“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2909: Đây là… Đại Sở!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Các luyện đan sư trong Đan Phủ vẫn đang tận tâm luyện đan, đâu đâu cũng thấy luyện đan sư túm năm tụm ba, tụ tập thảo luận về ý cảnh luyện đan.U Đô cũng rất bận rộn, Khô Nhạc thất thủ, nhà Chu Tước tiếp nhận sản nghiệp của ông ta một cách nhanh chóng, số lượng đông đảo, thế lực lớn mạnh, đến Nhược Thiên Chu Tước cũng phải giật mình.Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.AdvertisementLại là một đêm tĩnh lặng, Diệp Thành vẫn chưa tỉnh lại.Một cơn gió nhẹ không hiểu lòng người thổi vào đại điện, khẽ m*n tr*n sợi tóc đen của Diệp Thành khiến người hắn hơi run lên, ý thức đi theo một con đường lạ, không biết sẽ đi tới đâu.Đây là đâu?Trong sương mù, Diệp Thành mở mắt, mờ mịt nhìn thế giới mơ hồ xung quanh, mây mù mờ ảo che khuất tầm nhìn của hắn.Trong tiếng thì thầm của hắn, thế giới mờ ảo trước mắt dần hiện rõ, sông dài núi lớn, bức màn bí ẩn được vén lên, vùng đất rộng lớn lộ rõ vẻ thăng trầm thời cổ, đó là một vùng sơn hà rộng lớn, mênh mông vô tận.Đây là… Đại Sở!Người Diệp Thành run lên, hắn nhanh chóng nhìn chung quanh.Đại Sở! Đại Sở!Diệp Thành hưng phấn kích động, cực kỳ chắc chắn đây là nơi nào, hai mắt hắn đã ngấn lệ.Bất giác, hắn bước lên trời cao như tia thần mang, vượt qua núi non sông lớn, lướt khắp vùng đất rộng lớn mênh mông, nhìn hết Bắc Sở lại nhìn đến Nam Sở, mỗi một ngọn núi một dòng sông, một nhành hoa một ngọn cỏ, một gốc cây một thân gỗ đều như trong trí nhớ, cực kỳ thân thiết.Không biết đến lúc nào hắn mới dừng lại dưới một toà linh sơn.Linh sơn rộng lớn được mây mù bao quanh, dày đặc mà mờ ảo tựa như chốn trần gian tiên cảnh.Hằng Nhạc!Diệp Thành nghẹn ngào, chạy lên linh sơn.Hằng Nhạc về đêm vốn nên yên tĩnh nhưng lúc này lại có rất nhiều người đang đứng trên đỉnh núi.Diệp Thành nhìn thấy Dương Đỉnh Thiên, nhìn thấy Từ Phúc, Bàng Đại Xuyên, Đạo Giới Chân Nhân, Chu Đại Phúc, Hoắc Đằng, Đông Nhạc, Tề Nguyệt… Từng khuôn mặt quen thuộc hoàn toàn trùng khớp với ký ức khắc sâu trong lòng hắn, dù đã trăm năm nhưng vẫn không thay đổi.Một trăm năm rồi, Diệp Thành, ngươi đã tìm thấy họ chưa?Khi người Diệp Thành đang run lên thì nghe thấy những tiếng thì thầm này, hắn muốn đưa tay ra chạm vào họ nhưng tất cả đều là hư ảo, mở miệng gọi nhưng không ai nghe thấy, như thể hắn không tồn tại trong thế giới này.Mơ!Diệp Thành nở nụ cười tang thương, không gọi nữa, cũng không cố gắng chạm vào họ nữa.Hắn lên Ngọc Nữ Phong, dừng lại đó rất lâu, không hề di chuyển, dù là mơ nhưng lại rất chân thực.Diệp… Diệp Thành?Đang nhìn, Diệp Thành chợt nghe thấy phía sau có giọng nói kinh ngạc vang lên.Nghe vậy, Diệp Thành đột nhiên quay người.Trong làn mây mù mờ ảo, Diệp Thành nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp mơ hồ, người ấy mặc áo trắng hơn cả tuyết, không nhiễm chút bụi trần, nhìn kỹ thì thấy không ngờ lại là Nhược Thiên Chu Tước.Tiền bối…!
Các luyện đan sư trong Đan Phủ vẫn đang tận tâm luyện đan, đâu đâu cũng thấy luyện đan sư túm năm tụm ba, tụ tập thảo luận về ý cảnh luyện đan.
U Đô cũng rất bận rộn, Khô Nhạc thất thủ, nhà Chu Tước tiếp nhận sản nghiệp của ông ta một cách nhanh chóng, số lượng đông đảo, thế lực lớn mạnh, đến Nhược Thiên Chu Tước cũng phải giật mình.
Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.
Advertisement
Lại là một đêm tĩnh lặng, Diệp Thành vẫn chưa tỉnh lại.
Một cơn gió nhẹ không hiểu lòng người thổi vào đại điện, khẽ m*n tr*n sợi tóc đen của Diệp Thành khiến người hắn hơi run lên, ý thức đi theo một con đường lạ, không biết sẽ đi tới đâu.
Đây là đâu?
Trong sương mù, Diệp Thành mở mắt, mờ mịt nhìn thế giới mơ hồ xung quanh, mây mù mờ ảo che khuất tầm nhìn của hắn.
Trong tiếng thì thầm của hắn, thế giới mờ ảo trước mắt dần hiện rõ, sông dài núi lớn, bức màn bí ẩn được vén lên, vùng đất rộng lớn lộ rõ vẻ thăng trầm thời cổ, đó là một vùng sơn hà rộng lớn, mênh mông vô tận.
Đây là… Đại Sở!
Người Diệp Thành run lên, hắn nhanh chóng nhìn chung quanh.
Đại Sở! Đại Sở!
Diệp Thành hưng phấn kích động, cực kỳ chắc chắn đây là nơi nào, hai mắt hắn đã ngấn lệ.
Bất giác, hắn bước lên trời cao như tia thần mang, vượt qua núi non sông lớn, lướt khắp vùng đất rộng lớn mênh mông, nhìn hết Bắc Sở lại nhìn đến Nam Sở, mỗi một ngọn núi một dòng sông, một nhành hoa một ngọn cỏ, một gốc cây một thân gỗ đều như trong trí nhớ, cực kỳ thân thiết.
Không biết đến lúc nào hắn mới dừng lại dưới một toà linh sơn.
Linh sơn rộng lớn được mây mù bao quanh, dày đặc mà mờ ảo tựa như chốn trần gian tiên cảnh.
Hằng Nhạc!
Diệp Thành nghẹn ngào, chạy lên linh sơn.
Hằng Nhạc về đêm vốn nên yên tĩnh nhưng lúc này lại có rất nhiều người đang đứng trên đỉnh núi.
Diệp Thành nhìn thấy Dương Đỉnh Thiên, nhìn thấy Từ Phúc, Bàng Đại Xuyên, Đạo Giới Chân Nhân, Chu Đại Phúc, Hoắc Đằng, Đông Nhạc, Tề Nguyệt… Từng khuôn mặt quen thuộc hoàn toàn trùng khớp với ký ức khắc sâu trong lòng hắn, dù đã trăm năm nhưng vẫn không thay đổi.
Một trăm năm rồi, Diệp Thành, ngươi đã tìm thấy họ chưa?
Khi người Diệp Thành đang run lên thì nghe thấy những tiếng thì thầm này, hắn muốn đưa tay ra chạm vào họ nhưng tất cả đều là hư ảo, mở miệng gọi nhưng không ai nghe thấy, như thể hắn không tồn tại trong thế giới này.
Mơ!
Diệp Thành nở nụ cười tang thương, không gọi nữa, cũng không cố gắng chạm vào họ nữa.
Hắn lên Ngọc Nữ Phong, dừng lại đó rất lâu, không hề di chuyển, dù là mơ nhưng lại rất chân thực.
Diệp… Diệp Thành?
Đang nhìn, Diệp Thành chợt nghe thấy phía sau có giọng nói kinh ngạc vang lên.
Nghe vậy, Diệp Thành đột nhiên quay người.
Trong làn mây mù mờ ảo, Diệp Thành nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp mơ hồ, người ấy mặc áo trắng hơn cả tuyết, không nhiễm chút bụi trần, nhìn kỹ thì thấy không ngờ lại là Nhược Thiên Chu Tước.
Tiền bối…!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Các luyện đan sư trong Đan Phủ vẫn đang tận tâm luyện đan, đâu đâu cũng thấy luyện đan sư túm năm tụm ba, tụ tập thảo luận về ý cảnh luyện đan.U Đô cũng rất bận rộn, Khô Nhạc thất thủ, nhà Chu Tước tiếp nhận sản nghiệp của ông ta một cách nhanh chóng, số lượng đông đảo, thế lực lớn mạnh, đến Nhược Thiên Chu Tước cũng phải giật mình.Mọi thứ đang diễn ra một cách có trật tự.AdvertisementLại là một đêm tĩnh lặng, Diệp Thành vẫn chưa tỉnh lại.Một cơn gió nhẹ không hiểu lòng người thổi vào đại điện, khẽ m*n tr*n sợi tóc đen của Diệp Thành khiến người hắn hơi run lên, ý thức đi theo một con đường lạ, không biết sẽ đi tới đâu.Đây là đâu?Trong sương mù, Diệp Thành mở mắt, mờ mịt nhìn thế giới mơ hồ xung quanh, mây mù mờ ảo che khuất tầm nhìn của hắn.Trong tiếng thì thầm của hắn, thế giới mờ ảo trước mắt dần hiện rõ, sông dài núi lớn, bức màn bí ẩn được vén lên, vùng đất rộng lớn lộ rõ vẻ thăng trầm thời cổ, đó là một vùng sơn hà rộng lớn, mênh mông vô tận.Đây là… Đại Sở!Người Diệp Thành run lên, hắn nhanh chóng nhìn chung quanh.Đại Sở! Đại Sở!Diệp Thành hưng phấn kích động, cực kỳ chắc chắn đây là nơi nào, hai mắt hắn đã ngấn lệ.Bất giác, hắn bước lên trời cao như tia thần mang, vượt qua núi non sông lớn, lướt khắp vùng đất rộng lớn mênh mông, nhìn hết Bắc Sở lại nhìn đến Nam Sở, mỗi một ngọn núi một dòng sông, một nhành hoa một ngọn cỏ, một gốc cây một thân gỗ đều như trong trí nhớ, cực kỳ thân thiết.Không biết đến lúc nào hắn mới dừng lại dưới một toà linh sơn.Linh sơn rộng lớn được mây mù bao quanh, dày đặc mà mờ ảo tựa như chốn trần gian tiên cảnh.Hằng Nhạc!Diệp Thành nghẹn ngào, chạy lên linh sơn.Hằng Nhạc về đêm vốn nên yên tĩnh nhưng lúc này lại có rất nhiều người đang đứng trên đỉnh núi.Diệp Thành nhìn thấy Dương Đỉnh Thiên, nhìn thấy Từ Phúc, Bàng Đại Xuyên, Đạo Giới Chân Nhân, Chu Đại Phúc, Hoắc Đằng, Đông Nhạc, Tề Nguyệt… Từng khuôn mặt quen thuộc hoàn toàn trùng khớp với ký ức khắc sâu trong lòng hắn, dù đã trăm năm nhưng vẫn không thay đổi.Một trăm năm rồi, Diệp Thành, ngươi đã tìm thấy họ chưa?Khi người Diệp Thành đang run lên thì nghe thấy những tiếng thì thầm này, hắn muốn đưa tay ra chạm vào họ nhưng tất cả đều là hư ảo, mở miệng gọi nhưng không ai nghe thấy, như thể hắn không tồn tại trong thế giới này.Mơ!Diệp Thành nở nụ cười tang thương, không gọi nữa, cũng không cố gắng chạm vào họ nữa.Hắn lên Ngọc Nữ Phong, dừng lại đó rất lâu, không hề di chuyển, dù là mơ nhưng lại rất chân thực.Diệp… Diệp Thành?Đang nhìn, Diệp Thành chợt nghe thấy phía sau có giọng nói kinh ngạc vang lên.Nghe vậy, Diệp Thành đột nhiên quay người.Trong làn mây mù mờ ảo, Diệp Thành nhìn thấy một bóng dáng xinh đẹp mơ hồ, người ấy mặc áo trắng hơn cả tuyết, không nhiễm chút bụi trần, nhìn kỹ thì thấy không ngờ lại là Nhược Thiên Chu Tước.Tiền bối…!