Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2922: “Đúng là nghị lực”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vượt qua rồi!AdvertisementDiệp Thành vui mừng khôn xiết, Nhược Thiên Chu Tước đã vượt qua thời kỳ khó khăn nhất, tiếp theo đây chính là màn lột xác.Bùm!Khi Diệp Thành đang vui mừng thì cơ thể Nhược Thiên Chu Tước run lên, vầng hào quang lộng lẫy lấy bà làm trung tâm lan ra tứ phía, mang theo uy áp của Thánh Nhân, cực kỳ bá đạo, nặng tựa như núi.Diệp Thành tế áo giáp Tiên Thiên ra nhưng vẫn không ngăn được vầng hào quang ấy, bị đẩy ra xa cả chục nghìn trượng.Lại nhìn đến Chu Tước, cơ thể già nua hoàn toàn nổ tung, thay vào đó là một tiên thể mới, toàn thân được ánh sáng rực rỡ bao quanh, mỗi làn tiên quang đều khiến từng tấc da thịt trở nên óng ánh, mỗi sợi tóc cũng được nhuộm thần hà, trông bà như tiên nữ giáng trần, thánh khiết hoàn mỹ, không nhuốm bụi trần.Diệp Thành còn loáng thoáng nghe thấy tiếng chim hồng tước kêu.Quả nhiên đó thực sự là một con chim hồng tước khổng lồ, dị tượng huyết mạch bao quanh Nhược Thiên Chu Tước, niết bàn trong tiên hải.Thấy vậy, Diệp Thành phất tay tế ra chín mươi triệu nguyên thạch, còn có vô số đan dược không thể ước lượng số lượng, đan dược cấp thấp nhất đã là đan năm vân, nguyên thạch và đan dược cùng nổ tung, tinh nguyên đều trút vào người Nhược Thiên Chu Tước.Nhược Thiên Chu Tước không từ chối gì, thân thể bà như một cái động không đáy, hấp thu toàn bộ, bổ sung những tiêu hao trong lúc độ kiếp.Không còn gì đáng ngại nữa rồi!Diệp Thành khẽ cười, nhìn thêm lần nữa rồi ra khỏi hố đen không gian.Gần bốn ngày mới thấy Diệp Thành đi ra, Mục Huyền Công vội vàng tiến lên, nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng.“Tiền bối đã tiến cấp, đang niết bàn ạ”, Diệp Thành mỉm cười: “Những chuyện tiếp theo chỉ là vấn đề thời gian”.“Cuối cùng bà ấy cũng đi được bước đó”, Mục Huyền Công kích động đến mức cơ thể run lên: “U Đô có Thánh Nhân rồi”.“Ồ, lại tới rồi”, khi Mục Huyền Công đang kích động thì Diệp Thành đã nhìn về màn nước huyễn thiên đang lơ lửng trước mặt, vẫn là hai người vai kề vai, từ tinh không giáng xuống Chu Tước Tinh, đó chẳng phải hai vương của Thanh Long sao?“Đúng là nghị lực”, Diệp Thành không khỏi bĩu môi.“Lão phu đã quen rồi”, Mục Huyền Công gạt đi sự kích động, cũng nhìn về phía đó: “Ba ngày nay có hơn chục nhóm Chuẩn Thánh tới Chu Tước Tinh, dường như đều đang chờ dị tượng độ kiếp của Chu Tước”.“Nếu trách chỉ trách sự tồn tại của lão tổ Chu Tước đã phá vỡ sự cân bằng của tinh vực này”.“Bọn họ vẫn dè chừng Chu Tước”, Mục Huyền Công vuốt râu cười bảo: “Người thọ nguyên gần hết là đáng sợ nhất, nếu khiến họ không vừa ý rất có thể họ sẽ kéo theo một Chuẩn Thánh chôn cùng”.“Vậy nên mọi người tới đều là để thăm dò”, Diệp Thành cười nhạt: “Chắc chẳng ai chủ động rước lấy rắc rối lúc này đâu”.

Vượt qua rồi!

Advertisement

Diệp Thành vui mừng khôn xiết, Nhược Thiên Chu Tước đã vượt qua thời kỳ khó khăn nhất, tiếp theo đây chính là màn lột xác.

Bùm!

Khi Diệp Thành đang vui mừng thì cơ thể Nhược Thiên Chu Tước run lên, vầng hào quang lộng lẫy lấy bà làm trung tâm lan ra tứ phía, mang theo uy áp của Thánh Nhân, cực kỳ bá đạo, nặng tựa như núi.

Diệp Thành tế áo giáp Tiên Thiên ra nhưng vẫn không ngăn được vầng hào quang ấy, bị đẩy ra xa cả chục nghìn trượng.

Lại nhìn đến Chu Tước, cơ thể già nua hoàn toàn nổ tung, thay vào đó là một tiên thể mới, toàn thân được ánh sáng rực rỡ bao quanh, mỗi làn tiên quang đều khiến từng tấc da thịt trở nên óng ánh, mỗi sợi tóc cũng được nhuộm thần hà, trông bà như tiên nữ giáng trần, thánh khiết hoàn mỹ, không nhuốm bụi trần.

Diệp Thành còn loáng thoáng nghe thấy tiếng chim hồng tước kêu.

Quả nhiên đó thực sự là một con chim hồng tước khổng lồ, dị tượng huyết mạch bao quanh Nhược Thiên Chu Tước, niết bàn trong tiên hải.

Thấy vậy, Diệp Thành phất tay tế ra chín mươi triệu nguyên thạch, còn có vô số đan dược không thể ước lượng số lượng, đan dược cấp thấp nhất đã là đan năm vân, nguyên thạch và đan dược cùng nổ tung, tinh nguyên đều trút vào người Nhược Thiên Chu Tước.

Nhược Thiên Chu Tước không từ chối gì, thân thể bà như một cái động không đáy, hấp thu toàn bộ, bổ sung những tiêu hao trong lúc độ kiếp.

Không còn gì đáng ngại nữa rồi!

Diệp Thành khẽ cười, nhìn thêm lần nữa rồi ra khỏi hố đen không gian.

Gần bốn ngày mới thấy Diệp Thành đi ra, Mục Huyền Công vội vàng tiến lên, nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng.

“Tiền bối đã tiến cấp, đang niết bàn ạ”, Diệp Thành mỉm cười: “Những chuyện tiếp theo chỉ là vấn đề thời gian”.

“Cuối cùng bà ấy cũng đi được bước đó”, Mục Huyền Công kích động đến mức cơ thể run lên: “U Đô có Thánh Nhân rồi”.

“Ồ, lại tới rồi”, khi Mục Huyền Công đang kích động thì Diệp Thành đã nhìn về màn nước huyễn thiên đang lơ lửng trước mặt, vẫn là hai người vai kề vai, từ tinh không giáng xuống Chu Tước Tinh, đó chẳng phải hai vương của Thanh Long sao?

“Đúng là nghị lực”, Diệp Thành không khỏi bĩu môi.

“Lão phu đã quen rồi”, Mục Huyền Công gạt đi sự kích động, cũng nhìn về phía đó: “Ba ngày nay có hơn chục nhóm Chuẩn Thánh tới Chu Tước Tinh, dường như đều đang chờ dị tượng độ kiếp của Chu Tước”.

“Nếu trách chỉ trách sự tồn tại của lão tổ Chu Tước đã phá vỡ sự cân bằng của tinh vực này”.

“Bọn họ vẫn dè chừng Chu Tước”, Mục Huyền Công vuốt râu cười bảo: “Người thọ nguyên gần hết là đáng sợ nhất, nếu khiến họ không vừa ý rất có thể họ sẽ kéo theo một Chuẩn Thánh chôn cùng”.

“Vậy nên mọi người tới đều là để thăm dò”, Diệp Thành cười nhạt: “Chắc chẳng ai chủ động rước lấy rắc rối lúc này đâu”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Vượt qua rồi!AdvertisementDiệp Thành vui mừng khôn xiết, Nhược Thiên Chu Tước đã vượt qua thời kỳ khó khăn nhất, tiếp theo đây chính là màn lột xác.Bùm!Khi Diệp Thành đang vui mừng thì cơ thể Nhược Thiên Chu Tước run lên, vầng hào quang lộng lẫy lấy bà làm trung tâm lan ra tứ phía, mang theo uy áp của Thánh Nhân, cực kỳ bá đạo, nặng tựa như núi.Diệp Thành tế áo giáp Tiên Thiên ra nhưng vẫn không ngăn được vầng hào quang ấy, bị đẩy ra xa cả chục nghìn trượng.Lại nhìn đến Chu Tước, cơ thể già nua hoàn toàn nổ tung, thay vào đó là một tiên thể mới, toàn thân được ánh sáng rực rỡ bao quanh, mỗi làn tiên quang đều khiến từng tấc da thịt trở nên óng ánh, mỗi sợi tóc cũng được nhuộm thần hà, trông bà như tiên nữ giáng trần, thánh khiết hoàn mỹ, không nhuốm bụi trần.Diệp Thành còn loáng thoáng nghe thấy tiếng chim hồng tước kêu.Quả nhiên đó thực sự là một con chim hồng tước khổng lồ, dị tượng huyết mạch bao quanh Nhược Thiên Chu Tước, niết bàn trong tiên hải.Thấy vậy, Diệp Thành phất tay tế ra chín mươi triệu nguyên thạch, còn có vô số đan dược không thể ước lượng số lượng, đan dược cấp thấp nhất đã là đan năm vân, nguyên thạch và đan dược cùng nổ tung, tinh nguyên đều trút vào người Nhược Thiên Chu Tước.Nhược Thiên Chu Tước không từ chối gì, thân thể bà như một cái động không đáy, hấp thu toàn bộ, bổ sung những tiêu hao trong lúc độ kiếp.Không còn gì đáng ngại nữa rồi!Diệp Thành khẽ cười, nhìn thêm lần nữa rồi ra khỏi hố đen không gian.Gần bốn ngày mới thấy Diệp Thành đi ra, Mục Huyền Công vội vàng tiến lên, nhìn hắn với ánh mắt đầy hy vọng.“Tiền bối đã tiến cấp, đang niết bàn ạ”, Diệp Thành mỉm cười: “Những chuyện tiếp theo chỉ là vấn đề thời gian”.“Cuối cùng bà ấy cũng đi được bước đó”, Mục Huyền Công kích động đến mức cơ thể run lên: “U Đô có Thánh Nhân rồi”.“Ồ, lại tới rồi”, khi Mục Huyền Công đang kích động thì Diệp Thành đã nhìn về màn nước huyễn thiên đang lơ lửng trước mặt, vẫn là hai người vai kề vai, từ tinh không giáng xuống Chu Tước Tinh, đó chẳng phải hai vương của Thanh Long sao?“Đúng là nghị lực”, Diệp Thành không khỏi bĩu môi.“Lão phu đã quen rồi”, Mục Huyền Công gạt đi sự kích động, cũng nhìn về phía đó: “Ba ngày nay có hơn chục nhóm Chuẩn Thánh tới Chu Tước Tinh, dường như đều đang chờ dị tượng độ kiếp của Chu Tước”.“Nếu trách chỉ trách sự tồn tại của lão tổ Chu Tước đã phá vỡ sự cân bằng của tinh vực này”.“Bọn họ vẫn dè chừng Chu Tước”, Mục Huyền Công vuốt râu cười bảo: “Người thọ nguyên gần hết là đáng sợ nhất, nếu khiến họ không vừa ý rất có thể họ sẽ kéo theo một Chuẩn Thánh chôn cùng”.“Vậy nên mọi người tới đều là để thăm dò”, Diệp Thành cười nhạt: “Chắc chẳng ai chủ động rước lấy rắc rối lúc này đâu”.

Chương 2922: “Đúng là nghị lực”