Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2895: Sư tôn thua…thua rồi?  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đôi mắt Diệp Thành sắc bén, điện mang loé qua mở ra ma đạo vô thượng, hắn tăng thêm khả năng chiến đấu.Giết!Chiến!AdvertisementBầu trời hai phía đông tây có hai kẻ sát phạt lên, một người như thần vương, một người như chiến thần, công phá kinh thế chấn động thiên địa.Ai nói luyện đan sư không giỏi chiến!Bên dưới người ta kinh ngạc trầm trồ, luyện đan sư không giỏi chiến đó là định nghĩa xưa rồi, hiện giờ thấy màn tranh đấu giữa Diệp Thành và Khô Nhạc, người ta mới nhận ra nó đã đi ngược lại với quy tắc xưa kia, khả năng chiến đấu của bọn họ rõ ràng nghịch thiên.Trong mắt rất nhiều người hiện lên ánh nhìn kinh ngạc, đa phần là nhìn sang Diệp Thành, tu vi của hắn đã bị áp chế tuyệt đối nhưng vẫn uy chấn cửu thiên.Rất nhiều lão tu sĩ vuốt râu, trong đôi mắt mang theo ý tứ sâu xa, Diệp Thành ở cảnh giới Thiên có thể đối đầu không phân thắng bại với Khô Nhạc ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong, nếu như Diệp Thành là cảnh giới Hoàng thì có lẽ có thể chiến với cả cảnh giới Thánh Nhân mất.Hoang Cổ Thánh Thể thật bá đạo!Mục Huyền Công hít vào một hơi thật sâu, ông ta càng thêm ngỡ ngàng bội phần.Huyết mạch có thể sánh với Đại Đế, đúng là nghịch thiên!Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười nhìn trời, nói tới Đại Đế, bà ta tỏ ra kính nể, nói tới huyết mạch có thể sánh ngang với Đại Đế bà ta càng kính nể hơn.Gừ!Khi cả hai người đang trò chuyện thì trên hư thiên có tiếng rồng gầm vang lên.Nhìn vào hư thiên, Cửu U Đan Long của Khô Nhạc vỡ tan, bị Tiên Vũ Đan Long đấu tới mức bay khỏi thương không, hoá thành một viên đan dược, chưa rơi xuống đất đã hoá thành hư vô.Mặc dù Cửu U Đan bảy vân đã vỡ tan nhưng tinh nguyên về đan mà nó hàm chứa lại lan toả khắp đất trời.Thấy vậy, từng cặp mắt khác bắt đầu nắm bắt nhanh chóng, bọn họ hấp thu tinh nguyên tản ra vào cơ thể, mặc dù đan đã vỡ nhưng dù sao cũng là đan bảy vân, có tác dụng bổ dưỡng cho cơ thể.Đan của Khô Nhạc đã bại!Rất nhiều người ngẩng đầu nhìn hư thiên, Đan Long của Khô Nhạc bại rồi, vậy Khô Nhạc đâu? Có đấu lại được Diệp Thành không?Đáp án là không, Cửu U Đan đã biến mất, Khô Nhạc cũng phun ra máu, luyện đan lư bị Hỗn Độn Thần Đỉnh trấn áp tới mức nát tan, còn ông ta cũng bị Diệp Thành đánh bại, ngã khỏi tinh không.Rầm!Sau tiếng động này vang lên, đấu đan đài rộng lớn bị Khô Nhạc đè nát.Sư tôn thua…thua rồi?

Đôi mắt Diệp Thành sắc bén, điện mang loé qua mở ra ma đạo vô thượng, hắn tăng thêm khả năng chiến đấu.

Giết!

Chiến!

Advertisement

Bầu trời hai phía đông tây có hai kẻ sát phạt lên, một người như thần vương, một người như chiến thần, công phá kinh thế chấn động thiên địa.

Ai nói luyện đan sư không giỏi chiến!

Bên dưới người ta kinh ngạc trầm trồ, luyện đan sư không giỏi chiến đó là định nghĩa xưa rồi, hiện giờ thấy màn tranh đấu giữa Diệp Thành và Khô Nhạc, người ta mới nhận ra nó đã đi ngược lại với quy tắc xưa kia, khả năng chiến đấu của bọn họ rõ ràng nghịch thiên.

Trong mắt rất nhiều người hiện lên ánh nhìn kinh ngạc, đa phần là nhìn sang Diệp Thành, tu vi của hắn đã bị áp chế tuyệt đối nhưng vẫn uy chấn cửu thiên.

Rất nhiều lão tu sĩ vuốt râu, trong đôi mắt mang theo ý tứ sâu xa, Diệp Thành ở cảnh giới Thiên có thể đối đầu không phân thắng bại với Khô Nhạc ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong, nếu như Diệp Thành là cảnh giới Hoàng thì có lẽ có thể chiến với cả cảnh giới Thánh Nhân mất.

Hoang Cổ Thánh Thể thật bá đạo!

Mục Huyền Công hít vào một hơi thật sâu, ông ta càng thêm ngỡ ngàng bội phần.

Huyết mạch có thể sánh với Đại Đế, đúng là nghịch thiên!

Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười nhìn trời, nói tới Đại Đế, bà ta tỏ ra kính nể, nói tới huyết mạch có thể sánh ngang với Đại Đế bà ta càng kính nể hơn.

Gừ!

Khi cả hai người đang trò chuyện thì trên hư thiên có tiếng rồng gầm vang lên.

Nhìn vào hư thiên, Cửu U Đan Long của Khô Nhạc vỡ tan, bị Tiên Vũ Đan Long đấu tới mức bay khỏi thương không, hoá thành một viên đan dược, chưa rơi xuống đất đã hoá thành hư vô.

Mặc dù Cửu U Đan bảy vân đã vỡ tan nhưng tinh nguyên về đan mà nó hàm chứa lại lan toả khắp đất trời.

Thấy vậy, từng cặp mắt khác bắt đầu nắm bắt nhanh chóng, bọn họ hấp thu tinh nguyên tản ra vào cơ thể, mặc dù đan đã vỡ nhưng dù sao cũng là đan bảy vân, có tác dụng bổ dưỡng cho cơ thể.

Đan của Khô Nhạc đã bại!

Rất nhiều người ngẩng đầu nhìn hư thiên, Đan Long của Khô Nhạc bại rồi, vậy Khô Nhạc đâu? Có đấu lại được Diệp Thành không?

Đáp án là không, Cửu U Đan đã biến mất, Khô Nhạc cũng phun ra máu, luyện đan lư bị Hỗn Độn Thần Đỉnh trấn áp tới mức nát tan, còn ông ta cũng bị Diệp Thành đánh bại, ngã khỏi tinh không.

Rầm!

Sau tiếng động này vang lên, đấu đan đài rộng lớn bị Khô Nhạc đè nát.

Sư tôn thua…thua rồi?

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đôi mắt Diệp Thành sắc bén, điện mang loé qua mở ra ma đạo vô thượng, hắn tăng thêm khả năng chiến đấu.Giết!Chiến!AdvertisementBầu trời hai phía đông tây có hai kẻ sát phạt lên, một người như thần vương, một người như chiến thần, công phá kinh thế chấn động thiên địa.Ai nói luyện đan sư không giỏi chiến!Bên dưới người ta kinh ngạc trầm trồ, luyện đan sư không giỏi chiến đó là định nghĩa xưa rồi, hiện giờ thấy màn tranh đấu giữa Diệp Thành và Khô Nhạc, người ta mới nhận ra nó đã đi ngược lại với quy tắc xưa kia, khả năng chiến đấu của bọn họ rõ ràng nghịch thiên.Trong mắt rất nhiều người hiện lên ánh nhìn kinh ngạc, đa phần là nhìn sang Diệp Thành, tu vi của hắn đã bị áp chế tuyệt đối nhưng vẫn uy chấn cửu thiên.Rất nhiều lão tu sĩ vuốt râu, trong đôi mắt mang theo ý tứ sâu xa, Diệp Thành ở cảnh giới Thiên có thể đối đầu không phân thắng bại với Khô Nhạc ở cảnh giới Hoàng Đỉnh Phong, nếu như Diệp Thành là cảnh giới Hoàng thì có lẽ có thể chiến với cả cảnh giới Thánh Nhân mất.Hoang Cổ Thánh Thể thật bá đạo!Mục Huyền Công hít vào một hơi thật sâu, ông ta càng thêm ngỡ ngàng bội phần.Huyết mạch có thể sánh với Đại Đế, đúng là nghịch thiên!Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười nhìn trời, nói tới Đại Đế, bà ta tỏ ra kính nể, nói tới huyết mạch có thể sánh ngang với Đại Đế bà ta càng kính nể hơn.Gừ!Khi cả hai người đang trò chuyện thì trên hư thiên có tiếng rồng gầm vang lên.Nhìn vào hư thiên, Cửu U Đan Long của Khô Nhạc vỡ tan, bị Tiên Vũ Đan Long đấu tới mức bay khỏi thương không, hoá thành một viên đan dược, chưa rơi xuống đất đã hoá thành hư vô.Mặc dù Cửu U Đan bảy vân đã vỡ tan nhưng tinh nguyên về đan mà nó hàm chứa lại lan toả khắp đất trời.Thấy vậy, từng cặp mắt khác bắt đầu nắm bắt nhanh chóng, bọn họ hấp thu tinh nguyên tản ra vào cơ thể, mặc dù đan đã vỡ nhưng dù sao cũng là đan bảy vân, có tác dụng bổ dưỡng cho cơ thể.Đan của Khô Nhạc đã bại!Rất nhiều người ngẩng đầu nhìn hư thiên, Đan Long của Khô Nhạc bại rồi, vậy Khô Nhạc đâu? Có đấu lại được Diệp Thành không?Đáp án là không, Cửu U Đan đã biến mất, Khô Nhạc cũng phun ra máu, luyện đan lư bị Hỗn Độn Thần Đỉnh trấn áp tới mức nát tan, còn ông ta cũng bị Diệp Thành đánh bại, ngã khỏi tinh không.Rầm!Sau tiếng động này vang lên, đấu đan đài rộng lớn bị Khô Nhạc đè nát.Sư tôn thua…thua rồi?

Chương 2895: Sư tôn thua…thua rồi?