“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2914: Là giọt tiên huyết đó!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không lâu sau đó, Diệp Thành rời khỏi Đan Phủ, hắn tới Chu Tước Điện ở tầng thứ tám, lĩnh chín mươi triệu nguyên thạch và vô số đan dược.Diệp Thành lấy nhiều nguyên thạch và đan dược như vậy không phải là để làm của riêng mà có việc lớn cần dùng, Nhược Thiên Chu Tước đang độ kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nhát định có thể tiến giới, bà ta cần bổ sung tinh nguyên dồi dào không dứt.AdvertisementLại quay về tầng thứ chín, lúc này đã rạng sáng, Mục Huyền Công vẫn đang đứng tại chỗ tĩnh lặng nhìn hư thiên.Diệp Thành mỉm cười không làm phiền, Tiên Luân Thiên Đạo thi triển, hắn quay về hố đen không gian.Nhược Thiên Chu Tước vẫn đang khoanh chân nhưng hình thái thì thật kinh người, cả cơ thể bị lôi chớp đánh tới mức tang thương, lớp da bị lột bỏ, xương cốt rụng rời, còn đáng sợ hơn cả xác chết.Diệp Thành hành động, hắn liên tục xuất hiện xung quanh Nhược Thiên Chu Tước, đem trận pháp mạnh mẽ bố trí tứ phương.Hố đen không gian không phải một nơi tốt đẹp gì cho cam, bất cứ biến cố nào cũng đều có thể xảy ra, trận pháp dùng để bảo vệ Nhược Thiên Chu Tước, không thể để bà ta gặp phải bất cứ đả kích nào từ thế giới bên ngoài trong quá trình độ kiếp.Diệp Thành bố trí xong trận pháp thì phân ra mấy trăm đạo phân thân bảo vệ tứ phương.Làm xong xuôi hắn mới đứng ở vị trí cách Nhược Thiên Chu Tước nghìn trượng rồi lại lấy vò rượu ra.Diệp Thành đang nhìn, nhìn tu sĩ Chuẩn Thánh độ kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau trăm năm nữa, thậm chí là nghìn năm nữa hắn sẽ độ kiếp giống bà, lần này nhìn coi như chuẩn bị tâm lý.Ừm?Trong lúc này, Diệp Thành chợt đứng dậy, đôi mắt hắn nheo lại chăm chú nhìn một phương trong hố đen không gian.Từ xa, Diệp Thành có thể trông thấy một luồng ánh sáng đang lan dần ra với tốc độ rất nhanh.Chết tiệt!Diệp Thành mắng chửi, hắn sải bước, bá long đao xuất hiện trong tay, Diệp Thành không nói lời nào lập tức vung đao.Vút!Luồng sáng kia bị trảm phá, lập tức tan biến.Thế nhưng ngay sau đó liền có từng luồng sáng mới xuất hiện.Ngoại đạo pháp tướng, mở!Diệp Thành hắng giọng, hắn mở ra hỗn độn thế giới, hỗn độn thế giới không ngừng nứt lìa, thần bí mà mạnh mẽ, trước và sau chỉ vài giây mà hỗn độn thế giới của Diệp Thành trông rất thảm hại.Khí huyết Diệp Thành sục sôi, hỗn độn đạo tắc và sức mạnh huyết mạch được tế gọi ra, hắn lại lần nữa duy trì hỗn độn thế giới đấu lại với quầng sáng kia.Quầng sáng kia đến từ một nơi rất xa xôi, càng lại gần quầng sáng, uy lực của quầng sáng đó cũng mạnh hẳn lên, hỗn độn thế giới của Diệp Thành có vài lần suýt thì nứt lìa, hắn phải cố gắng lắm mới khiến nó liền lại được.Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới nhìn vào biển tiên quang ở nơi xa.Là giọt tiên huyết đó!
Không lâu sau đó, Diệp Thành rời khỏi Đan Phủ, hắn tới Chu Tước Điện ở tầng thứ tám, lĩnh chín mươi triệu nguyên thạch và vô số đan dược.
Diệp Thành lấy nhiều nguyên thạch và đan dược như vậy không phải là để làm của riêng mà có việc lớn cần dùng, Nhược Thiên Chu Tước đang độ kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nhát định có thể tiến giới, bà ta cần bổ sung tinh nguyên dồi dào không dứt.
Advertisement
Lại quay về tầng thứ chín, lúc này đã rạng sáng, Mục Huyền Công vẫn đang đứng tại chỗ tĩnh lặng nhìn hư thiên.
Diệp Thành mỉm cười không làm phiền, Tiên Luân Thiên Đạo thi triển, hắn quay về hố đen không gian.
Nhược Thiên Chu Tước vẫn đang khoanh chân nhưng hình thái thì thật kinh người, cả cơ thể bị lôi chớp đánh tới mức tang thương, lớp da bị lột bỏ, xương cốt rụng rời, còn đáng sợ hơn cả xác chết.
Diệp Thành hành động, hắn liên tục xuất hiện xung quanh Nhược Thiên Chu Tước, đem trận pháp mạnh mẽ bố trí tứ phương.
Hố đen không gian không phải một nơi tốt đẹp gì cho cam, bất cứ biến cố nào cũng đều có thể xảy ra, trận pháp dùng để bảo vệ Nhược Thiên Chu Tước, không thể để bà ta gặp phải bất cứ đả kích nào từ thế giới bên ngoài trong quá trình độ kiếp.
Diệp Thành bố trí xong trận pháp thì phân ra mấy trăm đạo phân thân bảo vệ tứ phương.
Làm xong xuôi hắn mới đứng ở vị trí cách Nhược Thiên Chu Tước nghìn trượng rồi lại lấy vò rượu ra.
Diệp Thành đang nhìn, nhìn tu sĩ Chuẩn Thánh độ kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau trăm năm nữa, thậm chí là nghìn năm nữa hắn sẽ độ kiếp giống bà, lần này nhìn coi như chuẩn bị tâm lý.
Ừm?
Trong lúc này, Diệp Thành chợt đứng dậy, đôi mắt hắn nheo lại chăm chú nhìn một phương trong hố đen không gian.
Từ xa, Diệp Thành có thể trông thấy một luồng ánh sáng đang lan dần ra với tốc độ rất nhanh.
Chết tiệt!
Diệp Thành mắng chửi, hắn sải bước, bá long đao xuất hiện trong tay, Diệp Thành không nói lời nào lập tức vung đao.
Vút!
Luồng sáng kia bị trảm phá, lập tức tan biến.
Thế nhưng ngay sau đó liền có từng luồng sáng mới xuất hiện.
Ngoại đạo pháp tướng, mở!
Diệp Thành hắng giọng, hắn mở ra hỗn độn thế giới, hỗn độn thế giới không ngừng nứt lìa, thần bí mà mạnh mẽ, trước và sau chỉ vài giây mà hỗn độn thế giới của Diệp Thành trông rất thảm hại.
Khí huyết Diệp Thành sục sôi, hỗn độn đạo tắc và sức mạnh huyết mạch được tế gọi ra, hắn lại lần nữa duy trì hỗn độn thế giới đấu lại với quầng sáng kia.
Quầng sáng kia đến từ một nơi rất xa xôi, càng lại gần quầng sáng, uy lực của quầng sáng đó cũng mạnh hẳn lên, hỗn độn thế giới của Diệp Thành có vài lần suýt thì nứt lìa, hắn phải cố gắng lắm mới khiến nó liền lại được.
Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới nhìn vào biển tiên quang ở nơi xa.
Là giọt tiên huyết đó!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Không lâu sau đó, Diệp Thành rời khỏi Đan Phủ, hắn tới Chu Tước Điện ở tầng thứ tám, lĩnh chín mươi triệu nguyên thạch và vô số đan dược.Diệp Thành lấy nhiều nguyên thạch và đan dược như vậy không phải là để làm của riêng mà có việc lớn cần dùng, Nhược Thiên Chu Tước đang độ kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì nhát định có thể tiến giới, bà ta cần bổ sung tinh nguyên dồi dào không dứt.AdvertisementLại quay về tầng thứ chín, lúc này đã rạng sáng, Mục Huyền Công vẫn đang đứng tại chỗ tĩnh lặng nhìn hư thiên.Diệp Thành mỉm cười không làm phiền, Tiên Luân Thiên Đạo thi triển, hắn quay về hố đen không gian.Nhược Thiên Chu Tước vẫn đang khoanh chân nhưng hình thái thì thật kinh người, cả cơ thể bị lôi chớp đánh tới mức tang thương, lớp da bị lột bỏ, xương cốt rụng rời, còn đáng sợ hơn cả xác chết.Diệp Thành hành động, hắn liên tục xuất hiện xung quanh Nhược Thiên Chu Tước, đem trận pháp mạnh mẽ bố trí tứ phương.Hố đen không gian không phải một nơi tốt đẹp gì cho cam, bất cứ biến cố nào cũng đều có thể xảy ra, trận pháp dùng để bảo vệ Nhược Thiên Chu Tước, không thể để bà ta gặp phải bất cứ đả kích nào từ thế giới bên ngoài trong quá trình độ kiếp.Diệp Thành bố trí xong trận pháp thì phân ra mấy trăm đạo phân thân bảo vệ tứ phương.Làm xong xuôi hắn mới đứng ở vị trí cách Nhược Thiên Chu Tước nghìn trượng rồi lại lấy vò rượu ra.Diệp Thành đang nhìn, nhìn tu sĩ Chuẩn Thánh độ kiếp, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì sau trăm năm nữa, thậm chí là nghìn năm nữa hắn sẽ độ kiếp giống bà, lần này nhìn coi như chuẩn bị tâm lý.Ừm?Trong lúc này, Diệp Thành chợt đứng dậy, đôi mắt hắn nheo lại chăm chú nhìn một phương trong hố đen không gian.Từ xa, Diệp Thành có thể trông thấy một luồng ánh sáng đang lan dần ra với tốc độ rất nhanh.Chết tiệt!Diệp Thành mắng chửi, hắn sải bước, bá long đao xuất hiện trong tay, Diệp Thành không nói lời nào lập tức vung đao.Vút!Luồng sáng kia bị trảm phá, lập tức tan biến.Thế nhưng ngay sau đó liền có từng luồng sáng mới xuất hiện.Ngoại đạo pháp tướng, mở!Diệp Thành hắng giọng, hắn mở ra hỗn độn thế giới, hỗn độn thế giới không ngừng nứt lìa, thần bí mà mạnh mẽ, trước và sau chỉ vài giây mà hỗn độn thế giới của Diệp Thành trông rất thảm hại.Khí huyết Diệp Thành sục sôi, hỗn độn đạo tắc và sức mạnh huyết mạch được tế gọi ra, hắn lại lần nữa duy trì hỗn độn thế giới đấu lại với quầng sáng kia.Quầng sáng kia đến từ một nơi rất xa xôi, càng lại gần quầng sáng, uy lực của quầng sáng đó cũng mạnh hẳn lên, hỗn độn thế giới của Diệp Thành có vài lần suýt thì nứt lìa, hắn phải cố gắng lắm mới khiến nó liền lại được.Không biết từ bao giờ Diệp Thành mới nhìn vào biển tiên quang ở nơi xa.Là giọt tiên huyết đó!