“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2873: Nhưng ông ta lại thất bại.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tiền bối đoán xem”, Diệp Thành cười bí ẩn.“Không phải Huyền Vũ đấy chứ?”, Mục Huyền Công nhìn Diệp Thành hỏi với vẻ thăm dò.“Cả nhà Chu Tước còn có thể tìm được người thứ hai có huyết mạch có thể so sánh với hắn sao?”Advertisement“Ôi…”, Mục Huyền Công sửng sốt.“Tiêu tán tu vi, xây dựng lại đạo căn”, Diệp Thành tiết lộ bí mật.“Tiêu tán tu vi, xây dựng lại đạo căn?”, Mục Huyền Công kinh ngạc cực độ, nếu hôm nay ông không đến Đan Phủ thì sẽ không biết ở đây có ẩn giấu một bí mật lớn thế này, sự can đảm của Tạ Vân khiến người khác khiếp sợ trở tay không kịp.“Xem ra cháu gái bảo bối của ông vẫn chưa nói cho ông, có lẽ là định cho gia gia ông một bất ngờ lớn”.“Đúng là vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, con nhóc Thanh Nhi che giấu khiến ta cũng khổ sở”.“Tiền bối đừng nói chuyện này ra ngoài nhé”, Diệp Thành đưa một bầu rượu cho Mục Huyền Công: “Không lâu nữa cháu rể của ông sẽ lấy lại tất cả vinh quang trước đây, mọi người đều sẽ chấn động”.“Nếu lão phu đoán không nhầm thì Nhược Thiên Chu Tước cũng vẫn chưa biết phải không?”, Mục Huyền Công nở nụ cười nhìn Diệp Thành.“Sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi ạ”, Diệp Thành ho khan.“Ta rất mong được nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà ấy”, Mục Huyền Công cười, đưa một cuộn giấy cổ cho Diệp Thành: “Đây là đan phương bảy vân mà nhà họ Mục tìm được, nhưng nguyên liệu luyện chế cực kỳ khó tìm”.Diệp Thành nhận lấy, đảo mắt nhìn qua một lượt, đó là đan dược có tên Nguyên Thần Đan, nhìn tên là biết có liên quan đến nguyên thần.Nhìn nguyên liệu luyện chế Nguyên Thần Đan, Diệp Thành không khỏi ngoác miệng, quả đúng như Mục Huyền Công nói, đúng là rất khó tìm, có mấy loại hắn còn chưa nghe bao giờ chứ nói gì đến luyện chế.Đi thôi!Mục Huyền Công vỗ vai Diệp Thành, trước khi đi còn vui mừng nhìn về phía động phủ Tạ Vân đang bế quan, người ở trong là cháu rể tương lai của ông, sau này chắc chắn cũng sẽ là một cao thủ cái thế.Sau khi Mục Huyền Công đi, Diệp Thành cũng cất đan phương, thầm cân nhắc nên đi đâu để tìm những nguyên liệu luyện đan này.Màn đêm lại một lần nữa trở nên im ắng.Phụt!Ở tầng thứ tám của U Đô, trong một căn động phủ phong bế có tiếng nôn ra máu vọng lại.Tại sao! Tại sao!Trong động phủ toàn là những tiếng gào thét điên loạn, Khô Nhạc đầu tóc rối bù, hai mắt lộ vẻ hung ác dữ tợn.Nhìn xung quanh ông ta, mặt đất toàn là xương khô, trước mặt còn có một dòng suối, chính xác hơn là dòng suối máu, tia sáng kỳ lạ ánh lên, sức mạnh sinh linh mạnh mẽ, đó là từng huyết mạch đặc thù nhưng lại bị cướp đoạt một cách tàn nhẫn, vô tình, giờ phút này vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc than trong dòng suối máu.Không phải ông ta đang luyện đan như Nhược Thiên Chu Tước nói, mà là đang dốc sức tìm cơ hội đột phá.Nhưng ông ta lại thất bại.Đúng như Diệp Thành suy tính, làm việc ác quá nhiều sẽ gặp báo ứng nhân quả, bị gông cùm xiềng xích vô tình trói buộc.
“Tiền bối đoán xem”, Diệp Thành cười bí ẩn.
“Không phải Huyền Vũ đấy chứ?”, Mục Huyền Công nhìn Diệp Thành hỏi với vẻ thăm dò.
“Cả nhà Chu Tước còn có thể tìm được người thứ hai có huyết mạch có thể so sánh với hắn sao?”
Advertisement
“Ôi…”, Mục Huyền Công sửng sốt.
“Tiêu tán tu vi, xây dựng lại đạo căn”, Diệp Thành tiết lộ bí mật.
“Tiêu tán tu vi, xây dựng lại đạo căn?”, Mục Huyền Công kinh ngạc cực độ, nếu hôm nay ông không đến Đan Phủ thì sẽ không biết ở đây có ẩn giấu một bí mật lớn thế này, sự can đảm của Tạ Vân khiến người khác khiếp sợ trở tay không kịp.
“Xem ra cháu gái bảo bối của ông vẫn chưa nói cho ông, có lẽ là định cho gia gia ông một bất ngờ lớn”.
“Đúng là vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, con nhóc Thanh Nhi che giấu khiến ta cũng khổ sở”.
“Tiền bối đừng nói chuyện này ra ngoài nhé”, Diệp Thành đưa một bầu rượu cho Mục Huyền Công: “Không lâu nữa cháu rể của ông sẽ lấy lại tất cả vinh quang trước đây, mọi người đều sẽ chấn động”.
“Nếu lão phu đoán không nhầm thì Nhược Thiên Chu Tước cũng vẫn chưa biết phải không?”, Mục Huyền Công nở nụ cười nhìn Diệp Thành.
“Sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi ạ”, Diệp Thành ho khan.
“Ta rất mong được nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà ấy”, Mục Huyền Công cười, đưa một cuộn giấy cổ cho Diệp Thành: “Đây là đan phương bảy vân mà nhà họ Mục tìm được, nhưng nguyên liệu luyện chế cực kỳ khó tìm”.
Diệp Thành nhận lấy, đảo mắt nhìn qua một lượt, đó là đan dược có tên Nguyên Thần Đan, nhìn tên là biết có liên quan đến nguyên thần.
Nhìn nguyên liệu luyện chế Nguyên Thần Đan, Diệp Thành không khỏi ngoác miệng, quả đúng như Mục Huyền Công nói, đúng là rất khó tìm, có mấy loại hắn còn chưa nghe bao giờ chứ nói gì đến luyện chế.
Đi thôi!
Mục Huyền Công vỗ vai Diệp Thành, trước khi đi còn vui mừng nhìn về phía động phủ Tạ Vân đang bế quan, người ở trong là cháu rể tương lai của ông, sau này chắc chắn cũng sẽ là một cao thủ cái thế.
Sau khi Mục Huyền Công đi, Diệp Thành cũng cất đan phương, thầm cân nhắc nên đi đâu để tìm những nguyên liệu luyện đan này.
Màn đêm lại một lần nữa trở nên im ắng.
Phụt!
Ở tầng thứ tám của U Đô, trong một căn động phủ phong bế có tiếng nôn ra máu vọng lại.
Tại sao! Tại sao!
Trong động phủ toàn là những tiếng gào thét điên loạn, Khô Nhạc đầu tóc rối bù, hai mắt lộ vẻ hung ác dữ tợn.
Nhìn xung quanh ông ta, mặt đất toàn là xương khô, trước mặt còn có một dòng suối, chính xác hơn là dòng suối máu, tia sáng kỳ lạ ánh lên, sức mạnh sinh linh mạnh mẽ, đó là từng huyết mạch đặc thù nhưng lại bị cướp đoạt một cách tàn nhẫn, vô tình, giờ phút này vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc than trong dòng suối máu.
Không phải ông ta đang luyện đan như Nhược Thiên Chu Tước nói, mà là đang dốc sức tìm cơ hội đột phá.
Nhưng ông ta lại thất bại.
Đúng như Diệp Thành suy tính, làm việc ác quá nhiều sẽ gặp báo ứng nhân quả, bị gông cùm xiềng xích vô tình trói buộc.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Tiền bối đoán xem”, Diệp Thành cười bí ẩn.“Không phải Huyền Vũ đấy chứ?”, Mục Huyền Công nhìn Diệp Thành hỏi với vẻ thăm dò.“Cả nhà Chu Tước còn có thể tìm được người thứ hai có huyết mạch có thể so sánh với hắn sao?”Advertisement“Ôi…”, Mục Huyền Công sửng sốt.“Tiêu tán tu vi, xây dựng lại đạo căn”, Diệp Thành tiết lộ bí mật.“Tiêu tán tu vi, xây dựng lại đạo căn?”, Mục Huyền Công kinh ngạc cực độ, nếu hôm nay ông không đến Đan Phủ thì sẽ không biết ở đây có ẩn giấu một bí mật lớn thế này, sự can đảm của Tạ Vân khiến người khác khiếp sợ trở tay không kịp.“Xem ra cháu gái bảo bối của ông vẫn chưa nói cho ông, có lẽ là định cho gia gia ông một bất ngờ lớn”.“Đúng là vừa ngạc nhiên vừa vui mừng, con nhóc Thanh Nhi che giấu khiến ta cũng khổ sở”.“Tiền bối đừng nói chuyện này ra ngoài nhé”, Diệp Thành đưa một bầu rượu cho Mục Huyền Công: “Không lâu nữa cháu rể của ông sẽ lấy lại tất cả vinh quang trước đây, mọi người đều sẽ chấn động”.“Nếu lão phu đoán không nhầm thì Nhược Thiên Chu Tước cũng vẫn chưa biết phải không?”, Mục Huyền Công nở nụ cười nhìn Diệp Thành.“Sớm muộn gì cũng sẽ biết thôi ạ”, Diệp Thành ho khan.“Ta rất mong được nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của bà ấy”, Mục Huyền Công cười, đưa một cuộn giấy cổ cho Diệp Thành: “Đây là đan phương bảy vân mà nhà họ Mục tìm được, nhưng nguyên liệu luyện chế cực kỳ khó tìm”.Diệp Thành nhận lấy, đảo mắt nhìn qua một lượt, đó là đan dược có tên Nguyên Thần Đan, nhìn tên là biết có liên quan đến nguyên thần.Nhìn nguyên liệu luyện chế Nguyên Thần Đan, Diệp Thành không khỏi ngoác miệng, quả đúng như Mục Huyền Công nói, đúng là rất khó tìm, có mấy loại hắn còn chưa nghe bao giờ chứ nói gì đến luyện chế.Đi thôi!Mục Huyền Công vỗ vai Diệp Thành, trước khi đi còn vui mừng nhìn về phía động phủ Tạ Vân đang bế quan, người ở trong là cháu rể tương lai của ông, sau này chắc chắn cũng sẽ là một cao thủ cái thế.Sau khi Mục Huyền Công đi, Diệp Thành cũng cất đan phương, thầm cân nhắc nên đi đâu để tìm những nguyên liệu luyện đan này.Màn đêm lại một lần nữa trở nên im ắng.Phụt!Ở tầng thứ tám của U Đô, trong một căn động phủ phong bế có tiếng nôn ra máu vọng lại.Tại sao! Tại sao!Trong động phủ toàn là những tiếng gào thét điên loạn, Khô Nhạc đầu tóc rối bù, hai mắt lộ vẻ hung ác dữ tợn.Nhìn xung quanh ông ta, mặt đất toàn là xương khô, trước mặt còn có một dòng suối, chính xác hơn là dòng suối máu, tia sáng kỳ lạ ánh lên, sức mạnh sinh linh mạnh mẽ, đó là từng huyết mạch đặc thù nhưng lại bị cướp đoạt một cách tàn nhẫn, vô tình, giờ phút này vẫn có thể nghe thấy tiếng khóc than trong dòng suối máu.Không phải ông ta đang luyện đan như Nhược Thiên Chu Tước nói, mà là đang dốc sức tìm cơ hội đột phá.Nhưng ông ta lại thất bại.Đúng như Diệp Thành suy tính, làm việc ác quá nhiều sẽ gặp báo ứng nhân quả, bị gông cùm xiềng xích vô tình trói buộc.