Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2850: Đừng làm bừa chứ!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ở linh sơn Đan Phủ, các luyện đan sư vẫn miệt mài luyện đan, số lượng người tiến cấp đã tăng lên nhanh chóng, bầu không khí náo nhiệt, mỗi ngày đều có người chạy tới nhận phần thưởng.Thế nhưng trên đỉnh Đan Phủ lại có một tấm bia mộ dựng sừng sững, không ai biết đây chính là bia mộ của Diệp Thành.Niệm Vi đứng trước bia mộ của Diệp Thành, trên khuôn mặt thê lương chốc chốc lại có giọt nước mắt lăn dài.AdvertisementỞ bên, Tạ Vân cũng đứng đó thẫn thờ như pho tượng, mặc dù hắn tin vào thực lực của Diệp Thành nhưng dù sao đó cũng là tu sĩ Chuẩn Thánh, đi lâu như vậy mà vẫn chưa quay về thì rất có khả năng đã mất mạng, mắt hắn cũng rưng rưng.Haiz!Trên cửu trùng thiên, Nhược Thiên Chu Tước chốc chốc lại thở dài, cái chết của Diệp Thành và Mục Huyền Công đối với Chu Tước Tinh quả thực là đòn đả kích nặng nề khiến bà ta cảm thấy con đường phía trước vô cùng tăm tối.Ngày đêm dần trôi.Chớp mắt đã bốn ngày trôi qua.Cho tới đêm ngày thứ năm, mấy người phía Diệp Thành mới dừng chân ở Chu Tước Tinh.Đây chính là Chu Tước Tinh?Bạch Tố Tố ôm lấy đứa trẻ trong tã lót hiếu kì nhìn tứ phương, nơi này còn rộng lớn hơn cả cổ tinh mà bọn họ ở, trước đó cô ta chỉ nghe nói tới Chu Tước Tinh còn đây là lần đầu tiên cô ta đặt chân tới nơi này.Sau này ở đây an gia!Lý Tiêu nắm chặt tay Bạch Tố Tố, trong ánh mắt mang theo hoài bão về tương lai.Ở lại đây đừng chạy loạn!Diệp Thành tìm được một địa điểm và phương hướng tốt, hắn để lại một câu rồi thi triển tiên luân thiên đạo sau đó biến mất.Có điều sau khi vào đây, Diệp Thành chợt thẫn thờ, hắn tìm một vòng mà không thấy Mục Huyền Công đâu.Diệp Thành lập tức sử dụng thần thức lan ra xung quanh để tìm kiếm, hố đen không gian không phải là một nơi hay ho gì cho cam, chỗ nào cũng đầy cạm bẫy, nếu như chỉ cần không chú ý thì sẽ gặp nạn, chắc chắn mất mạng.Đừng làm bừa chứ!Diệp Thành gãi đầu, hắn giống như một đạo thần quang bay đi, tản ra thần thức kêu gọi.Không biết mất bao lâu Diệp Thành mới dừng chân, từ xa hắn đã trông thấy Mục Huyền Công, Mục Huyền Công không phải đứng mà đang nằm, ông ta lững lờ ở đó, vả lại còn trong trạng thái hôn mê.Diệp Thành vội chạy tới, thấy Mục Huyền Công không sao thì mới thở phào một hơi, hắn gảy ra một đạo thần quang gọi Mục Huyền Công tỉnh lại.Mục Huyền Công tỉnh lại nhưng lại day trán, trông bộ dạng như không phải ngủ tự nhiên mà gặp phải đòn công kích khủng khiếp nào đó, đầu ông ta tới giờ vẫn còn ong ong.“Tiền bối, trước khi ra khỏi đây ta từng nói đừng di chuyển mà”, Diệp Thành liếc nhìn Mục Huyền Công.“Nói gì vậy chứ, ta không di chuyển, là bị một đạo sóng văn khủng khiếp ập tới”, Mục Huyền Công vội nói, “nếu nói về hố đen không gian này thì quả thật khủng khiếp, ta luôn có cảm giác có cặp mắt đang nhìn mình”.

Ở linh sơn Đan Phủ, các luyện đan sư vẫn miệt mài luyện đan, số lượng người tiến cấp đã tăng lên nhanh chóng, bầu không khí náo nhiệt, mỗi ngày đều có người chạy tới nhận phần thưởng.

Thế nhưng trên đỉnh Đan Phủ lại có một tấm bia mộ dựng sừng sững, không ai biết đây chính là bia mộ của Diệp Thành.

Niệm Vi đứng trước bia mộ của Diệp Thành, trên khuôn mặt thê lương chốc chốc lại có giọt nước mắt lăn dài.

Advertisement

Ở bên, Tạ Vân cũng đứng đó thẫn thờ như pho tượng, mặc dù hắn tin vào thực lực của Diệp Thành nhưng dù sao đó cũng là tu sĩ Chuẩn Thánh, đi lâu như vậy mà vẫn chưa quay về thì rất có khả năng đã mất mạng, mắt hắn cũng rưng rưng.

Haiz!

Trên cửu trùng thiên, Nhược Thiên Chu Tước chốc chốc lại thở dài, cái chết của Diệp Thành và Mục Huyền Công đối với Chu Tước Tinh quả thực là đòn đả kích nặng nề khiến bà ta cảm thấy con đường phía trước vô cùng tăm tối.

Ngày đêm dần trôi.

Chớp mắt đã bốn ngày trôi qua.

Cho tới đêm ngày thứ năm, mấy người phía Diệp Thành mới dừng chân ở Chu Tước Tinh.

Đây chính là Chu Tước Tinh?

Bạch Tố Tố ôm lấy đứa trẻ trong tã lót hiếu kì nhìn tứ phương, nơi này còn rộng lớn hơn cả cổ tinh mà bọn họ ở, trước đó cô ta chỉ nghe nói tới Chu Tước Tinh còn đây là lần đầu tiên cô ta đặt chân tới nơi này.

Sau này ở đây an gia!

Lý Tiêu nắm chặt tay Bạch Tố Tố, trong ánh mắt mang theo hoài bão về tương lai.

Ở lại đây đừng chạy loạn!

Diệp Thành tìm được một địa điểm và phương hướng tốt, hắn để lại một câu rồi thi triển tiên luân thiên đạo sau đó biến mất.

Có điều sau khi vào đây, Diệp Thành chợt thẫn thờ, hắn tìm một vòng mà không thấy Mục Huyền Công đâu.

Diệp Thành lập tức sử dụng thần thức lan ra xung quanh để tìm kiếm, hố đen không gian không phải là một nơi hay ho gì cho cam, chỗ nào cũng đầy cạm bẫy, nếu như chỉ cần không chú ý thì sẽ gặp nạn, chắc chắn mất mạng.

Đừng làm bừa chứ!

Diệp Thành gãi đầu, hắn giống như một đạo thần quang bay đi, tản ra thần thức kêu gọi.

Không biết mất bao lâu Diệp Thành mới dừng chân, từ xa hắn đã trông thấy Mục Huyền Công, Mục Huyền Công không phải đứng mà đang nằm, ông ta lững lờ ở đó, vả lại còn trong trạng thái hôn mê.

Diệp Thành vội chạy tới, thấy Mục Huyền Công không sao thì mới thở phào một hơi, hắn gảy ra một đạo thần quang gọi Mục Huyền Công tỉnh lại.

Mục Huyền Công tỉnh lại nhưng lại day trán, trông bộ dạng như không phải ngủ tự nhiên mà gặp phải đòn công kích khủng khiếp nào đó, đầu ông ta tới giờ vẫn còn ong ong.

“Tiền bối, trước khi ra khỏi đây ta từng nói đừng di chuyển mà”, Diệp Thành liếc nhìn Mục Huyền Công.

“Nói gì vậy chứ, ta không di chuyển, là bị một đạo sóng văn khủng khiếp ập tới”, Mục Huyền Công vội nói, “nếu nói về hố đen không gian này thì quả thật khủng khiếp, ta luôn có cảm giác có cặp mắt đang nhìn mình”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Ở linh sơn Đan Phủ, các luyện đan sư vẫn miệt mài luyện đan, số lượng người tiến cấp đã tăng lên nhanh chóng, bầu không khí náo nhiệt, mỗi ngày đều có người chạy tới nhận phần thưởng.Thế nhưng trên đỉnh Đan Phủ lại có một tấm bia mộ dựng sừng sững, không ai biết đây chính là bia mộ của Diệp Thành.Niệm Vi đứng trước bia mộ của Diệp Thành, trên khuôn mặt thê lương chốc chốc lại có giọt nước mắt lăn dài.AdvertisementỞ bên, Tạ Vân cũng đứng đó thẫn thờ như pho tượng, mặc dù hắn tin vào thực lực của Diệp Thành nhưng dù sao đó cũng là tu sĩ Chuẩn Thánh, đi lâu như vậy mà vẫn chưa quay về thì rất có khả năng đã mất mạng, mắt hắn cũng rưng rưng.Haiz!Trên cửu trùng thiên, Nhược Thiên Chu Tước chốc chốc lại thở dài, cái chết của Diệp Thành và Mục Huyền Công đối với Chu Tước Tinh quả thực là đòn đả kích nặng nề khiến bà ta cảm thấy con đường phía trước vô cùng tăm tối.Ngày đêm dần trôi.Chớp mắt đã bốn ngày trôi qua.Cho tới đêm ngày thứ năm, mấy người phía Diệp Thành mới dừng chân ở Chu Tước Tinh.Đây chính là Chu Tước Tinh?Bạch Tố Tố ôm lấy đứa trẻ trong tã lót hiếu kì nhìn tứ phương, nơi này còn rộng lớn hơn cả cổ tinh mà bọn họ ở, trước đó cô ta chỉ nghe nói tới Chu Tước Tinh còn đây là lần đầu tiên cô ta đặt chân tới nơi này.Sau này ở đây an gia!Lý Tiêu nắm chặt tay Bạch Tố Tố, trong ánh mắt mang theo hoài bão về tương lai.Ở lại đây đừng chạy loạn!Diệp Thành tìm được một địa điểm và phương hướng tốt, hắn để lại một câu rồi thi triển tiên luân thiên đạo sau đó biến mất.Có điều sau khi vào đây, Diệp Thành chợt thẫn thờ, hắn tìm một vòng mà không thấy Mục Huyền Công đâu.Diệp Thành lập tức sử dụng thần thức lan ra xung quanh để tìm kiếm, hố đen không gian không phải là một nơi hay ho gì cho cam, chỗ nào cũng đầy cạm bẫy, nếu như chỉ cần không chú ý thì sẽ gặp nạn, chắc chắn mất mạng.Đừng làm bừa chứ!Diệp Thành gãi đầu, hắn giống như một đạo thần quang bay đi, tản ra thần thức kêu gọi.Không biết mất bao lâu Diệp Thành mới dừng chân, từ xa hắn đã trông thấy Mục Huyền Công, Mục Huyền Công không phải đứng mà đang nằm, ông ta lững lờ ở đó, vả lại còn trong trạng thái hôn mê.Diệp Thành vội chạy tới, thấy Mục Huyền Công không sao thì mới thở phào một hơi, hắn gảy ra một đạo thần quang gọi Mục Huyền Công tỉnh lại.Mục Huyền Công tỉnh lại nhưng lại day trán, trông bộ dạng như không phải ngủ tự nhiên mà gặp phải đòn công kích khủng khiếp nào đó, đầu ông ta tới giờ vẫn còn ong ong.“Tiền bối, trước khi ra khỏi đây ta từng nói đừng di chuyển mà”, Diệp Thành liếc nhìn Mục Huyền Công.“Nói gì vậy chứ, ta không di chuyển, là bị một đạo sóng văn khủng khiếp ập tới”, Mục Huyền Công vội nói, “nếu nói về hố đen không gian này thì quả thật khủng khiếp, ta luôn có cảm giác có cặp mắt đang nhìn mình”.

Chương 2850: Đừng làm bừa chứ!