Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2937: Bay thẳng lên trời!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mặc dù cách rất xa nhưng Diệp Thành có thể nhìn thấu.Bên trong thần bia đó hình thành cả thế giới, có thể coi là mật cảnh, chỉ có người đi tới cuối cùng mới có tư cách vào trong, nơi đó sẽ là chiến trường của chín Đại Hoàng Tử, ai có thể trụ được tới cuối cùng thì chính là người chiến thắng.Rầm! Rầm! Rầm!AdvertisementKhi Diệp Thành đang mải quan sát thì trên thông Thiên Lộ liên tiếp vang lên âm thanh này.Tám đại Hoàng Tử vẫn thi nhau tiến lên, hiện giờ bọn họ đã bước được hơn năm trăm bậc, cho dù là bọn họ thì cũng thấy áp lực.Lại nhìn sang Tạ Vân, lúc này miệng hắn còn ngậm tăm, vẫn tiến lên phía trước một cách thong thả, cái đầu lất phất, thần thái tỏ ra như chẳng hề có áp lực, cứ đi được một đoạn là hắn lại vuốt tóc tự sướng.Lúc này, không chỉ Nhược Thiên Chu Tước mà đến cả Mục Huyền Công, Thánh Chủ của chín đại Thế Gia cùng rất nhiều người tỏ ra khó hiểu, một Cửu Hoàng Tử trước nay đang yên lành mà sao càng lúc trông lại giống như tên lưu manh vậy.“Đúng là gần mực thì đen”, Nhược Thiên Chu Tước tặc lưỡi nói bên tai Diệp Thành.“Là….là sao?”, Diệp Thành bất ngờ.“Huyền Vũ nhà ta trước kia không như vậy”.“Có nghĩa là ở gần vãn bối lâu ngày thì sẽ hư hỏng sao?”“Lẽ nào không phải?”, Nhược Thiên Chu Tước nói rồi liếc xéo Diệp Thành.“Chẹp”, Diệp Thành bày ra bộ mặt thản nhiên, nếu nói hư hỏng thì chính là do Tạ Vân làm hắn hư hỏng, năm xưa khi ở Đại Sở, những việc mất mặt mà hắn làm thì Tạ Vân cũng làm thiếu việc nào đâu.“Cửu Hoàng Tử có nghị lực vậy sao?”, khi hai người đang truyền âm cho nhau thì tiếng bàn tán vang lên.“Huyết mạch cực một mà đi tới sáu trăm bậc rồi”.“Theo như ta thấy thì ít nhất có thể đi tới bậc thứ bảy trăm, biết đâu có thể đi được tối cuối cùng?”“Đi được tới cuối cùng thì đã sao?”, có người lên tiếng, “không thấy Đại Hoàng Tử đã đi được chín trăm chín mươi bậc rồi sao? Nhược Thiên Huyền Vũ dù có nghịch thiên đến mấy thì cuối cùng cũng chỉ là huyết mạch cực một mà thôi”.“Nói vậy thì cũng không hề kém mà”.“Lão tử không thể hiện lại coi như ta ăn hại sao?”, nghe tiếng bàn tán xôn xao bên dưới, Tạ Vân vặn cổ, tiếp tục bước thêm ba bậc đá nữa, ‘roẹt’ một tiếng đã bay lên trên.Ôi trời!Hơn một nửa người có mặt ở đây đều đứng dậy ngỡ ngàng nhìn Tạ Vân, chỉ trách Tạ Vân chạy quá nhanh.Quá nhiều người há hốc miệng hồi lâu không ngậm lại như đang trông thấy một tên b**n th**, tám vị Hoàng Tử bước đi từng bước đều có áp lực còn hắn thì chạy nhanh như thỏ.Sao có thể?Tám đại Hoàng Tử ở phía trước dừng chân nhìn với vẻ mặt khó tin.Bay thẳng lên trời!Tạ Vân cứ thể ngó lơ, hắn vượt qua tám đại Hoàng Tử rồi bay thẳng lên vân đài ở điểm cuối cùng của Thông Thiên Lộ như thể trong mắt hắn uy lực mạnh mẽ của Thông Thiên Lộ chẳng qua cũng chỉ để cho có.Không thể nào!

Mặc dù cách rất xa nhưng Diệp Thành có thể nhìn thấu.

Bên trong thần bia đó hình thành cả thế giới, có thể coi là mật cảnh, chỉ có người đi tới cuối cùng mới có tư cách vào trong, nơi đó sẽ là chiến trường của chín Đại Hoàng Tử, ai có thể trụ được tới cuối cùng thì chính là người chiến thắng.

Rầm! Rầm! Rầm!

Advertisement

Khi Diệp Thành đang mải quan sát thì trên thông Thiên Lộ liên tiếp vang lên âm thanh này.

Tám đại Hoàng Tử vẫn thi nhau tiến lên, hiện giờ bọn họ đã bước được hơn năm trăm bậc, cho dù là bọn họ thì cũng thấy áp lực.

Lại nhìn sang Tạ Vân, lúc này miệng hắn còn ngậm tăm, vẫn tiến lên phía trước một cách thong thả, cái đầu lất phất, thần thái tỏ ra như chẳng hề có áp lực, cứ đi được một đoạn là hắn lại vuốt tóc tự sướng.

Lúc này, không chỉ Nhược Thiên Chu Tước mà đến cả Mục Huyền Công, Thánh Chủ của chín đại Thế Gia cùng rất nhiều người tỏ ra khó hiểu, một Cửu Hoàng Tử trước nay đang yên lành mà sao càng lúc trông lại giống như tên lưu manh vậy.

“Đúng là gần mực thì đen”, Nhược Thiên Chu Tước tặc lưỡi nói bên tai Diệp Thành.

“Là….là sao?”, Diệp Thành bất ngờ.

“Huyền Vũ nhà ta trước kia không như vậy”.

“Có nghĩa là ở gần vãn bối lâu ngày thì sẽ hư hỏng sao?”

“Lẽ nào không phải?”, Nhược Thiên Chu Tước nói rồi liếc xéo Diệp Thành.

“Chẹp”, Diệp Thành bày ra bộ mặt thản nhiên, nếu nói hư hỏng thì chính là do Tạ Vân làm hắn hư hỏng, năm xưa khi ở Đại Sở, những việc mất mặt mà hắn làm thì Tạ Vân cũng làm thiếu việc nào đâu.

“Cửu Hoàng Tử có nghị lực vậy sao?”, khi hai người đang truyền âm cho nhau thì tiếng bàn tán vang lên.

“Huyết mạch cực một mà đi tới sáu trăm bậc rồi”.

“Theo như ta thấy thì ít nhất có thể đi tới bậc thứ bảy trăm, biết đâu có thể đi được tối cuối cùng?”

“Đi được tới cuối cùng thì đã sao?”, có người lên tiếng, “không thấy Đại Hoàng Tử đã đi được chín trăm chín mươi bậc rồi sao? Nhược Thiên Huyền Vũ dù có nghịch thiên đến mấy thì cuối cùng cũng chỉ là huyết mạch cực một mà thôi”.

“Nói vậy thì cũng không hề kém mà”.

“Lão tử không thể hiện lại coi như ta ăn hại sao?”, nghe tiếng bàn tán xôn xao bên dưới, Tạ Vân vặn cổ, tiếp tục bước thêm ba bậc đá nữa, ‘roẹt’ một tiếng đã bay lên trên.

Ôi trời!

Hơn một nửa người có mặt ở đây đều đứng dậy ngỡ ngàng nhìn Tạ Vân, chỉ trách Tạ Vân chạy quá nhanh.

Quá nhiều người há hốc miệng hồi lâu không ngậm lại như đang trông thấy một tên b**n th**, tám vị Hoàng Tử bước đi từng bước đều có áp lực còn hắn thì chạy nhanh như thỏ.

Sao có thể?

Tám đại Hoàng Tử ở phía trước dừng chân nhìn với vẻ mặt khó tin.

Bay thẳng lên trời!

Tạ Vân cứ thể ngó lơ, hắn vượt qua tám đại Hoàng Tử rồi bay thẳng lên vân đài ở điểm cuối cùng của Thông Thiên Lộ như thể trong mắt hắn uy lực mạnh mẽ của Thông Thiên Lộ chẳng qua cũng chỉ để cho có.

Không thể nào!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mặc dù cách rất xa nhưng Diệp Thành có thể nhìn thấu.Bên trong thần bia đó hình thành cả thế giới, có thể coi là mật cảnh, chỉ có người đi tới cuối cùng mới có tư cách vào trong, nơi đó sẽ là chiến trường của chín Đại Hoàng Tử, ai có thể trụ được tới cuối cùng thì chính là người chiến thắng.Rầm! Rầm! Rầm!AdvertisementKhi Diệp Thành đang mải quan sát thì trên thông Thiên Lộ liên tiếp vang lên âm thanh này.Tám đại Hoàng Tử vẫn thi nhau tiến lên, hiện giờ bọn họ đã bước được hơn năm trăm bậc, cho dù là bọn họ thì cũng thấy áp lực.Lại nhìn sang Tạ Vân, lúc này miệng hắn còn ngậm tăm, vẫn tiến lên phía trước một cách thong thả, cái đầu lất phất, thần thái tỏ ra như chẳng hề có áp lực, cứ đi được một đoạn là hắn lại vuốt tóc tự sướng.Lúc này, không chỉ Nhược Thiên Chu Tước mà đến cả Mục Huyền Công, Thánh Chủ của chín đại Thế Gia cùng rất nhiều người tỏ ra khó hiểu, một Cửu Hoàng Tử trước nay đang yên lành mà sao càng lúc trông lại giống như tên lưu manh vậy.“Đúng là gần mực thì đen”, Nhược Thiên Chu Tước tặc lưỡi nói bên tai Diệp Thành.“Là….là sao?”, Diệp Thành bất ngờ.“Huyền Vũ nhà ta trước kia không như vậy”.“Có nghĩa là ở gần vãn bối lâu ngày thì sẽ hư hỏng sao?”“Lẽ nào không phải?”, Nhược Thiên Chu Tước nói rồi liếc xéo Diệp Thành.“Chẹp”, Diệp Thành bày ra bộ mặt thản nhiên, nếu nói hư hỏng thì chính là do Tạ Vân làm hắn hư hỏng, năm xưa khi ở Đại Sở, những việc mất mặt mà hắn làm thì Tạ Vân cũng làm thiếu việc nào đâu.“Cửu Hoàng Tử có nghị lực vậy sao?”, khi hai người đang truyền âm cho nhau thì tiếng bàn tán vang lên.“Huyết mạch cực một mà đi tới sáu trăm bậc rồi”.“Theo như ta thấy thì ít nhất có thể đi tới bậc thứ bảy trăm, biết đâu có thể đi được tối cuối cùng?”“Đi được tới cuối cùng thì đã sao?”, có người lên tiếng, “không thấy Đại Hoàng Tử đã đi được chín trăm chín mươi bậc rồi sao? Nhược Thiên Huyền Vũ dù có nghịch thiên đến mấy thì cuối cùng cũng chỉ là huyết mạch cực một mà thôi”.“Nói vậy thì cũng không hề kém mà”.“Lão tử không thể hiện lại coi như ta ăn hại sao?”, nghe tiếng bàn tán xôn xao bên dưới, Tạ Vân vặn cổ, tiếp tục bước thêm ba bậc đá nữa, ‘roẹt’ một tiếng đã bay lên trên.Ôi trời!Hơn một nửa người có mặt ở đây đều đứng dậy ngỡ ngàng nhìn Tạ Vân, chỉ trách Tạ Vân chạy quá nhanh.Quá nhiều người há hốc miệng hồi lâu không ngậm lại như đang trông thấy một tên b**n th**, tám vị Hoàng Tử bước đi từng bước đều có áp lực còn hắn thì chạy nhanh như thỏ.Sao có thể?Tám đại Hoàng Tử ở phía trước dừng chân nhìn với vẻ mặt khó tin.Bay thẳng lên trời!Tạ Vân cứ thể ngó lơ, hắn vượt qua tám đại Hoàng Tử rồi bay thẳng lên vân đài ở điểm cuối cùng của Thông Thiên Lộ như thể trong mắt hắn uy lực mạnh mẽ của Thông Thiên Lộ chẳng qua cũng chỉ để cho có.Không thể nào!

Chương 2937: Bay thẳng lên trời!