“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2929: Càng mạnh càng tốt!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Phần thưởng đương nhiên là có”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ cười, phất tay, chín tia tiên quang lần lượt bay ra hoá thành chín pháp khí, long ấn, áo đạo sĩ, thần kiếm, lư đồng, gương thần, chiến mâu, bát quái ấn, la bàn, chiến kích.“Woa!”, Diệp Thành giật mình, chín pháp khí này đều là Thánh binh, không cần nghĩ cũng biết là pháp khí bản mệnh của chín Chuẩn Thánh kia.Advertisement“Chọn một thứ đi”.“Tốt lắm”, Diệp Thành cười hì hì, không chút nghĩ ngợi đã lấy Thanh Long Cổ Ấn, đó là Thánh binh truyền thế của hai vương Thanh Long, được coi là thứ khá mạnh trong chín Thánh khí này.“Ngươi cũng không ngốc”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười, cất tám binh khí Chuẩn Thánh còn lại đi.“Vãn bối khá có mắt chọn bảo bối”, Diệp Thành cười toét miệng, vội vàng cất Thanh Long Cổ Ấn đi như sợ Nhược Thiên Chu Tước đổi ý sẽ lấy lại, phần thưởng một món Thánh khí quả thật rất hậu hĩnh.“Ngươi có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn?”, Nhược Thiên Chu Tước lại lên tiếng, nhìn Diệp Thành với ánh mắt rất sâu.“Không có”, Diệp Thành lắc đầu như trống bỏi.“Đừng gạt ta”, Nhược Thiên Chu Tước cười nhìn Diệp Thành: “Lão thân đã tra bí quyển thượng cổ của nhà Chu Tước, biết thần thông có thể thoải mái ra vào hố đen không gian là bí thuật gì, ngươi phải có Tiên Nhãn của Tiên tộc mới làm được điều này”.“Điều… Điều này mà cũng bị tiền bối nhìn ra ạ?”, Diệp Thành cười khà khà, không che giấu nữa.“Đúng là khiến lão thân bất ngờ, huyết mạch Thánh thể còn có Tiên Nhãn của Tiên tộc”, Nhược Thiên Chu Tước tặc lưỡi: “Ngươi đúng là người được trời cao ưu ái, cơ duyên này thực sự khiến lão phu hâm mộ”.“Hâm mộ thì hâm mộ, nhưng tiền bối đừng giết người cướp của đấy”, Diệp Thành ho khan.“Vậy lão thân cũng phải bắt được ngươi trước đã”.Đêm khuya, Diệp Thành quay về Đan Phủ.Đan Phủ về đêm mặc dù yên tĩnh nhưng cũng có rất nhiều luyện đan sư vẫn đang nỗ lực luyện đan.Giống như Niệm Vi và Mục Uyển Thanh, dù cách rất xa nhưng Diệp Thành vẫn có thể nhìn thấy hai người đang ướt đầm mồ hôi, thành tựu của hai người bọn họ thật sự khiến Diệp Thành phải bất ngờ, mới chưa được bao lâu mà đã có thể luyện ra linh đan năm vân rồi.Diệp Thành thu lại ánh mắt quay người ra khỏi đại điện.Diệp Thành phất tay đóng lại cửa điện, lúc này hắn mới lấy ra Thanh Long Cổ Ấn và Hỗn Độn Thần Đỉnh.So với Thanh Long Cổ Ấn thì lư đồng của Âm Thực Vương mạnh hơn nhiều, đó chính là vật được đúc từ thần liệu đặc biệt, từng nhuốm máu rồng, cho dù với thực lực của hai vị Vương ở Thanh Long thì cũng cần phải hai người hợp sức lại mới có thể ngự động được, có thể thấy sự mạnh mẽ của thánh binh đến thế nào.Càng mạnh càng tốt!Diệp Thành mỉm cười, lấy hỗn độn đạo tắc làm kiếm trảm lìa Thanh Long Cổ Ấn.
“Phần thưởng đương nhiên là có”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ cười, phất tay, chín tia tiên quang lần lượt bay ra hoá thành chín pháp khí, long ấn, áo đạo sĩ, thần kiếm, lư đồng, gương thần, chiến mâu, bát quái ấn, la bàn, chiến kích.
“Woa!”, Diệp Thành giật mình, chín pháp khí này đều là Thánh binh, không cần nghĩ cũng biết là pháp khí bản mệnh của chín Chuẩn Thánh kia.
Advertisement
“Chọn một thứ đi”.
“Tốt lắm”, Diệp Thành cười hì hì, không chút nghĩ ngợi đã lấy Thanh Long Cổ Ấn, đó là Thánh binh truyền thế của hai vương Thanh Long, được coi là thứ khá mạnh trong chín Thánh khí này.
“Ngươi cũng không ngốc”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười, cất tám binh khí Chuẩn Thánh còn lại đi.
“Vãn bối khá có mắt chọn bảo bối”, Diệp Thành cười toét miệng, vội vàng cất Thanh Long Cổ Ấn đi như sợ Nhược Thiên Chu Tước đổi ý sẽ lấy lại, phần thưởng một món Thánh khí quả thật rất hậu hĩnh.
“Ngươi có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn?”, Nhược Thiên Chu Tước lại lên tiếng, nhìn Diệp Thành với ánh mắt rất sâu.
“Không có”, Diệp Thành lắc đầu như trống bỏi.
“Đừng gạt ta”, Nhược Thiên Chu Tước cười nhìn Diệp Thành: “Lão thân đã tra bí quyển thượng cổ của nhà Chu Tước, biết thần thông có thể thoải mái ra vào hố đen không gian là bí thuật gì, ngươi phải có Tiên Nhãn của Tiên tộc mới làm được điều này”.
“Điều… Điều này mà cũng bị tiền bối nhìn ra ạ?”, Diệp Thành cười khà khà, không che giấu nữa.
“Đúng là khiến lão thân bất ngờ, huyết mạch Thánh thể còn có Tiên Nhãn của Tiên tộc”, Nhược Thiên Chu Tước tặc lưỡi: “Ngươi đúng là người được trời cao ưu ái, cơ duyên này thực sự khiến lão phu hâm mộ”.
“Hâm mộ thì hâm mộ, nhưng tiền bối đừng giết người cướp của đấy”, Diệp Thành ho khan.
“Vậy lão thân cũng phải bắt được ngươi trước đã”.
Đêm khuya, Diệp Thành quay về Đan Phủ.
Đan Phủ về đêm mặc dù yên tĩnh nhưng cũng có rất nhiều luyện đan sư vẫn đang nỗ lực luyện đan.
Giống như Niệm Vi và Mục Uyển Thanh, dù cách rất xa nhưng Diệp Thành vẫn có thể nhìn thấy hai người đang ướt đầm mồ hôi, thành tựu của hai người bọn họ thật sự khiến Diệp Thành phải bất ngờ, mới chưa được bao lâu mà đã có thể luyện ra linh đan năm vân rồi.
Diệp Thành thu lại ánh mắt quay người ra khỏi đại điện.
Diệp Thành phất tay đóng lại cửa điện, lúc này hắn mới lấy ra Thanh Long Cổ Ấn và Hỗn Độn Thần Đỉnh.
So với Thanh Long Cổ Ấn thì lư đồng của Âm Thực Vương mạnh hơn nhiều, đó chính là vật được đúc từ thần liệu đặc biệt, từng nhuốm máu rồng, cho dù với thực lực của hai vị Vương ở Thanh Long thì cũng cần phải hai người hợp sức lại mới có thể ngự động được, có thể thấy sự mạnh mẽ của thánh binh đến thế nào.
Càng mạnh càng tốt!
Diệp Thành mỉm cười, lấy hỗn độn đạo tắc làm kiếm trảm lìa Thanh Long Cổ Ấn.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Phần thưởng đương nhiên là có”, Nhược Thiên Chu Tước khẽ cười, phất tay, chín tia tiên quang lần lượt bay ra hoá thành chín pháp khí, long ấn, áo đạo sĩ, thần kiếm, lư đồng, gương thần, chiến mâu, bát quái ấn, la bàn, chiến kích.“Woa!”, Diệp Thành giật mình, chín pháp khí này đều là Thánh binh, không cần nghĩ cũng biết là pháp khí bản mệnh của chín Chuẩn Thánh kia.Advertisement“Chọn một thứ đi”.“Tốt lắm”, Diệp Thành cười hì hì, không chút nghĩ ngợi đã lấy Thanh Long Cổ Ấn, đó là Thánh binh truyền thế của hai vương Thanh Long, được coi là thứ khá mạnh trong chín Thánh khí này.“Ngươi cũng không ngốc”, Nhược Thiên Chu Tước mỉm cười, cất tám binh khí Chuẩn Thánh còn lại đi.“Vãn bối khá có mắt chọn bảo bối”, Diệp Thành cười toét miệng, vội vàng cất Thanh Long Cổ Ấn đi như sợ Nhược Thiên Chu Tước đổi ý sẽ lấy lại, phần thưởng một món Thánh khí quả thật rất hậu hĩnh.“Ngươi có Lục Đạo Tiên Luân Nhãn?”, Nhược Thiên Chu Tước lại lên tiếng, nhìn Diệp Thành với ánh mắt rất sâu.“Không có”, Diệp Thành lắc đầu như trống bỏi.“Đừng gạt ta”, Nhược Thiên Chu Tước cười nhìn Diệp Thành: “Lão thân đã tra bí quyển thượng cổ của nhà Chu Tước, biết thần thông có thể thoải mái ra vào hố đen không gian là bí thuật gì, ngươi phải có Tiên Nhãn của Tiên tộc mới làm được điều này”.“Điều… Điều này mà cũng bị tiền bối nhìn ra ạ?”, Diệp Thành cười khà khà, không che giấu nữa.“Đúng là khiến lão thân bất ngờ, huyết mạch Thánh thể còn có Tiên Nhãn của Tiên tộc”, Nhược Thiên Chu Tước tặc lưỡi: “Ngươi đúng là người được trời cao ưu ái, cơ duyên này thực sự khiến lão phu hâm mộ”.“Hâm mộ thì hâm mộ, nhưng tiền bối đừng giết người cướp của đấy”, Diệp Thành ho khan.“Vậy lão thân cũng phải bắt được ngươi trước đã”.Đêm khuya, Diệp Thành quay về Đan Phủ.Đan Phủ về đêm mặc dù yên tĩnh nhưng cũng có rất nhiều luyện đan sư vẫn đang nỗ lực luyện đan.Giống như Niệm Vi và Mục Uyển Thanh, dù cách rất xa nhưng Diệp Thành vẫn có thể nhìn thấy hai người đang ướt đầm mồ hôi, thành tựu của hai người bọn họ thật sự khiến Diệp Thành phải bất ngờ, mới chưa được bao lâu mà đã có thể luyện ra linh đan năm vân rồi.Diệp Thành thu lại ánh mắt quay người ra khỏi đại điện.Diệp Thành phất tay đóng lại cửa điện, lúc này hắn mới lấy ra Thanh Long Cổ Ấn và Hỗn Độn Thần Đỉnh.So với Thanh Long Cổ Ấn thì lư đồng của Âm Thực Vương mạnh hơn nhiều, đó chính là vật được đúc từ thần liệu đặc biệt, từng nhuốm máu rồng, cho dù với thực lực của hai vị Vương ở Thanh Long thì cũng cần phải hai người hợp sức lại mới có thể ngự động được, có thể thấy sự mạnh mẽ của thánh binh đến thế nào.Càng mạnh càng tốt!Diệp Thành mỉm cười, lấy hỗn độn đạo tắc làm kiếm trảm lìa Thanh Long Cổ Ấn.