“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2812: Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bắt đầu từ hôm nay, luyện đan sư cấp ba của Đan phủ thăng lên luyện đan sư cấp bốn sẽ được thưởng mười nghìn nguyên thạch; luyện đan sư cấp bốn thăng lên cấp năm thưởng ba mươi nghìn nguyên thạch; cấp năm thăng lên cấp sáu thưởng năm mươi nghìn nguyên thạch. Còn những luyện đan sư vốn đã ở cấp bốn, cấp năm, cấp sáu thì vẫn có thể đến nhận nguyên thạch”.Advertisement“Còn có phần thưởng nữa”, các luyện đan sư phấn khích tột độ, có tiền là có động lực, mọi người đã bắt đầu bắt tay vào làm việc chăm chỉ.“Ta cần nhìn thấy thành quả của mọi người trong thời gian ngắn”, Diệp Thành nhàn nhạt nói: “Ta có thể nuôi mọi người cả đời, nhưng huy hoàng và vinh quang thì phải do mọi người tự giành lấy”.“Đa tạ phủ chủ”, gần mười nghìn người lại cùng quỳ một gối xuống, sự trọng dụng và hào phóng của Diệp Thành khiến họ vô cùng cảm kích. Linh Đan Các liệu có hào phóng đào tạo họ được như vậy không? Đương nhiên là không rồi! Món quà lớn và lời nói của Diệp Thành đã khơi dậy ý chí chiến đấu trong họ.“Mọi người đi đi!”, Diệp Thành cười nhẹ.“Luyện đan”, các luyện đan sư ùa ra khỏi đại điện, tràn đầy năng lượng.“Nhạc Sơn, Nhạc Hải, Nhạc Chân, Nhạc Tấn, Nhạc Mặc, một ngày nào đó, kẻ vô dụng trong miệng các ông sẽ khiến các ông phải ngỡ ngàng”, Diệp Thành nở nụ cười.Sự thật chứng minh, quyết định của hắn rất hữu hiệu, chí ít hắn đã khơi dậy được ý chí chiến đấu của các luyện đan sư, có đạo tâm muốn làm kẻ mạnh, sợ gì con đường phía trước có chông gai, họ nhất định sẽ trở thành một lực lượng đáng sợ.Hắn lại nở nụ cười lần nữa rồi quay người bước ra khỏi đại điện, đi lên trời cao, leo đến đỉnh linh sơn của Đan phủ.Đứng vững lại, Diệp Thành lấy một lư luyện đan cùng hàng nghìn loại nguyên liệu luyện đan ra.Hắn hít sâu một hơi rồi truyền chân hoả vào làm nóng lư luyện đan, hôm nay hắn đã thử luyện chế linh đan bảy vân. Nói thật, hắn không chắc chắn lắm, vì đan bảy vân và đan sáu vân không cùng một cấp độ.Sau đó, cả toà linh sơn ở Đan phủ trở nên cực kỳ yên tĩnh, các luyện đan sư đang lĩnh ngộ thuật luyện đan, rất nhiều người đã bắt tay vào luyện, mà Diệp Thành ở trên đỉnh núi cũng rất tận tâm, tập trung luyện đan.Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.Bên ngoài U Đô vẫn có rất nhiều người, khí tức của ai nấy đều bá đạo, bọn chúng đang kiểm tra từng người đi vào U Đô.Ở U Đô tầng thứ nhất, nhóm sáu người phía Nhạc Chân mặc áo choàng đen ẩn náu trong từng toà lầu các, tuy là sư huynh đệ đồng môn nhưng không phải ai cũng đồng lòng, bây giờ bọn chúng chờ đây mục đích là mong người mình phái đi sẽ tìm được Diệp Thành trước.Không chỉ có chúng mà tám vị hoàng tử cũng đều ở U Đô tầng thứ nhất, hơn nữa ẩn nấp cực kỳ tài tình, trong lòng bọn chúng cũng có suy nghĩ giống như đám Nhạc Chân.Tuy nhiên, cảnh tượng Diệp Thành bị bắt về trong tưởng tượng của bọn chúng mãi chưa xuất hiện, đã phái đi không ít người nhưng hầu như đều về tay không, đừng nói là Diệp Thành, đến bóng dáng của hắn còn chẳng tìm thấy.
“Bắt đầu từ hôm nay, luyện đan sư cấp ba của Đan phủ thăng lên luyện đan sư cấp bốn sẽ được thưởng mười nghìn nguyên thạch; luyện đan sư cấp bốn thăng lên cấp năm thưởng ba mươi nghìn nguyên thạch; cấp năm thăng lên cấp sáu thưởng năm mươi nghìn nguyên thạch. Còn những luyện đan sư vốn đã ở cấp bốn, cấp năm, cấp sáu thì vẫn có thể đến nhận nguyên thạch”.
Advertisement
“Còn có phần thưởng nữa”, các luyện đan sư phấn khích tột độ, có tiền là có động lực, mọi người đã bắt đầu bắt tay vào làm việc chăm chỉ.
“Ta cần nhìn thấy thành quả của mọi người trong thời gian ngắn”, Diệp Thành nhàn nhạt nói: “Ta có thể nuôi mọi người cả đời, nhưng huy hoàng và vinh quang thì phải do mọi người tự giành lấy”.
“Đa tạ phủ chủ”, gần mười nghìn người lại cùng quỳ một gối xuống, sự trọng dụng và hào phóng của Diệp Thành khiến họ vô cùng cảm kích. Linh Đan Các liệu có hào phóng đào tạo họ được như vậy không? Đương nhiên là không rồi! Món quà lớn và lời nói của Diệp Thành đã khơi dậy ý chí chiến đấu trong họ.
“Mọi người đi đi!”, Diệp Thành cười nhẹ.
“Luyện đan”, các luyện đan sư ùa ra khỏi đại điện, tràn đầy năng lượng.
“Nhạc Sơn, Nhạc Hải, Nhạc Chân, Nhạc Tấn, Nhạc Mặc, một ngày nào đó, kẻ vô dụng trong miệng các ông sẽ khiến các ông phải ngỡ ngàng”, Diệp Thành nở nụ cười.
Sự thật chứng minh, quyết định của hắn rất hữu hiệu, chí ít hắn đã khơi dậy được ý chí chiến đấu của các luyện đan sư, có đạo tâm muốn làm kẻ mạnh, sợ gì con đường phía trước có chông gai, họ nhất định sẽ trở thành một lực lượng đáng sợ.
Hắn lại nở nụ cười lần nữa rồi quay người bước ra khỏi đại điện, đi lên trời cao, leo đến đỉnh linh sơn của Đan phủ.
Đứng vững lại, Diệp Thành lấy một lư luyện đan cùng hàng nghìn loại nguyên liệu luyện đan ra.
Hắn hít sâu một hơi rồi truyền chân hoả vào làm nóng lư luyện đan, hôm nay hắn đã thử luyện chế linh đan bảy vân. Nói thật, hắn không chắc chắn lắm, vì đan bảy vân và đan sáu vân không cùng một cấp độ.
Sau đó, cả toà linh sơn ở Đan phủ trở nên cực kỳ yên tĩnh, các luyện đan sư đang lĩnh ngộ thuật luyện đan, rất nhiều người đã bắt tay vào luyện, mà Diệp Thành ở trên đỉnh núi cũng rất tận tâm, tập trung luyện đan.
Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.
Bên ngoài U Đô vẫn có rất nhiều người, khí tức của ai nấy đều bá đạo, bọn chúng đang kiểm tra từng người đi vào U Đô.
Ở U Đô tầng thứ nhất, nhóm sáu người phía Nhạc Chân mặc áo choàng đen ẩn náu trong từng toà lầu các, tuy là sư huynh đệ đồng môn nhưng không phải ai cũng đồng lòng, bây giờ bọn chúng chờ đây mục đích là mong người mình phái đi sẽ tìm được Diệp Thành trước.
Không chỉ có chúng mà tám vị hoàng tử cũng đều ở U Đô tầng thứ nhất, hơn nữa ẩn nấp cực kỳ tài tình, trong lòng bọn chúng cũng có suy nghĩ giống như đám Nhạc Chân.
Tuy nhiên, cảnh tượng Diệp Thành bị bắt về trong tưởng tượng của bọn chúng mãi chưa xuất hiện, đã phái đi không ít người nhưng hầu như đều về tay không, đừng nói là Diệp Thành, đến bóng dáng của hắn còn chẳng tìm thấy.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Bắt đầu từ hôm nay, luyện đan sư cấp ba của Đan phủ thăng lên luyện đan sư cấp bốn sẽ được thưởng mười nghìn nguyên thạch; luyện đan sư cấp bốn thăng lên cấp năm thưởng ba mươi nghìn nguyên thạch; cấp năm thăng lên cấp sáu thưởng năm mươi nghìn nguyên thạch. Còn những luyện đan sư vốn đã ở cấp bốn, cấp năm, cấp sáu thì vẫn có thể đến nhận nguyên thạch”.Advertisement“Còn có phần thưởng nữa”, các luyện đan sư phấn khích tột độ, có tiền là có động lực, mọi người đã bắt đầu bắt tay vào làm việc chăm chỉ.“Ta cần nhìn thấy thành quả của mọi người trong thời gian ngắn”, Diệp Thành nhàn nhạt nói: “Ta có thể nuôi mọi người cả đời, nhưng huy hoàng và vinh quang thì phải do mọi người tự giành lấy”.“Đa tạ phủ chủ”, gần mười nghìn người lại cùng quỳ một gối xuống, sự trọng dụng và hào phóng của Diệp Thành khiến họ vô cùng cảm kích. Linh Đan Các liệu có hào phóng đào tạo họ được như vậy không? Đương nhiên là không rồi! Món quà lớn và lời nói của Diệp Thành đã khơi dậy ý chí chiến đấu trong họ.“Mọi người đi đi!”, Diệp Thành cười nhẹ.“Luyện đan”, các luyện đan sư ùa ra khỏi đại điện, tràn đầy năng lượng.“Nhạc Sơn, Nhạc Hải, Nhạc Chân, Nhạc Tấn, Nhạc Mặc, một ngày nào đó, kẻ vô dụng trong miệng các ông sẽ khiến các ông phải ngỡ ngàng”, Diệp Thành nở nụ cười.Sự thật chứng minh, quyết định của hắn rất hữu hiệu, chí ít hắn đã khơi dậy được ý chí chiến đấu của các luyện đan sư, có đạo tâm muốn làm kẻ mạnh, sợ gì con đường phía trước có chông gai, họ nhất định sẽ trở thành một lực lượng đáng sợ.Hắn lại nở nụ cười lần nữa rồi quay người bước ra khỏi đại điện, đi lên trời cao, leo đến đỉnh linh sơn của Đan phủ.Đứng vững lại, Diệp Thành lấy một lư luyện đan cùng hàng nghìn loại nguyên liệu luyện đan ra.Hắn hít sâu một hơi rồi truyền chân hoả vào làm nóng lư luyện đan, hôm nay hắn đã thử luyện chế linh đan bảy vân. Nói thật, hắn không chắc chắn lắm, vì đan bảy vân và đan sáu vân không cùng một cấp độ.Sau đó, cả toà linh sơn ở Đan phủ trở nên cực kỳ yên tĩnh, các luyện đan sư đang lĩnh ngộ thuật luyện đan, rất nhiều người đã bắt tay vào luyện, mà Diệp Thành ở trên đỉnh núi cũng rất tận tâm, tập trung luyện đan.Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.Bên ngoài U Đô vẫn có rất nhiều người, khí tức của ai nấy đều bá đạo, bọn chúng đang kiểm tra từng người đi vào U Đô.Ở U Đô tầng thứ nhất, nhóm sáu người phía Nhạc Chân mặc áo choàng đen ẩn náu trong từng toà lầu các, tuy là sư huynh đệ đồng môn nhưng không phải ai cũng đồng lòng, bây giờ bọn chúng chờ đây mục đích là mong người mình phái đi sẽ tìm được Diệp Thành trước.Không chỉ có chúng mà tám vị hoàng tử cũng đều ở U Đô tầng thứ nhất, hơn nữa ẩn nấp cực kỳ tài tình, trong lòng bọn chúng cũng có suy nghĩ giống như đám Nhạc Chân.Tuy nhiên, cảnh tượng Diệp Thành bị bắt về trong tưởng tượng của bọn chúng mãi chưa xuất hiện, đã phái đi không ít người nhưng hầu như đều về tay không, đừng nói là Diệp Thành, đến bóng dáng của hắn còn chẳng tìm thấy.