Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2860: “Đấu với ta, các ngươi còn kém xa lắm”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thế rồi Diệp Thành rạch đầu ngón tay nặn ra ba giọt máu của thánh thể đẩy vào người đứa trẻ.Toàn thân đứa trẻ loé sáng, được một lớp tiên quang rực rỡ bao quanh.AdvertisementĐó là căn nguyên thánh thể của Diệp Thành, sẽ giúp đứa trẻ khi lớn lên dần dần thấm hết huyết mạch của hắn, sẽ có lợi cho việc tu luyện sau này và bảo vệ sinh mệnh bé nhỏ của đứa trẻ trong những tháng năm về sau.Làm xong xuôi mọi thứ, Diệp Thành mới xoa xoa mũi đứa trẻ sau đó quay người đi ra khỏi tiểu viên.Phía sau, Bạch Tố Tố cầm lấy túi đựng đồ nhìn Lý Tiêu rồi lại nhìn đứa trẻ trong cái nôi, đôi mắt dâng lên nhiều cảm xúc, vận mệnh của bọn họ cũng nhờ có Diệp Thành mà thay đổi.Ra khỏi tiểu viên, Diệp Thành triệu tập các luyện đan sư.Mỗi người một phần, cầm lấy đi.Cũng giống như lần đầu tiên, bên trong đại điện chất hàng chục nghìn túi đựng đồ, trong đó đều là nguyên liệu luyện đan.Các luyện đan sư vô cùng xúc động, khi thiếu nguyên liệu Diệp Thành lại cung cấp đúng lúc, trong mắt nhiều người hiện lên ánh sáng rực rỡ, có nguồn cung cấp nguyên liệu luyện đan dồi dào thì bọn họ nhất định sẽ thăng cấp.Sau khi các luyện đan sư rời đi, Diệp Thành mới thở phào, quả nhiên nuôi một nhà người không dễ dàng gì.“Phủ Chủ”, bên ngoài đại điện, có một lão già mặc y phục tím bước vào, chính là thị vệ thân cận bên cạnh Niệm Vi.“Có việc gì vậy”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.“Luyện đan sư của Linh Đan Các tỏ ý muốn gia nhập vào Đan Phủ chúng ta”, lão già y phục tím nói, “có cho họ vào không?”“Cho, đương nhiên cho rồi”, Diệp Thành mỉm cười, “tuyên bố với bọn họ, đã vào linh sơn Đan Phủ của ta, không có mệnh lệnh của ta thì bất cứ ai cũng không được ra ngoài, còn nữa, theo dõi các luyện đan sư kia, một khi phát hiện có bất cứ vấn đề nào gian dối thì không cần nể mặt, cứ thế phong ấn cho ta”.“Rõ”, lão tử mặc đồ tím trả lời dứt khoát sau đó đi ra khỏi đại điện.“Đấu với ta, các ngươi còn kém xa lắm”, Diệp Thành ngẩng đầu nhìn hư thiên như thể có thể trông thấy phía Nhạc Sơn, Nhạc Hải và Nhạc Chân đang nhàn nhã ngả người trên ghế tựa.Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn phất tay lấy ra lư luyện đan, đồng thời lấy ra hàng ngàn nguyên liệu luyện đan.Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn đẩy tiên hoả vào lư luyện đan, tiếp đó là từng cây linh thảo được cho vào bên trong tuần tự, nguyên thần của hắn đã tiến tới cảnh giới Hoàng nên mọi thứ diễn ra thuận lợi và nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.Bên ngoài linh sơn Đan Phủ đã có không ít bóng người được đưa vào bên trong, nếu đếm kĩ thì phải trên nghìn người.Hơn một nghìn luyện đan sư, cấp thấp nhất cũng có thể luyện ra đan dược bốn vân, phần lớn đều là luyện đan sư luyện ra linh đan năm vân, trong đó không thiếu luyện đan sư luyện ra linh đan sáu vân.

Thế rồi Diệp Thành rạch đầu ngón tay nặn ra ba giọt máu của thánh thể đẩy vào người đứa trẻ.

Toàn thân đứa trẻ loé sáng, được một lớp tiên quang rực rỡ bao quanh.

Advertisement

Đó là căn nguyên thánh thể của Diệp Thành, sẽ giúp đứa trẻ khi lớn lên dần dần thấm hết huyết mạch của hắn, sẽ có lợi cho việc tu luyện sau này và bảo vệ sinh mệnh bé nhỏ của đứa trẻ trong những tháng năm về sau.

Làm xong xuôi mọi thứ, Diệp Thành mới xoa xoa mũi đứa trẻ sau đó quay người đi ra khỏi tiểu viên.

Phía sau, Bạch Tố Tố cầm lấy túi đựng đồ nhìn Lý Tiêu rồi lại nhìn đứa trẻ trong cái nôi, đôi mắt dâng lên nhiều cảm xúc, vận mệnh của bọn họ cũng nhờ có Diệp Thành mà thay đổi.

Ra khỏi tiểu viên, Diệp Thành triệu tập các luyện đan sư.

Mỗi người một phần, cầm lấy đi.

Cũng giống như lần đầu tiên, bên trong đại điện chất hàng chục nghìn túi đựng đồ, trong đó đều là nguyên liệu luyện đan.

Các luyện đan sư vô cùng xúc động, khi thiếu nguyên liệu Diệp Thành lại cung cấp đúng lúc, trong mắt nhiều người hiện lên ánh sáng rực rỡ, có nguồn cung cấp nguyên liệu luyện đan dồi dào thì bọn họ nhất định sẽ thăng cấp.

Sau khi các luyện đan sư rời đi, Diệp Thành mới thở phào, quả nhiên nuôi một nhà người không dễ dàng gì.

“Phủ Chủ”, bên ngoài đại điện, có một lão già mặc y phục tím bước vào, chính là thị vệ thân cận bên cạnh Niệm Vi.

“Có việc gì vậy”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.

“Luyện đan sư của Linh Đan Các tỏ ý muốn gia nhập vào Đan Phủ chúng ta”, lão già y phục tím nói, “có cho họ vào không?”

“Cho, đương nhiên cho rồi”, Diệp Thành mỉm cười, “tuyên bố với bọn họ, đã vào linh sơn Đan Phủ của ta, không có mệnh lệnh của ta thì bất cứ ai cũng không được ra ngoài, còn nữa, theo dõi các luyện đan sư kia, một khi phát hiện có bất cứ vấn đề nào gian dối thì không cần nể mặt, cứ thế phong ấn cho ta”.

“Rõ”, lão tử mặc đồ tím trả lời dứt khoát sau đó đi ra khỏi đại điện.

“Đấu với ta, các ngươi còn kém xa lắm”, Diệp Thành ngẩng đầu nhìn hư thiên như thể có thể trông thấy phía Nhạc Sơn, Nhạc Hải và Nhạc Chân đang nhàn nhã ngả người trên ghế tựa.

Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn phất tay lấy ra lư luyện đan, đồng thời lấy ra hàng ngàn nguyên liệu luyện đan.

Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn đẩy tiên hoả vào lư luyện đan, tiếp đó là từng cây linh thảo được cho vào bên trong tuần tự, nguyên thần của hắn đã tiến tới cảnh giới Hoàng nên mọi thứ diễn ra thuận lợi và nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.

Bên ngoài linh sơn Đan Phủ đã có không ít bóng người được đưa vào bên trong, nếu đếm kĩ thì phải trên nghìn người.

Hơn một nghìn luyện đan sư, cấp thấp nhất cũng có thể luyện ra đan dược bốn vân, phần lớn đều là luyện đan sư luyện ra linh đan năm vân, trong đó không thiếu luyện đan sư luyện ra linh đan sáu vân.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thế rồi Diệp Thành rạch đầu ngón tay nặn ra ba giọt máu của thánh thể đẩy vào người đứa trẻ.Toàn thân đứa trẻ loé sáng, được một lớp tiên quang rực rỡ bao quanh.AdvertisementĐó là căn nguyên thánh thể của Diệp Thành, sẽ giúp đứa trẻ khi lớn lên dần dần thấm hết huyết mạch của hắn, sẽ có lợi cho việc tu luyện sau này và bảo vệ sinh mệnh bé nhỏ của đứa trẻ trong những tháng năm về sau.Làm xong xuôi mọi thứ, Diệp Thành mới xoa xoa mũi đứa trẻ sau đó quay người đi ra khỏi tiểu viên.Phía sau, Bạch Tố Tố cầm lấy túi đựng đồ nhìn Lý Tiêu rồi lại nhìn đứa trẻ trong cái nôi, đôi mắt dâng lên nhiều cảm xúc, vận mệnh của bọn họ cũng nhờ có Diệp Thành mà thay đổi.Ra khỏi tiểu viên, Diệp Thành triệu tập các luyện đan sư.Mỗi người một phần, cầm lấy đi.Cũng giống như lần đầu tiên, bên trong đại điện chất hàng chục nghìn túi đựng đồ, trong đó đều là nguyên liệu luyện đan.Các luyện đan sư vô cùng xúc động, khi thiếu nguyên liệu Diệp Thành lại cung cấp đúng lúc, trong mắt nhiều người hiện lên ánh sáng rực rỡ, có nguồn cung cấp nguyên liệu luyện đan dồi dào thì bọn họ nhất định sẽ thăng cấp.Sau khi các luyện đan sư rời đi, Diệp Thành mới thở phào, quả nhiên nuôi một nhà người không dễ dàng gì.“Phủ Chủ”, bên ngoài đại điện, có một lão già mặc y phục tím bước vào, chính là thị vệ thân cận bên cạnh Niệm Vi.“Có việc gì vậy”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng.“Luyện đan sư của Linh Đan Các tỏ ý muốn gia nhập vào Đan Phủ chúng ta”, lão già y phục tím nói, “có cho họ vào không?”“Cho, đương nhiên cho rồi”, Diệp Thành mỉm cười, “tuyên bố với bọn họ, đã vào linh sơn Đan Phủ của ta, không có mệnh lệnh của ta thì bất cứ ai cũng không được ra ngoài, còn nữa, theo dõi các luyện đan sư kia, một khi phát hiện có bất cứ vấn đề nào gian dối thì không cần nể mặt, cứ thế phong ấn cho ta”.“Rõ”, lão tử mặc đồ tím trả lời dứt khoát sau đó đi ra khỏi đại điện.“Đấu với ta, các ngươi còn kém xa lắm”, Diệp Thành ngẩng đầu nhìn hư thiên như thể có thể trông thấy phía Nhạc Sơn, Nhạc Hải và Nhạc Chân đang nhàn nhã ngả người trên ghế tựa.Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn phất tay lấy ra lư luyện đan, đồng thời lấy ra hàng ngàn nguyên liệu luyện đan.Diệp Thành hít vào một hơi thật sâu, hắn đẩy tiên hoả vào lư luyện đan, tiếp đó là từng cây linh thảo được cho vào bên trong tuần tự, nguyên thần của hắn đã tiến tới cảnh giới Hoàng nên mọi thứ diễn ra thuận lợi và nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.Bên ngoài linh sơn Đan Phủ đã có không ít bóng người được đưa vào bên trong, nếu đếm kĩ thì phải trên nghìn người.Hơn một nghìn luyện đan sư, cấp thấp nhất cũng có thể luyện ra đan dược bốn vân, phần lớn đều là luyện đan sư luyện ra linh đan năm vân, trong đó không thiếu luyện đan sư luyện ra linh đan sáu vân.

Chương 2860: “Đấu với ta, các ngươi còn kém xa lắm”