“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2905: Đan bảy vân!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không biết bao lâu sau Diệp Thành mới đặt bí quyển vào trong túi, đeo lên thắt lưng của mình.Kìm nén cảm xúc, Diệp Thành phất tay lấy lư luyện đan, tế ra tiên hoả, lấy nguyên liệu luyện chế Nguyên Thần Đan ra.AdvertisementNguyên Thần Đan đúng như tên gọi của nó, là một loại đan dược liên quan đến nguyên thần, là một loại đan dược bảy vân cấp bậc tương đối cao, cấp bậc của nó còn cao hơn Tiên Vũ Đan mà hắn luyện ra lúc trước, bởi vì nó liên quan đến nguyên thần.Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, Diệp Thành bắt đầu cho linh thảo vào lư luyện đan.Mãi đến khi trời sáng, Tạ Vân mới bước ra khỏi động phủ với vẻ mặt hớn hở, tinh thần sảng khoái.Mẹ kiếp!Ngay sau đó một tiếng sói tru vang lên, dường như hắn ta đã nghe kể lại chuyện xảy ra hôm qua.Chẳng bao lâu sau, Tạ Vân chạy l*n đ*nh núi, thăm dò nhìn Diệp Thành: “Khô Nhạc chết rồi à?”“Sao, Mục Uyển Thanh chưa nói cho ngươi à?”, Diệp Thành vừa luyện đan vừa tức giận liếc nhìn Tạ Vân.“Chuyện này ấy à…”, Tạ Vân ho khan một tiếng, trong đầu nhớ lại cảnh tượng tối qua. Mục Uyển Thanh tới đúng là có điều muốn nói, nhưng lại bị hắn ta hung hãn l*t s*ch quần áo, sau đó là cảnh tượng cực kỳ tuyệt đẹp, chiến đấu cả đêm Mục Uyển Thanh không có cơ hội kể, đến giờ cô vẫn đang nằm trên giường ngủ ngon lành kìa.“Sướng không?”, khi Tạ Vân đang vò đầu bứt tai thì Diệp Thành đã ném cho hắn ta một ánh nhìn quyến rũ.“Cũng… Cũng được”.“Hay là tiếp tục đi?”“Đừng đùa nữa”.“Xuỳ!”, Diệp Thành không cho là vậy, hắn dời mắt tiếp tục luyện đan, nhưng khoé miệng lại mang theo ý cười, vì Tạ Vân đã đột phá, một lần nữa tiến lên cảnh giới Thiên, cũng không uổng công hắn hao tổn bao nhiêu linh đan diệu dược.“Tiếc quá”, thấy Diệp Thành luyện đan, Tạ Vân vò đầu, vừa lẩm bẩm vừa đi xuống núi, bỏ lỡ một màn kịch đặc sắc như thế, không được tận mắt nhìn thấy Khô Nhạc chết đúng là đáng tiếc.“Đúng là rất đáng tiếc”, Diệp Thành khẽ cười, lại bỏ một bụi linh thảo nữa vào lư luyện đan.Sáng sớm, ánh nắng ấm áp rọi khắp mặt đất, phủ lên Chu Tước Tinh rộng lớn một lớp tiên y thánh khiết.Trời vừa sáng, ngoài sơn môn của Đan Phủ đã có rất nhiều người tụ tập, hầu hết đều là những người có máu mặt của các thế gia lớn, tất cả đều tới bái kiến Diệp Thành, đã là bái kiến thì đương nhiên không thể tới tay không.“Phủ chủ đang luyện đan, mời
Không biết bao lâu sau Diệp Thành mới đặt bí quyển vào trong túi, đeo lên thắt lưng của mình.
Kìm nén cảm xúc, Diệp Thành phất tay lấy lư luyện đan, tế ra tiên hoả, lấy nguyên liệu luyện chế Nguyên Thần Đan ra.
Advertisement
Nguyên Thần Đan đúng như tên gọi của nó, là một loại đan dược liên quan đến nguyên thần, là một loại đan dược bảy vân cấp bậc tương đối cao, cấp bậc của nó còn cao hơn Tiên Vũ Đan mà hắn luyện ra lúc trước, bởi vì nó liên quan đến nguyên thần.
Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, Diệp Thành bắt đầu cho linh thảo vào lư luyện đan.
Mãi đến khi trời sáng, Tạ Vân mới bước ra khỏi động phủ với vẻ mặt hớn hở, tinh thần sảng khoái.
Mẹ kiếp!
Ngay sau đó một tiếng sói tru vang lên, dường như hắn ta đã nghe kể lại chuyện xảy ra hôm qua.
Chẳng bao lâu sau, Tạ Vân chạy l*n đ*nh núi, thăm dò nhìn Diệp Thành: “Khô Nhạc chết rồi à?”
“Sao, Mục Uyển Thanh chưa nói cho ngươi à?”, Diệp Thành vừa luyện đan vừa tức giận liếc nhìn Tạ Vân.
“Chuyện này ấy à…”, Tạ Vân ho khan một tiếng, trong đầu nhớ lại cảnh tượng tối qua. Mục Uyển Thanh tới đúng là có điều muốn nói, nhưng lại bị hắn ta hung hãn l*t s*ch quần áo, sau đó là cảnh tượng cực kỳ tuyệt đẹp, chiến đấu cả đêm Mục Uyển Thanh không có cơ hội kể, đến giờ cô vẫn đang nằm trên giường ngủ ngon lành kìa.
“Sướng không?”, khi Tạ Vân đang vò đầu bứt tai thì Diệp Thành đã ném cho hắn ta một ánh nhìn quyến rũ.
“Cũng… Cũng được”.
“Hay là tiếp tục đi?”
“Đừng đùa nữa”.
“Xuỳ!”, Diệp Thành không cho là vậy, hắn dời mắt tiếp tục luyện đan, nhưng khoé miệng lại mang theo ý cười, vì Tạ Vân đã đột phá, một lần nữa tiến lên cảnh giới Thiên, cũng không uổng công hắn hao tổn bao nhiêu linh đan diệu dược.
“Tiếc quá”, thấy Diệp Thành luyện đan, Tạ Vân vò đầu, vừa lẩm bẩm vừa đi xuống núi, bỏ lỡ một màn kịch đặc sắc như thế, không được tận mắt nhìn thấy Khô Nhạc chết đúng là đáng tiếc.
“Đúng là rất đáng tiếc”, Diệp Thành khẽ cười, lại bỏ một bụi linh thảo nữa vào lư luyện đan.
Sáng sớm, ánh nắng ấm áp rọi khắp mặt đất, phủ lên Chu Tước Tinh rộng lớn một lớp tiên y thánh khiết.
Trời vừa sáng, ngoài sơn môn của Đan Phủ đã có rất nhiều người tụ tập, hầu hết đều là những người có máu mặt của các thế gia lớn, tất cả đều tới bái kiến Diệp Thành, đã là bái kiến thì đương nhiên không thể tới tay không.
“Phủ chủ đang luyện đan, mời
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không biết bao lâu sau Diệp Thành mới đặt bí quyển vào trong túi, đeo lên thắt lưng của mình.Kìm nén cảm xúc, Diệp Thành phất tay lấy lư luyện đan, tế ra tiên hoả, lấy nguyên liệu luyện chế Nguyên Thần Đan ra.AdvertisementNguyên Thần Đan đúng như tên gọi của nó, là một loại đan dược liên quan đến nguyên thần, là một loại đan dược bảy vân cấp bậc tương đối cao, cấp bậc của nó còn cao hơn Tiên Vũ Đan mà hắn luyện ra lúc trước, bởi vì nó liên quan đến nguyên thần.Chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ, Diệp Thành bắt đầu cho linh thảo vào lư luyện đan.Mãi đến khi trời sáng, Tạ Vân mới bước ra khỏi động phủ với vẻ mặt hớn hở, tinh thần sảng khoái.Mẹ kiếp!Ngay sau đó một tiếng sói tru vang lên, dường như hắn ta đã nghe kể lại chuyện xảy ra hôm qua.Chẳng bao lâu sau, Tạ Vân chạy l*n đ*nh núi, thăm dò nhìn Diệp Thành: “Khô Nhạc chết rồi à?”“Sao, Mục Uyển Thanh chưa nói cho ngươi à?”, Diệp Thành vừa luyện đan vừa tức giận liếc nhìn Tạ Vân.“Chuyện này ấy à…”, Tạ Vân ho khan một tiếng, trong đầu nhớ lại cảnh tượng tối qua. Mục Uyển Thanh tới đúng là có điều muốn nói, nhưng lại bị hắn ta hung hãn l*t s*ch quần áo, sau đó là cảnh tượng cực kỳ tuyệt đẹp, chiến đấu cả đêm Mục Uyển Thanh không có cơ hội kể, đến giờ cô vẫn đang nằm trên giường ngủ ngon lành kìa.“Sướng không?”, khi Tạ Vân đang vò đầu bứt tai thì Diệp Thành đã ném cho hắn ta một ánh nhìn quyến rũ.“Cũng… Cũng được”.“Hay là tiếp tục đi?”“Đừng đùa nữa”.“Xuỳ!”, Diệp Thành không cho là vậy, hắn dời mắt tiếp tục luyện đan, nhưng khoé miệng lại mang theo ý cười, vì Tạ Vân đã đột phá, một lần nữa tiến lên cảnh giới Thiên, cũng không uổng công hắn hao tổn bao nhiêu linh đan diệu dược.“Tiếc quá”, thấy Diệp Thành luyện đan, Tạ Vân vò đầu, vừa lẩm bẩm vừa đi xuống núi, bỏ lỡ một màn kịch đặc sắc như thế, không được tận mắt nhìn thấy Khô Nhạc chết đúng là đáng tiếc.“Đúng là rất đáng tiếc”, Diệp Thành khẽ cười, lại bỏ một bụi linh thảo nữa vào lư luyện đan.Sáng sớm, ánh nắng ấm áp rọi khắp mặt đất, phủ lên Chu Tước Tinh rộng lớn một lớp tiên y thánh khiết.Trời vừa sáng, ngoài sơn môn của Đan Phủ đã có rất nhiều người tụ tập, hầu hết đều là những người có máu mặt của các thế gia lớn, tất cả đều tới bái kiến Diệp Thành, đã là bái kiến thì đương nhiên không thể tới tay không.“Phủ chủ đang luyện đan, mời