Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2924: Chín vị Chuẩn Thánh

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm lại buông xuống, chín Chuẩn Thánh đến từ khắp nơi tề tựu một chỗ, đứng trên một đỉnh núi.“Tính niên luân thì bà ta cũng nên độ kiếp rồi, sao vẫn không thấy dấu hiệu gì nhỉ?”, Lôi Chấn Vương trầm ngâm nhìn về chủ thành U Đô: “Lẽ nào bà ta lại tìm được linh đan linh dược bổ sung thọ nguyên nữa?”Advertisement“Hơn ba nghìn tuổi rồi, linh dược nghịch thiên hơn nữa cũng vô dụng”, Viêm Huyền Vương lạnh lùng nói.“Thọ nguyên của bà ta cùng lắm cũng chỉ là mười năm, nếu không độ kiếp thì không còn cơ hội nữa”, Lộc Dã Vương lè đầu lưỡi đỏ tươi ra l**m môi.“Hiếm khi tụ tập cùng nhau, chi bằng chúng ta vào xem thế nào”, Địa Long Vương để lộ hàm răng trắng âm u ra.“Muốn đi thì ngươi đi một mình, bản vương không muốn động đến bà ta lúc này”, La Sát Vương cười u ám.“La Sát đạo hữu nói sai rồi”, Thiên Long Vương cười nhạt: “Nếu bà ta tiến cấp đến Thánh Nhân thì không phải chuyện tốt đối với chúng ta đâu, không bằng chín người chúng ta cùng đi vào xem, cho dù có chuyện gì, Chu Tước Tinh chỉ có hai Chuẩn Thánh, chúng ta có đến chín Chuẩn Thánh, chẳng lẽ vẫn sợ bà ta?”“Người sợ là các ngươi thì có!”, trong mắt Giao Long Vương đầy vẻ bỡn cợt: “Trăm nghìn năm nay, Thanh Long Tinh của ngươi có quan hệ xấu nhất với Chu Tước Tinh, nếu bà ta tiến cấp đến Thánh Nhân thì thế lực phải xử lý đầu tiên chắc chắn sẽ là Thanh Long Tinh”.“Môi hở răng lạnh, các ngươi không hiểu sao?”, Địa Long Vương hừ lạnh.“Còn chưa thấy dị tượng độ kiếp, hai vị đạo hữu sốt ruột cái gì?”, Tu La Vương mang vẻ mặt đùa vui.“Theo bản vương thấy, chúng ta cùng đi vào xem cũng không có vấn đề”, trong mắt Tử Dương Vương loé lên tia sáng: “Kết thúc sớm cũng được yên tâm sớm”.“Lão phu không có ý kiến”.“Bản vương cũng không có ý kiến”.“Vậy hai vị thì sao?”, Thiên Long Vương nhìn La Sát Vương và Tu La Vương.“Tuỳ”, La Sát Vương và Tu La Vương cũng cười nham hiểm.“Vậy đi thôi”, Thiên Long Vương lập tức cất bước, giống như một đạo thần quang cái thế, lao vút qua màn đêm đen, tám vị Chuẩn Thánh còn lại cũng không chậm trễ, vạch ra những vòng cung lộng lẫy trên hư thiên.“Chín… Chín vị Chuẩn Thánh”, dưới bầu trời đều là những tiếng hô kinh ngạc, mọi người nhìn lên trời với vẻ mặt khó coi, uy áp của bọn họ quá lớn, bay đến đâu bầu trời gầm vang đến đấy, giống như có người đang độ kiếp vậy.“Nên đến vẫn phải đến thôi”, nhìn màn nước huyễn thiên, Mục Huyền Công bất giác nhíu mày: “Biết lựa chọn thời điểm thật đấy”.

Màn đêm lại buông xuống, chín Chuẩn Thánh đến từ khắp nơi tề tựu một chỗ, đứng trên một đỉnh núi.

“Tính niên luân thì bà ta cũng nên độ kiếp rồi, sao vẫn không thấy dấu hiệu gì nhỉ?”, Lôi Chấn Vương trầm ngâm nhìn về chủ thành U Đô: “Lẽ nào bà ta lại tìm được linh đan linh dược bổ sung thọ nguyên nữa?”

Advertisement

“Hơn ba nghìn tuổi rồi, linh dược nghịch thiên hơn nữa cũng vô dụng”, Viêm Huyền Vương lạnh lùng nói.

“Thọ nguyên của bà ta cùng lắm cũng chỉ là mười năm, nếu không độ kiếp thì không còn cơ hội nữa”, Lộc Dã Vương lè đầu lưỡi đỏ tươi ra l**m môi.

“Hiếm khi tụ tập cùng nhau, chi bằng chúng ta vào xem thế nào”, Địa Long Vương để lộ hàm răng trắng âm u ra.

“Muốn đi thì ngươi đi một mình, bản vương không muốn động đến bà ta lúc này”, La Sát Vương cười u ám.

“La Sát đạo hữu nói sai rồi”, Thiên Long Vương cười nhạt: “Nếu bà ta tiến cấp đến Thánh Nhân thì không phải chuyện tốt đối với chúng ta đâu, không bằng chín người chúng ta cùng đi vào xem, cho dù có chuyện gì, Chu Tước Tinh chỉ có hai Chuẩn Thánh, chúng ta có đến chín Chuẩn Thánh, chẳng lẽ vẫn sợ bà ta?”

“Người sợ là các ngươi thì có!”, trong mắt Giao Long Vương đầy vẻ bỡn cợt: “Trăm nghìn năm nay, Thanh Long Tinh của ngươi có quan hệ xấu nhất với Chu Tước Tinh, nếu bà ta tiến cấp đến Thánh Nhân thì thế lực phải xử lý đầu tiên chắc chắn sẽ là Thanh Long Tinh”.

“Môi hở răng lạnh, các ngươi không hiểu sao?”, Địa Long Vương hừ lạnh.

“Còn chưa thấy dị tượng độ kiếp, hai vị đạo hữu sốt ruột cái gì?”, Tu La Vương mang vẻ mặt đùa vui.

“Theo bản vương thấy, chúng ta cùng đi vào xem cũng không có vấn đề”, trong mắt Tử Dương Vương loé lên tia sáng: “Kết thúc sớm cũng được yên tâm sớm”.

“Lão phu không có ý kiến”.

“Bản vương cũng không có ý kiến”.

“Vậy hai vị thì sao?”, Thiên Long Vương nhìn La Sát Vương và Tu La Vương.

“Tuỳ”, La Sát Vương và Tu La Vương cũng cười nham hiểm.

“Vậy đi thôi”, Thiên Long Vương lập tức cất bước, giống như một đạo thần quang cái thế, lao vút qua màn đêm đen, tám vị Chuẩn Thánh còn lại cũng không chậm trễ, vạch ra những vòng cung lộng lẫy trên hư thiên.

“Chín… Chín vị Chuẩn Thánh”, dưới bầu trời đều là những tiếng hô kinh ngạc, mọi người nhìn lên trời với vẻ mặt khó coi, uy áp của bọn họ quá lớn, bay đến đâu bầu trời gầm vang đến đấy, giống như có người đang độ kiếp vậy.

“Nên đến vẫn phải đến thôi”, nhìn màn nước huyễn thiên, Mục Huyền Công bất giác nhíu mày: “Biết lựa chọn thời điểm thật đấy”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Màn đêm lại buông xuống, chín Chuẩn Thánh đến từ khắp nơi tề tựu một chỗ, đứng trên một đỉnh núi.“Tính niên luân thì bà ta cũng nên độ kiếp rồi, sao vẫn không thấy dấu hiệu gì nhỉ?”, Lôi Chấn Vương trầm ngâm nhìn về chủ thành U Đô: “Lẽ nào bà ta lại tìm được linh đan linh dược bổ sung thọ nguyên nữa?”Advertisement“Hơn ba nghìn tuổi rồi, linh dược nghịch thiên hơn nữa cũng vô dụng”, Viêm Huyền Vương lạnh lùng nói.“Thọ nguyên của bà ta cùng lắm cũng chỉ là mười năm, nếu không độ kiếp thì không còn cơ hội nữa”, Lộc Dã Vương lè đầu lưỡi đỏ tươi ra l**m môi.“Hiếm khi tụ tập cùng nhau, chi bằng chúng ta vào xem thế nào”, Địa Long Vương để lộ hàm răng trắng âm u ra.“Muốn đi thì ngươi đi một mình, bản vương không muốn động đến bà ta lúc này”, La Sát Vương cười u ám.“La Sát đạo hữu nói sai rồi”, Thiên Long Vương cười nhạt: “Nếu bà ta tiến cấp đến Thánh Nhân thì không phải chuyện tốt đối với chúng ta đâu, không bằng chín người chúng ta cùng đi vào xem, cho dù có chuyện gì, Chu Tước Tinh chỉ có hai Chuẩn Thánh, chúng ta có đến chín Chuẩn Thánh, chẳng lẽ vẫn sợ bà ta?”“Người sợ là các ngươi thì có!”, trong mắt Giao Long Vương đầy vẻ bỡn cợt: “Trăm nghìn năm nay, Thanh Long Tinh của ngươi có quan hệ xấu nhất với Chu Tước Tinh, nếu bà ta tiến cấp đến Thánh Nhân thì thế lực phải xử lý đầu tiên chắc chắn sẽ là Thanh Long Tinh”.“Môi hở răng lạnh, các ngươi không hiểu sao?”, Địa Long Vương hừ lạnh.“Còn chưa thấy dị tượng độ kiếp, hai vị đạo hữu sốt ruột cái gì?”, Tu La Vương mang vẻ mặt đùa vui.“Theo bản vương thấy, chúng ta cùng đi vào xem cũng không có vấn đề”, trong mắt Tử Dương Vương loé lên tia sáng: “Kết thúc sớm cũng được yên tâm sớm”.“Lão phu không có ý kiến”.“Bản vương cũng không có ý kiến”.“Vậy hai vị thì sao?”, Thiên Long Vương nhìn La Sát Vương và Tu La Vương.“Tuỳ”, La Sát Vương và Tu La Vương cũng cười nham hiểm.“Vậy đi thôi”, Thiên Long Vương lập tức cất bước, giống như một đạo thần quang cái thế, lao vút qua màn đêm đen, tám vị Chuẩn Thánh còn lại cũng không chậm trễ, vạch ra những vòng cung lộng lẫy trên hư thiên.“Chín… Chín vị Chuẩn Thánh”, dưới bầu trời đều là những tiếng hô kinh ngạc, mọi người nhìn lên trời với vẻ mặt khó coi, uy áp của bọn họ quá lớn, bay đến đâu bầu trời gầm vang đến đấy, giống như có người đang độ kiếp vậy.“Nên đến vẫn phải đến thôi”, nhìn màn nước huyễn thiên, Mục Huyền Công bất giác nhíu mày: “Biết lựa chọn thời điểm thật đấy”.

Chương 2924: Chín vị Chuẩn Thánh