“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2865: “Thật khiến vãn bối phải bất ngờ”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta sẽ cho người đi tìm”, thấy đan dược bị từ chối, Nhược Thiên Chu Tước vẫn không từ bỏ, “ngươi đã cần thì cho dù phải trả cái giá nào U Đô của ta cũng sẽ không tiếc”.“Vậy thì tốt quá”, Diệp Thành nhếch miệng cười.Advertisement“Chỉ là chút sức mọn thôi”.“Ồ đúng rồi, vãn bối muốn hỏi mọi người một chuyện”, Diệp Thành nhìn sang Mục Huyền Công và Nhược Thiên Chu Tước, “hai vị đã từng nghe nói tới Phật Đà Tinh chưa?”“Đương nhiên nghe rồi”, Mục Huyền Công mỉm cười, “lão Pháp Hải của Phật Đà Tinh nổi tiếng cố chấp, vì sao đó cũng rất kì dị, người và yêu yêu nhau sẽ bị nhốt trong cái tháp gì đó”.“Lôi Phong Tháp”, Diệp Thành mỉm cười.“Ngươi biết sao?”, Mục Huyền Công thẫn thờ.“Một nhà ba người trước đó vãn bối dẫn về đây chính là đi ra từ Phật Đà Tinh, Pháp Hải đó quả thực vô cùng cố chấp, đòi người không cho, may là vãn bối nhanh trí đêm đó làm loạn cả Kim Sơn Tự”.“Ngươi đại náo Kim Sơn Tự?”, Nhược Thiên Chu Tước cau mày.“Sao vậy, có việc gì sao, tiền bối?”“Đương nhiên có vấn đề rồi, còn là vấn đề lớn là đằng khác”, Mục Huyền Công vội nói, “Kim Sơn Tự có một tu sĩ Chuẩn Thánh, nghe nói chính là sư huynh của Pháp Hải, tên là Pháp Thông, quanh năm ở ngoài phổ độ chúng sinh, lần này ngươi đi chắc chắn là Pháp Thông không ở trong sơn tự, nếu không thì ngươi chẳng thể tự do làm loạn vậy đâu”.“Còn có cả chuyện này sao?” Diệp Thành gãi đầu.“Pháp Thông ta biết, phật pháp vô biên, nếu luận về khả năng chiến đấu thì còn hơn cả ta”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ giọng lên tiếng.“Thật khiến vãn bối phải bất ngờ”, Diệp Thành ho hắng, vốn dĩ hắn còn định nhờ Mục Huyền Công hoặc Nhược Thiên Chu Tước cùng hắn đi tới Phật Đà Tinh tìm Pháp Hải nói chuyện, tiện thể lấy bình bát kia về, nào ngờ còn sinh ra cả một lão tu sĩ Chuẩn Thánh nữa.“Không thể tránh khỏi rắc rối”, Mục Huyền Công vuốt râu, “Pháp Thông đó còn cố chấp hơn Pháp Hải nhiều, lần này ngươi dỡ tự viện của bọn họ thì đợi Pháp Thông quay về, chắc chắn sẽ tìm ngươi tính sổ”.“Vậy lúc đó hai người nhớ bảo vệ vãn bối đấy”.“Nghe nói sư tôn của ngươi tính khí không được tốt mà”, Mục Huyền Công hỏi thăm dò.“Nghe nói sư tôn của ngươi không thể chịu được cảnh đồ đệ bị ức h**p mà?”, Nhược Thiên Chu Tước cũng nói ý tứ.“……….”
“Ta sẽ cho người đi tìm”, thấy đan dược bị từ chối, Nhược Thiên Chu Tước vẫn không từ bỏ, “ngươi đã cần thì cho dù phải trả cái giá nào U Đô của ta cũng sẽ không tiếc”.
“Vậy thì tốt quá”, Diệp Thành nhếch miệng cười.
Advertisement
“Chỉ là chút sức mọn thôi”.
“Ồ đúng rồi, vãn bối muốn hỏi mọi người một chuyện”, Diệp Thành nhìn sang Mục Huyền Công và Nhược Thiên Chu Tước, “hai vị đã từng nghe nói tới Phật Đà Tinh chưa?”
“Đương nhiên nghe rồi”, Mục Huyền Công mỉm cười, “lão Pháp Hải của Phật Đà Tinh nổi tiếng cố chấp, vì sao đó cũng rất kì dị, người và yêu yêu nhau sẽ bị nhốt trong cái tháp gì đó”.
“Lôi Phong Tháp”, Diệp Thành mỉm cười.
“Ngươi biết sao?”, Mục Huyền Công thẫn thờ.
“Một nhà ba người trước đó vãn bối dẫn về đây chính là đi ra từ Phật Đà Tinh, Pháp Hải đó quả thực vô cùng cố chấp, đòi người không cho, may là vãn bối nhanh trí đêm đó làm loạn cả Kim Sơn Tự”.
“Ngươi đại náo Kim Sơn Tự?”, Nhược Thiên Chu Tước cau mày.
“Sao vậy, có việc gì sao, tiền bối?”
“Đương nhiên có vấn đề rồi, còn là vấn đề lớn là đằng khác”, Mục Huyền Công vội nói, “Kim Sơn Tự có một tu sĩ Chuẩn Thánh, nghe nói chính là sư huynh của Pháp Hải, tên là Pháp Thông, quanh năm ở ngoài phổ độ chúng sinh, lần này ngươi đi chắc chắn là Pháp Thông không ở trong sơn tự, nếu không thì ngươi chẳng thể tự do làm loạn vậy đâu”.
“Còn có cả chuyện này sao?” Diệp Thành gãi đầu.
“Pháp Thông ta biết, phật pháp vô biên, nếu luận về khả năng chiến đấu thì còn hơn cả ta”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ giọng lên tiếng.
“Thật khiến vãn bối phải bất ngờ”, Diệp Thành ho hắng, vốn dĩ hắn còn định nhờ Mục Huyền Công hoặc Nhược Thiên Chu Tước cùng hắn đi tới Phật Đà Tinh tìm Pháp Hải nói chuyện, tiện thể lấy bình bát kia về, nào ngờ còn sinh ra cả một lão tu sĩ Chuẩn Thánh nữa.
“Không thể tránh khỏi rắc rối”, Mục Huyền Công vuốt râu, “Pháp Thông đó còn cố chấp hơn Pháp Hải nhiều, lần này ngươi dỡ tự viện của bọn họ thì đợi Pháp Thông quay về, chắc chắn sẽ tìm ngươi tính sổ”.
“Vậy lúc đó hai người nhớ bảo vệ vãn bối đấy”.
“Nghe nói sư tôn của ngươi tính khí không được tốt mà”, Mục Huyền Công hỏi thăm dò.
“Nghe nói sư tôn của ngươi không thể chịu được cảnh đồ đệ bị ức h**p mà?”, Nhược Thiên Chu Tước cũng nói ý tứ.
“……….”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta sẽ cho người đi tìm”, thấy đan dược bị từ chối, Nhược Thiên Chu Tước vẫn không từ bỏ, “ngươi đã cần thì cho dù phải trả cái giá nào U Đô của ta cũng sẽ không tiếc”.“Vậy thì tốt quá”, Diệp Thành nhếch miệng cười.Advertisement“Chỉ là chút sức mọn thôi”.“Ồ đúng rồi, vãn bối muốn hỏi mọi người một chuyện”, Diệp Thành nhìn sang Mục Huyền Công và Nhược Thiên Chu Tước, “hai vị đã từng nghe nói tới Phật Đà Tinh chưa?”“Đương nhiên nghe rồi”, Mục Huyền Công mỉm cười, “lão Pháp Hải của Phật Đà Tinh nổi tiếng cố chấp, vì sao đó cũng rất kì dị, người và yêu yêu nhau sẽ bị nhốt trong cái tháp gì đó”.“Lôi Phong Tháp”, Diệp Thành mỉm cười.“Ngươi biết sao?”, Mục Huyền Công thẫn thờ.“Một nhà ba người trước đó vãn bối dẫn về đây chính là đi ra từ Phật Đà Tinh, Pháp Hải đó quả thực vô cùng cố chấp, đòi người không cho, may là vãn bối nhanh trí đêm đó làm loạn cả Kim Sơn Tự”.“Ngươi đại náo Kim Sơn Tự?”, Nhược Thiên Chu Tước cau mày.“Sao vậy, có việc gì sao, tiền bối?”“Đương nhiên có vấn đề rồi, còn là vấn đề lớn là đằng khác”, Mục Huyền Công vội nói, “Kim Sơn Tự có một tu sĩ Chuẩn Thánh, nghe nói chính là sư huynh của Pháp Hải, tên là Pháp Thông, quanh năm ở ngoài phổ độ chúng sinh, lần này ngươi đi chắc chắn là Pháp Thông không ở trong sơn tự, nếu không thì ngươi chẳng thể tự do làm loạn vậy đâu”.“Còn có cả chuyện này sao?” Diệp Thành gãi đầu.“Pháp Thông ta biết, phật pháp vô biên, nếu luận về khả năng chiến đấu thì còn hơn cả ta”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ giọng lên tiếng.“Thật khiến vãn bối phải bất ngờ”, Diệp Thành ho hắng, vốn dĩ hắn còn định nhờ Mục Huyền Công hoặc Nhược Thiên Chu Tước cùng hắn đi tới Phật Đà Tinh tìm Pháp Hải nói chuyện, tiện thể lấy bình bát kia về, nào ngờ còn sinh ra cả một lão tu sĩ Chuẩn Thánh nữa.“Không thể tránh khỏi rắc rối”, Mục Huyền Công vuốt râu, “Pháp Thông đó còn cố chấp hơn Pháp Hải nhiều, lần này ngươi dỡ tự viện của bọn họ thì đợi Pháp Thông quay về, chắc chắn sẽ tìm ngươi tính sổ”.“Vậy lúc đó hai người nhớ bảo vệ vãn bối đấy”.“Nghe nói sư tôn của ngươi tính khí không được tốt mà”, Mục Huyền Công hỏi thăm dò.“Nghe nói sư tôn của ngươi không thể chịu được cảnh đồ đệ bị ức h**p mà?”, Nhược Thiên Chu Tước cũng nói ý tứ.“……….”