“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2877: “Chúc chân nhân vạn thọ vô biên
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành lấy túi đựng đồ ra.Vù!Chỉ nghe thấy tiếng động này vang lên, một vật bay ra khỏi túi đựng đồ của Diệp Thành.AdvertisementWoa!Lập tức có người rít lên, khuôn mặt của tất cả mọi người đều đổ dồn về bên này.Cũng chẳng thể trách bọn họ như vậy vì thứ đồ mà Diệp Thành lấy ra quá lớn, cũng phải to bằng cả một ngọn núi, vả lại không phải là pháp bảo linh khí mà là vật được đúc từ sắt ròng, suýt chút nữa đè bẹp cả đại điện Linh Đan Các.Điều kì lạ nhất không phải là điểm này mà là chỉ sợ người khác không biết nó rất to, bên trên còn khắc một cái tên rất to, với đại khí dồi dào: Vũ trụ siêu cấp vô địch đặc đại luyện đan lư.“Đây…đây là lư luyện đan gì vậy?”, có người kinh ngạc thốt lên.“Ta còn tưởng rằng cái vại để tiểu vào”, có người xoa cằm.“Ngươi rốt cục là dùng nó để luyện đan hay để đi tiểu?”, có người tiến lên trước nhìn thứ khổng lồ đó, vẻ mặt kì quái, nếu như là luyện đan lư thì có phải cũng hơi to không? Nếu là vại để tiểu thì mẹ kiếp đúng là to vô thiên vô pháp, phải tiểu bao lâu chứ?”Những người có mặt ở đây đều tỏ ra hết sức khó hiểu, đến cả Nhược Thiên Chu Tước và Mục Huyền Công cũng phải chép miệng.Cảnh tượng trước mặt quả là thú vị, một buổi thọ yến đang yên lành lại bị cái vại nước tiểu này che đi cả một vùng phong cảnh đẹp.Nhất thời, vẻ mặt của tất cả mọi người đều tỏ ra ý tứ hơn hẳn, quả nhiên ngươi đến để chúc thọ.Lại nhìn sang các luyện đan sư của Đan Phủ, bọn họ đã tự giác tìm chỗ ngồi cho mình, về cơ bản đều là chen vào, một bàn sáu người đang yên ổn thì thành sáu mươi người, thêm cả vài trăm người.“Khốn khiếp”, phía Nhạc Sơn phẫn nộ, sát khí đằng đằng.“Đây là quà mừng của Đan Phủ chúng ta, hơn mười nghì người đã luyện trong ba ngày ba đêm, tiền bối nói có to không? Có được không? Thánh ý thế này đã đủ chưa?”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành tự hào chỉnh lại cổ áo.“Ngươi…”, người phía Nhạc Sơn tức tối, một cái vại đi tiểu mà có thể được luyện thành lư luyện đan, sao ngươi không chết đi.“Được, được lắm”, Khô Nhạc mỉm cười, nụ cười lạnh băng, sắc mặt tối sầm, đây rõ ràng là cái tát giáng thẳng vào mặt ông ta, một người cao cao tại thượng như ông ta chưa bao giờ mất mặt trước người khác, vả lại còn trong tiệc mừng thọ mình.“Chúc chân nhân vạn thọ vô biên”, Diệp Thành mỉm cười để lộ ra hàm răng trắng sáng.Nói rồi, hắn quay người đảo mắt nhìn xung quanh một lượt.Chính là chỗ này.Nhìn một vòng xong xuôi, Diệp Thành mới tìm cho mình một bàn rượu.Lại nhìn bàn rượu đó, chính là bàn của tám đại hoàng tử, vả lại còn là bàn dành riêng cho các hoàng tử.Diệp Thành cứ thế chen vào.Tám đại hoàng tử mặt mày tối sầm, hành động của Diệp Thành không khỏi khiến tất cả mọi người đều phải tặc lưỡi, là phụ thân phụ mẫu tài cán thế nào mới sinh ra được một tên bảo bối sống thế này.
Diệp Thành lấy túi đựng đồ ra.
Vù!
Chỉ nghe thấy tiếng động này vang lên, một vật bay ra khỏi túi đựng đồ của Diệp Thành.
Advertisement
Woa!
Lập tức có người rít lên, khuôn mặt của tất cả mọi người đều đổ dồn về bên này.
Cũng chẳng thể trách bọn họ như vậy vì thứ đồ mà Diệp Thành lấy ra quá lớn, cũng phải to bằng cả một ngọn núi, vả lại không phải là pháp bảo linh khí mà là vật được đúc từ sắt ròng, suýt chút nữa đè bẹp cả đại điện Linh Đan Các.
Điều kì lạ nhất không phải là điểm này mà là chỉ sợ người khác không biết nó rất to, bên trên còn khắc một cái tên rất to, với đại khí dồi dào: Vũ trụ siêu cấp vô địch đặc đại luyện đan lư.
“Đây…đây là lư luyện đan gì vậy?”, có người kinh ngạc thốt lên.
“Ta còn tưởng rằng cái vại để tiểu vào”, có người xoa cằm.
“Ngươi rốt cục là dùng nó để luyện đan hay để đi tiểu?”, có người tiến lên trước nhìn thứ khổng lồ đó, vẻ mặt kì quái, nếu như là luyện đan lư thì có phải cũng hơi to không? Nếu là vại để tiểu thì mẹ kiếp đúng là to vô thiên vô pháp, phải tiểu bao lâu chứ?”
Những người có mặt ở đây đều tỏ ra hết sức khó hiểu, đến cả Nhược Thiên Chu Tước và Mục Huyền Công cũng phải chép miệng.
Cảnh tượng trước mặt quả là thú vị, một buổi thọ yến đang yên lành lại bị cái vại nước tiểu này che đi cả một vùng phong cảnh đẹp.
Nhất thời, vẻ mặt của tất cả mọi người đều tỏ ra ý tứ hơn hẳn, quả nhiên ngươi đến để chúc thọ.
Lại nhìn sang các luyện đan sư của Đan Phủ, bọn họ đã tự giác tìm chỗ ngồi cho mình, về cơ bản đều là chen vào, một bàn sáu người đang yên ổn thì thành sáu mươi người, thêm cả vài trăm người.
“Khốn khiếp”, phía Nhạc Sơn phẫn nộ, sát khí đằng đằng.
“Đây là quà mừng của Đan Phủ chúng ta, hơn mười nghì người đã luyện trong ba ngày ba đêm, tiền bối nói có to không? Có được không? Thánh ý thế này đã đủ chưa?”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành tự hào chỉnh lại cổ áo.
“Ngươi…”, người phía Nhạc Sơn tức tối, một cái vại đi tiểu mà có thể được luyện thành lư luyện đan, sao ngươi không chết đi.
“Được, được lắm”, Khô Nhạc mỉm cười, nụ cười lạnh băng, sắc mặt tối sầm, đây rõ ràng là cái tát giáng thẳng vào mặt ông ta, một người cao cao tại thượng như ông ta chưa bao giờ mất mặt trước người khác, vả lại còn trong tiệc mừng thọ mình.
“Chúc chân nhân vạn thọ vô biên”, Diệp Thành mỉm cười để lộ ra hàm răng trắng sáng.
Nói rồi, hắn quay người đảo mắt nhìn xung quanh một lượt.
Chính là chỗ này.
Nhìn một vòng xong xuôi, Diệp Thành mới tìm cho mình một bàn rượu.
Lại nhìn bàn rượu đó, chính là bàn của tám đại hoàng tử, vả lại còn là bàn dành riêng cho các hoàng tử.
Diệp Thành cứ thế chen vào.
Tám đại hoàng tử mặt mày tối sầm, hành động của Diệp Thành không khỏi khiến tất cả mọi người đều phải tặc lưỡi, là phụ thân phụ mẫu tài cán thế nào mới sinh ra được một tên bảo bối sống thế này.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành lấy túi đựng đồ ra.Vù!Chỉ nghe thấy tiếng động này vang lên, một vật bay ra khỏi túi đựng đồ của Diệp Thành.AdvertisementWoa!Lập tức có người rít lên, khuôn mặt của tất cả mọi người đều đổ dồn về bên này.Cũng chẳng thể trách bọn họ như vậy vì thứ đồ mà Diệp Thành lấy ra quá lớn, cũng phải to bằng cả một ngọn núi, vả lại không phải là pháp bảo linh khí mà là vật được đúc từ sắt ròng, suýt chút nữa đè bẹp cả đại điện Linh Đan Các.Điều kì lạ nhất không phải là điểm này mà là chỉ sợ người khác không biết nó rất to, bên trên còn khắc một cái tên rất to, với đại khí dồi dào: Vũ trụ siêu cấp vô địch đặc đại luyện đan lư.“Đây…đây là lư luyện đan gì vậy?”, có người kinh ngạc thốt lên.“Ta còn tưởng rằng cái vại để tiểu vào”, có người xoa cằm.“Ngươi rốt cục là dùng nó để luyện đan hay để đi tiểu?”, có người tiến lên trước nhìn thứ khổng lồ đó, vẻ mặt kì quái, nếu như là luyện đan lư thì có phải cũng hơi to không? Nếu là vại để tiểu thì mẹ kiếp đúng là to vô thiên vô pháp, phải tiểu bao lâu chứ?”Những người có mặt ở đây đều tỏ ra hết sức khó hiểu, đến cả Nhược Thiên Chu Tước và Mục Huyền Công cũng phải chép miệng.Cảnh tượng trước mặt quả là thú vị, một buổi thọ yến đang yên lành lại bị cái vại nước tiểu này che đi cả một vùng phong cảnh đẹp.Nhất thời, vẻ mặt của tất cả mọi người đều tỏ ra ý tứ hơn hẳn, quả nhiên ngươi đến để chúc thọ.Lại nhìn sang các luyện đan sư của Đan Phủ, bọn họ đã tự giác tìm chỗ ngồi cho mình, về cơ bản đều là chen vào, một bàn sáu người đang yên ổn thì thành sáu mươi người, thêm cả vài trăm người.“Khốn khiếp”, phía Nhạc Sơn phẫn nộ, sát khí đằng đằng.“Đây là quà mừng của Đan Phủ chúng ta, hơn mười nghì người đã luyện trong ba ngày ba đêm, tiền bối nói có to không? Có được không? Thánh ý thế này đã đủ chưa?”, dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Diệp Thành tự hào chỉnh lại cổ áo.“Ngươi…”, người phía Nhạc Sơn tức tối, một cái vại đi tiểu mà có thể được luyện thành lư luyện đan, sao ngươi không chết đi.“Được, được lắm”, Khô Nhạc mỉm cười, nụ cười lạnh băng, sắc mặt tối sầm, đây rõ ràng là cái tát giáng thẳng vào mặt ông ta, một người cao cao tại thượng như ông ta chưa bao giờ mất mặt trước người khác, vả lại còn trong tiệc mừng thọ mình.“Chúc chân nhân vạn thọ vô biên”, Diệp Thành mỉm cười để lộ ra hàm răng trắng sáng.Nói rồi, hắn quay người đảo mắt nhìn xung quanh một lượt.Chính là chỗ này.Nhìn một vòng xong xuôi, Diệp Thành mới tìm cho mình một bàn rượu.Lại nhìn bàn rượu đó, chính là bàn của tám đại hoàng tử, vả lại còn là bàn dành riêng cho các hoàng tử.Diệp Thành cứ thế chen vào.Tám đại hoàng tử mặt mày tối sầm, hành động của Diệp Thành không khỏi khiến tất cả mọi người đều phải tặc lưỡi, là phụ thân phụ mẫu tài cán thế nào mới sinh ra được một tên bảo bối sống thế này.