khó nắm bắt, nếu cảm nhận kĩ thì có thể thấy đều là tu sĩ mạnh ở cảnh giới Hoàng tầng thứ chín, đều là thị vệ bên cạnh Niệm Vi.Sau khi tới đây, bọn họ bận rộn thấy rõ, bắt đầu bố trí trận pháp bí mật trong linh sơn, vả lại còn mang tới đây một kết giới bao trùm cả linh sơn, cho dù là tu sĩ ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong thì cũng không thể nào nhìn thấu kết giới.Mục đích bọn họ làm những thứ này là muốn ngăn cách toàn bộ với thế giới bên ngoài, Diệp Thành không muốn cứ đôi ba ngày lại có người tới đây nhòm ngó, bồi dưỡng luyện đan sư ấy mà, đương nhiên phải phong bế kĩ càng một tí.Không lâu sau đó, Diệp Thành đem một phiến đá rộng chừng mừi trượng dựng bên dưới chân linh sơn, bên trên còn khắc hai chữ viết hoa: Đan Phủ.Một đêm yên tĩnh, chớp mắt đã tới sáng.Những kẻ truy đuổi Diệp Thành vẫn chưa quay về, có điều người tới xem thì lại quay về không hề ít.Thế nhưng khi trời vừa sáng, cả U Đô vì một luồng thông tin mà vô cùng huyên náo, ở tầng thứ nhất và thứ hai ở U Đô đâu đâu cũng có thể trông thấy cáo thị, nội dung trên cáo thị đều nói về luyện đan sư.“Đan Phủ?”, các luyện đan sư đứng trước cáo thị về cơ bản đều gãi đầu.“Đan Phủ là cái gì?”, tất cả mọi người mới chỉ nghe qua Linh Đan Các ở U Đô chứ chưa từng biết tới Đan Phủ.