Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2912: Bà ấy có lẽ là Diệm Phi, nhất định là Diệm Phi!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đó chính là Đại Sở, là quê hương của vãn bối”.“Đại Sở, quê hương của ngươi?”, Nhược Thiên Chu Tước thầm nhủ, bà ta cau mày, càng nghĩ càng khó hiểu.Advertisement“Có lẽ đó cũng là quê hương của người”, Diệp Thành mỉm cười, hắn nhìn Nhược Thiên Chu Tước với ánh mắt đầy ý tứ sâu xa, mọi sự việc diễn ra trong mơ hắn thực sự không thể giải thích nhưng thân phận kiếp trước của Nhược Thiên Chu Tước thì có lẽ đúng như hắn nghĩ, chính là Diệm Phi, còn người mà bà ta vẽ là Thần Hoàng”.“Có lẽ vậy”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười mỏi mệt, bà ta vẫn nhìn Diệp Thành, “ta cần phải độ kiếp rồi, có thể sẽ sống mà cũng có thể phải chết, lão thân có một thỉnh cầu, mong vãn bối đồng ý”.“Vãn bối xin lắng nghe”, Diệp Thành chắp tay, nói.“Thành thân với Linh Nhi”.“Tiền bối xin đừng như vậy, vãn bối và U Đô không thể dùng liên hôn về chính trị để ràng buộc được”, Diệp Thành mỉm cười, “dù người không còn trên đời thì vãn bối cũng vẫn bảo vệ U Đô, Diệp Thành còn thì U Đô còn”.“Ân tình này Chu Tước mãi mãi không bao giờ quên”, Nhược Thiên Chu Tước nhắm mắt, bà ta mỉm cười như được an ủi phần nào, thế rồi bà ta như không còn âu lo gì nữa, giải toả áp lực về kiếp số, bên trong cơ thể có ánh sáng lan toả, bao trùm lấy tử khí của bà ta.Tiếp đó, một đạo thần hồng phóng ra khỏi cơ thể, hoá thành một con chim hồng tước khổng lồ, choán mắt trong hố đen.Diệp Thành nghiêng đầu nhìn, hắn nhìn chim hồng tước mà có phần kiêng dè, nó mang theo uy lực của bậc thánh nhân, không phải tu vi Chuẩn Thánh có thể so bì.Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn nhìn sang Nhược Thiên Chu Tước, bà đã bắt đầu độ kiếp, toàn thân từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài, lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạch, tứ chi bách hài đều có lôi điện như muốn xé tan thân thể già nua ấy.Thấy vậy, Diệp Thành cảm thấy có phần xót xa.Thiên nhân ngũ suy, kiếp số của bản thân còn hơn cả lôi phạt của trời cao.Thế rồi Diệp Thành giơ tay lên, hắn liên tục bấm đốt tay, dùng Chu Thiên Diễn Hoá tính toán vận mệnh của Nhược Thiên Chu Tước.Có điều, điều khiến hắn phải bất lực đó là mệnh cách của Nhược Thiên Chu Tước quá cao, có một luồng sức mạnh thần bí che đi huyền cơ, cho dù là Chu Thiên Diễn Hoá cũng không thể phá được, muốn tính toán số mệnh của bà thì ít nhất hắn phải tiến giới tới cảnh giới Hoàng mới có khả năng, đây chính là sự kiểm soát có sẵn.Bà ấy có lẽ là Diệm Phi, nhất định là Diệm Phi!Diệp Thành thu lại thần thông, hắn tĩnh lặng nhìn Nhược Thiên Chu Tước, vì đã từng gặp trong mộng cảnh ở Đại Sở nên càng khiến Diệp Thành quả quyết hơn.Thế nhưng cuối cùng hắn Diệp Thành cũng kiềm chế lại, hắn không sử dụng bí thuật nghịch thiên về kí ức kiếp trước với Nhược Thiên Chu Tước.Đối với một tu sĩ Chuẩn Thánh mà nói thì đụng chạm tới kí ức kiếp trước là việc làm cấm kị, chỉ cần không may sơ xuất sẽ gặp ma chướng, chắc chắn ảnh hưởng tới việc độ kiếp số thiên nhân ngũ suy nên Diệp Thành không dám cược, hắn cũng không thể cược được.Diệp Thành cần phải đợi, đợi Nhược Thiên Chu Tước tiến giới tới cảnh giới Thánh Nhân, không có rào cản là kiếp số thì có lẽ hắn có thể thử.Cuối cùng, Diệp Thành nhìn Nhược Thiên Chu Tước lần cuối rồi ra khỏi hố đen không gian.

“Đó chính là Đại Sở, là quê hương của vãn bối”.

“Đại Sở, quê hương của ngươi?”, Nhược Thiên Chu Tước thầm nhủ, bà ta cau mày, càng nghĩ càng khó hiểu.

Advertisement

“Có lẽ đó cũng là quê hương của người”, Diệp Thành mỉm cười, hắn nhìn Nhược Thiên Chu Tước với ánh mắt đầy ý tứ sâu xa, mọi sự việc diễn ra trong mơ hắn thực sự không thể giải thích nhưng thân phận kiếp trước của Nhược Thiên Chu Tước thì có lẽ đúng như hắn nghĩ, chính là Diệm Phi, còn người mà bà ta vẽ là Thần Hoàng”.

“Có lẽ vậy”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười mỏi mệt, bà ta vẫn nhìn Diệp Thành, “ta cần phải độ kiếp rồi, có thể sẽ sống mà cũng có thể phải chết, lão thân có một thỉnh cầu, mong vãn bối đồng ý”.

“Vãn bối xin lắng nghe”, Diệp Thành chắp tay, nói.

“Thành thân với Linh Nhi”.

“Tiền bối xin đừng như vậy, vãn bối và U Đô không thể dùng liên hôn về chính trị để ràng buộc được”, Diệp Thành mỉm cười, “dù người không còn trên đời thì vãn bối cũng vẫn bảo vệ U Đô, Diệp Thành còn thì U Đô còn”.

“Ân tình này Chu Tước mãi mãi không bao giờ quên”, Nhược Thiên Chu Tước nhắm mắt, bà ta mỉm cười như được an ủi phần nào, thế rồi bà ta như không còn âu lo gì nữa, giải toả áp lực về kiếp số, bên trong cơ thể có ánh sáng lan toả, bao trùm lấy tử khí của bà ta.

Tiếp đó, một đạo thần hồng phóng ra khỏi cơ thể, hoá thành một con chim hồng tước khổng lồ, choán mắt trong hố đen.

Diệp Thành nghiêng đầu nhìn, hắn nhìn chim hồng tước mà có phần kiêng dè, nó mang theo uy lực của bậc thánh nhân, không phải tu vi Chuẩn Thánh có thể so bì.

Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn nhìn sang Nhược Thiên Chu Tước, bà đã bắt đầu độ kiếp, toàn thân từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài, lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạch, tứ chi bách hài đều có lôi điện như muốn xé tan thân thể già nua ấy.

Thấy vậy, Diệp Thành cảm thấy có phần xót xa.

Thiên nhân ngũ suy, kiếp số của bản thân còn hơn cả lôi phạt của trời cao.

Thế rồi Diệp Thành giơ tay lên, hắn liên tục bấm đốt tay, dùng Chu Thiên Diễn Hoá tính toán vận mệnh của Nhược Thiên Chu Tước.

Có điều, điều khiến hắn phải bất lực đó là mệnh cách của Nhược Thiên Chu Tước quá cao, có một luồng sức mạnh thần bí che đi huyền cơ, cho dù là Chu Thiên Diễn Hoá cũng không thể phá được, muốn tính toán số mệnh của bà thì ít nhất hắn phải tiến giới tới cảnh giới Hoàng mới có khả năng, đây chính là sự kiểm soát có sẵn.

Bà ấy có lẽ là Diệm Phi, nhất định là Diệm Phi!

Diệp Thành thu lại thần thông, hắn tĩnh lặng nhìn Nhược Thiên Chu Tước, vì đã từng gặp trong mộng cảnh ở Đại Sở nên càng khiến Diệp Thành quả quyết hơn.

Thế nhưng cuối cùng hắn Diệp Thành cũng kiềm chế lại, hắn không sử dụng bí thuật nghịch thiên về kí ức kiếp trước với Nhược Thiên Chu Tước.

Đối với một tu sĩ Chuẩn Thánh mà nói thì đụng chạm tới kí ức kiếp trước là việc làm cấm kị, chỉ cần không may sơ xuất sẽ gặp ma chướng, chắc chắn ảnh hưởng tới việc độ kiếp số thiên nhân ngũ suy nên Diệp Thành không dám cược, hắn cũng không thể cược được.

Diệp Thành cần phải đợi, đợi Nhược Thiên Chu Tước tiến giới tới cảnh giới Thánh Nhân, không có rào cản là kiếp số thì có lẽ hắn có thể thử.

Cuối cùng, Diệp Thành nhìn Nhược Thiên Chu Tước lần cuối rồi ra khỏi hố đen không gian.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Đó chính là Đại Sở, là quê hương của vãn bối”.“Đại Sở, quê hương của ngươi?”, Nhược Thiên Chu Tước thầm nhủ, bà ta cau mày, càng nghĩ càng khó hiểu.Advertisement“Có lẽ đó cũng là quê hương của người”, Diệp Thành mỉm cười, hắn nhìn Nhược Thiên Chu Tước với ánh mắt đầy ý tứ sâu xa, mọi sự việc diễn ra trong mơ hắn thực sự không thể giải thích nhưng thân phận kiếp trước của Nhược Thiên Chu Tước thì có lẽ đúng như hắn nghĩ, chính là Diệm Phi, còn người mà bà ta vẽ là Thần Hoàng”.“Có lẽ vậy”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười mỏi mệt, bà ta vẫn nhìn Diệp Thành, “ta cần phải độ kiếp rồi, có thể sẽ sống mà cũng có thể phải chết, lão thân có một thỉnh cầu, mong vãn bối đồng ý”.“Vãn bối xin lắng nghe”, Diệp Thành chắp tay, nói.“Thành thân với Linh Nhi”.“Tiền bối xin đừng như vậy, vãn bối và U Đô không thể dùng liên hôn về chính trị để ràng buộc được”, Diệp Thành mỉm cười, “dù người không còn trên đời thì vãn bối cũng vẫn bảo vệ U Đô, Diệp Thành còn thì U Đô còn”.“Ân tình này Chu Tước mãi mãi không bao giờ quên”, Nhược Thiên Chu Tước nhắm mắt, bà ta mỉm cười như được an ủi phần nào, thế rồi bà ta như không còn âu lo gì nữa, giải toả áp lực về kiếp số, bên trong cơ thể có ánh sáng lan toả, bao trùm lấy tử khí của bà ta.Tiếp đó, một đạo thần hồng phóng ra khỏi cơ thể, hoá thành một con chim hồng tước khổng lồ, choán mắt trong hố đen.Diệp Thành nghiêng đầu nhìn, hắn nhìn chim hồng tước mà có phần kiêng dè, nó mang theo uy lực của bậc thánh nhân, không phải tu vi Chuẩn Thánh có thể so bì.Diệp Thành thu lại ánh mắt, hắn nhìn sang Nhược Thiên Chu Tước, bà đã bắt đầu độ kiếp, toàn thân từ đầu tới chân, từ trong ra ngoài, lục phủ ngũ tạng, kì kinh bát mạch, tứ chi bách hài đều có lôi điện như muốn xé tan thân thể già nua ấy.Thấy vậy, Diệp Thành cảm thấy có phần xót xa.Thiên nhân ngũ suy, kiếp số của bản thân còn hơn cả lôi phạt của trời cao.Thế rồi Diệp Thành giơ tay lên, hắn liên tục bấm đốt tay, dùng Chu Thiên Diễn Hoá tính toán vận mệnh của Nhược Thiên Chu Tước.Có điều, điều khiến hắn phải bất lực đó là mệnh cách của Nhược Thiên Chu Tước quá cao, có một luồng sức mạnh thần bí che đi huyền cơ, cho dù là Chu Thiên Diễn Hoá cũng không thể phá được, muốn tính toán số mệnh của bà thì ít nhất hắn phải tiến giới tới cảnh giới Hoàng mới có khả năng, đây chính là sự kiểm soát có sẵn.Bà ấy có lẽ là Diệm Phi, nhất định là Diệm Phi!Diệp Thành thu lại thần thông, hắn tĩnh lặng nhìn Nhược Thiên Chu Tước, vì đã từng gặp trong mộng cảnh ở Đại Sở nên càng khiến Diệp Thành quả quyết hơn.Thế nhưng cuối cùng hắn Diệp Thành cũng kiềm chế lại, hắn không sử dụng bí thuật nghịch thiên về kí ức kiếp trước với Nhược Thiên Chu Tước.Đối với một tu sĩ Chuẩn Thánh mà nói thì đụng chạm tới kí ức kiếp trước là việc làm cấm kị, chỉ cần không may sơ xuất sẽ gặp ma chướng, chắc chắn ảnh hưởng tới việc độ kiếp số thiên nhân ngũ suy nên Diệp Thành không dám cược, hắn cũng không thể cược được.Diệp Thành cần phải đợi, đợi Nhược Thiên Chu Tước tiến giới tới cảnh giới Thánh Nhân, không có rào cản là kiếp số thì có lẽ hắn có thể thử.Cuối cùng, Diệp Thành nhìn Nhược Thiên Chu Tước lần cuối rồi ra khỏi hố đen không gian.

Chương 2912: Bà ấy có lẽ là Diệm Phi, nhất định là Diệm Phi!