“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2810: “Đan Tôn Thất Dạ”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi đúng là thú vị”, Nhược Thiên Chu Tước bị chọc cười, phất tay lấy ra chín viên linh châu sáng chói, cho chúng lơ lửng giữa không trung. Trong mỗi viên linh châu đều phong ấn một viên đan dược, thật sự là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, vàng, bạc màu gì cũng có, bên trên mỗi viên đều có khắc bảy vân sáng rõ.“Đa tạ?”, Diệp Thành vội vàng tiến lên, tâm trạng kích động không giải thích được, đây quả thực là lần đầu tiên hắn được thấy linh đan bảy vân.AdvertisementHắn âm thầm mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, chăm chú nhìn viên linh đan bảy vân màu đỏ.Chẳng bao lâu hắn đã tìm thấy nguyên thần lạc ấn bên trong đan, người luyện chế viên đan này đã già, không cần nói cũng biết chính là Khô Nhạc Chân Nhân, ở Chu Tước Tinh này chỉ có ông ta là luyện đan sư cấp bảy, vậy nên chắc chắn là ông ta.Sau hơn mười giây, Diệp Thành dời mắt, hắn đã học mót được cách luyện chế viên đan dược màu đỏ.Sau đó hắn lại nhìn viên đan dược màu cam.Cũng giống như viên đan dược màu đỏ, viên đan màu cam này vẫn do Khô Nhạc luyện chế, tuy phức tạp hơn viên màu đỏ một chút nhưng không làm khó được Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành, hắn vẫn sao chép được toàn bộ.Tiếp theo, Diệp Thành liên tục dời mắt, Tiên Luân Nhãn đảo qua từng viên đan dược.Thấy Diệp Thành như vậy, Nhược Thiên Chu Tước ở bên cạnh uống trà hơi thảng thốt, không hiểu hắn định làm gì.Hế?Khi Nhược Thiên Chu Tước đang ngơ ngác thì Diệp Thành đã khẽ hô lên, hắn kinh ngạc nhìn viên đan dược màu vàng cuối cùng, bởi viên đan dược màu vàng này không phải do Khô Nhạc Chân Nhân luyện chế, mà là một thanh niên tóc trắng.Điều khiến Diệp Thành ngạc nhiên hơn nữa là hắn đã từng nhìn thấy thanh niên tóc trắng này, chính là bóng dáng mà hắn nhìn thấy ở linh hồn lạc ấn trong Thiên Tịch Đan.Thật trùng hợp!Diệp Thành lẩm bẩm, viên Thiên Tịch Đan cuối cùng mà Thiên Huyền Môn đấu giá và viên đan dược màu vàng trước mắt này đều do một người luyện chế.Nghĩ đến đây, Diệp Thành chỉ vào viên đan dược màu vàng rồi nhìn Nhược Thiên Chu Tước hỏi: “Viên đan dược này do ai luyện chế vậy ạ?”“Đan Tôn Thất Dạ”.“Thất Dạ”, vẻ mặt Diệp Thành hơi lạ, cái tên này đúng là mới mẻ.“Đó là viên đan ta có được trong một buổi đấu giá khi đi lịch luyện ở ngoài những năm đầu”, Nhược Thiên Chu Tước nhàn nhạt nói: “Vì viên đan dược này mà lão thân đã suýt mất mạng, đấu giá được viên đan do Đan Tôn luyện chế quả thực rất vinh dự”.“Vậy người có biết Đan Tôn ở đâu không?”, Diệp Thành vội hỏi ngay.“Đó là sự tồn tại cùng đẳng cấp với Chư Thiên Kiếm Thần, trước nay đều là rồng thần chỉ thấy đầu không thấy đuôi”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười: “Nhưng tám mươi năm trước ta nghe nói một số tin đồn rằng người này từng xuất hiện ở Huyền Thiên Tinh Vực”.“Tám mươi năm trước”, Diệp Thành lẩm bẩm: “Nói như vậy đúng là Đan Tôn ở Chư Thiên Vạn Vực chứ không phải ở Đại Sở, quan hệ của hắn với Thiên Huyền Môn chắc chắn không bình thường, tìm hắn cũng được”.“Huyền Thiên Tinh Vực”, Diệp Thành lại lẩm bẩm, sau đó xoay người bước ra khỏi rừng trúc.
“Ngươi đúng là thú vị”, Nhược Thiên Chu Tước bị chọc cười, phất tay lấy ra chín viên linh châu sáng chói, cho chúng lơ lửng giữa không trung. Trong mỗi viên linh châu đều phong ấn một viên đan dược, thật sự là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, vàng, bạc màu gì cũng có, bên trên mỗi viên đều có khắc bảy vân sáng rõ.
“Đa tạ?”, Diệp Thành vội vàng tiến lên, tâm trạng kích động không giải thích được, đây quả thực là lần đầu tiên hắn được thấy linh đan bảy vân.
Advertisement
Hắn âm thầm mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, chăm chú nhìn viên linh đan bảy vân màu đỏ.
Chẳng bao lâu hắn đã tìm thấy nguyên thần lạc ấn bên trong đan, người luyện chế viên đan này đã già, không cần nói cũng biết chính là Khô Nhạc Chân Nhân, ở Chu Tước Tinh này chỉ có ông ta là luyện đan sư cấp bảy, vậy nên chắc chắn là ông ta.
Sau hơn mười giây, Diệp Thành dời mắt, hắn đã học mót được cách luyện chế viên đan dược màu đỏ.
Sau đó hắn lại nhìn viên đan dược màu cam.
Cũng giống như viên đan dược màu đỏ, viên đan màu cam này vẫn do Khô Nhạc luyện chế, tuy phức tạp hơn viên màu đỏ một chút nhưng không làm khó được Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành, hắn vẫn sao chép được toàn bộ.
Tiếp theo, Diệp Thành liên tục dời mắt, Tiên Luân Nhãn đảo qua từng viên đan dược.
Thấy Diệp Thành như vậy, Nhược Thiên Chu Tước ở bên cạnh uống trà hơi thảng thốt, không hiểu hắn định làm gì.
Hế?
Khi Nhược Thiên Chu Tước đang ngơ ngác thì Diệp Thành đã khẽ hô lên, hắn kinh ngạc nhìn viên đan dược màu vàng cuối cùng, bởi viên đan dược màu vàng này không phải do Khô Nhạc Chân Nhân luyện chế, mà là một thanh niên tóc trắng.
Điều khiến Diệp Thành ngạc nhiên hơn nữa là hắn đã từng nhìn thấy thanh niên tóc trắng này, chính là bóng dáng mà hắn nhìn thấy ở linh hồn lạc ấn trong Thiên Tịch Đan.
Thật trùng hợp!
Diệp Thành lẩm bẩm, viên Thiên Tịch Đan cuối cùng mà Thiên Huyền Môn đấu giá và viên đan dược màu vàng trước mắt này đều do một người luyện chế.
Nghĩ đến đây, Diệp Thành chỉ vào viên đan dược màu vàng rồi nhìn Nhược Thiên Chu Tước hỏi: “Viên đan dược này do ai luyện chế vậy ạ?”
“Đan Tôn Thất Dạ”.
“Thất Dạ”, vẻ mặt Diệp Thành hơi lạ, cái tên này đúng là mới mẻ.
“Đó là viên đan ta có được trong một buổi đấu giá khi đi lịch luyện ở ngoài những năm đầu”, Nhược Thiên Chu Tước nhàn nhạt nói: “Vì viên đan dược này mà lão thân đã suýt mất mạng, đấu giá được viên đan do Đan Tôn luyện chế quả thực rất vinh dự”.
“Vậy người có biết Đan Tôn ở đâu không?”, Diệp Thành vội hỏi ngay.
“Đó là sự tồn tại cùng đẳng cấp với Chư Thiên Kiếm Thần, trước nay đều là rồng thần chỉ thấy đầu không thấy đuôi”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười: “Nhưng tám mươi năm trước ta nghe nói một số tin đồn rằng người này từng xuất hiện ở Huyền Thiên Tinh Vực”.
“Tám mươi năm trước”, Diệp Thành lẩm bẩm: “Nói như vậy đúng là Đan Tôn ở Chư Thiên Vạn Vực chứ không phải ở Đại Sở, quan hệ của hắn với Thiên Huyền Môn chắc chắn không bình thường, tìm hắn cũng được”.
“Huyền Thiên Tinh Vực”, Diệp Thành lại lẩm bẩm, sau đó xoay người bước ra khỏi rừng trúc.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ngươi đúng là thú vị”, Nhược Thiên Chu Tước bị chọc cười, phất tay lấy ra chín viên linh châu sáng chói, cho chúng lơ lửng giữa không trung. Trong mỗi viên linh châu đều phong ấn một viên đan dược, thật sự là đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím, vàng, bạc màu gì cũng có, bên trên mỗi viên đều có khắc bảy vân sáng rõ.“Đa tạ?”, Diệp Thành vội vàng tiến lên, tâm trạng kích động không giải thích được, đây quả thực là lần đầu tiên hắn được thấy linh đan bảy vân.AdvertisementHắn âm thầm mở Lục Đạo Tiên Luân Nhãn, chăm chú nhìn viên linh đan bảy vân màu đỏ.Chẳng bao lâu hắn đã tìm thấy nguyên thần lạc ấn bên trong đan, người luyện chế viên đan này đã già, không cần nói cũng biết chính là Khô Nhạc Chân Nhân, ở Chu Tước Tinh này chỉ có ông ta là luyện đan sư cấp bảy, vậy nên chắc chắn là ông ta.Sau hơn mười giây, Diệp Thành dời mắt, hắn đã học mót được cách luyện chế viên đan dược màu đỏ.Sau đó hắn lại nhìn viên đan dược màu cam.Cũng giống như viên đan dược màu đỏ, viên đan màu cam này vẫn do Khô Nhạc luyện chế, tuy phức tạp hơn viên màu đỏ một chút nhưng không làm khó được Tiên Luân Nhãn của Diệp Thành, hắn vẫn sao chép được toàn bộ.Tiếp theo, Diệp Thành liên tục dời mắt, Tiên Luân Nhãn đảo qua từng viên đan dược.Thấy Diệp Thành như vậy, Nhược Thiên Chu Tước ở bên cạnh uống trà hơi thảng thốt, không hiểu hắn định làm gì.Hế?Khi Nhược Thiên Chu Tước đang ngơ ngác thì Diệp Thành đã khẽ hô lên, hắn kinh ngạc nhìn viên đan dược màu vàng cuối cùng, bởi viên đan dược màu vàng này không phải do Khô Nhạc Chân Nhân luyện chế, mà là một thanh niên tóc trắng.Điều khiến Diệp Thành ngạc nhiên hơn nữa là hắn đã từng nhìn thấy thanh niên tóc trắng này, chính là bóng dáng mà hắn nhìn thấy ở linh hồn lạc ấn trong Thiên Tịch Đan.Thật trùng hợp!Diệp Thành lẩm bẩm, viên Thiên Tịch Đan cuối cùng mà Thiên Huyền Môn đấu giá và viên đan dược màu vàng trước mắt này đều do một người luyện chế.Nghĩ đến đây, Diệp Thành chỉ vào viên đan dược màu vàng rồi nhìn Nhược Thiên Chu Tước hỏi: “Viên đan dược này do ai luyện chế vậy ạ?”“Đan Tôn Thất Dạ”.“Thất Dạ”, vẻ mặt Diệp Thành hơi lạ, cái tên này đúng là mới mẻ.“Đó là viên đan ta có được trong một buổi đấu giá khi đi lịch luyện ở ngoài những năm đầu”, Nhược Thiên Chu Tước nhàn nhạt nói: “Vì viên đan dược này mà lão thân đã suýt mất mạng, đấu giá được viên đan do Đan Tôn luyện chế quả thực rất vinh dự”.“Vậy người có biết Đan Tôn ở đâu không?”, Diệp Thành vội hỏi ngay.“Đó là sự tồn tại cùng đẳng cấp với Chư Thiên Kiếm Thần, trước nay đều là rồng thần chỉ thấy đầu không thấy đuôi”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười: “Nhưng tám mươi năm trước ta nghe nói một số tin đồn rằng người này từng xuất hiện ở Huyền Thiên Tinh Vực”.“Tám mươi năm trước”, Diệp Thành lẩm bẩm: “Nói như vậy đúng là Đan Tôn ở Chư Thiên Vạn Vực chứ không phải ở Đại Sở, quan hệ của hắn với Thiên Huyền Môn chắc chắn không bình thường, tìm hắn cũng được”.“Huyền Thiên Tinh Vực”, Diệp Thành lại lẩm bẩm, sau đó xoay người bước ra khỏi rừng trúc.