“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2945: “Trọng linh là gì vậy ạ?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành nhìn lướt qua ông lão, tầm mắt rơi vào chiếc thuyền, đó là một pháp khí kỳ lạ, xung quanh có tiên quang lượn lờ, tiên quang ấy khiến những sinh linh không biết tên trong tinh hải đều tránh xa.Advertisement“Tiểu hữu có qua đò không?”, khi Diệp Thành đang lẩm bẩm thì chiếc thuyền đã tới gần với tốc độ cực nhanh, ông lão lái đò rất hiền lành mà ôn hoà.“Tiền bối, từ đây đến bờ tinh hải mất bao lâu?”, Diệp Thành hỏi.“Ba mươi nghìn nguyên thạch, ba ngày là tới”, ông lão cười hiền hoà đáp.“Cũng không đắt lắm”, Diệp Thành bước lên thuyền, cảm thấy chiếc thuyền này thật sự phi phàm, tuy không phải Thánh khí nhưng còn huyền diệu hơn cả Thánh khí, quan trọng nhất là tiên quang quanh nó khiến những sinh linh bí ẩn trong tinh hải sợ hãi.“Tiểu hữu ngồi cho vững nhé, bắt đầu đi đây”, ông lão di chuyển mái chèo.Sau đó thuyền rung lên, bay vút đi như một tia thần quang, tốc độ nhanh như chớp, Diệp Thành nhìn mà hai mắt sáng rực.“Đây là Phi Thiên Thoa”, dường như biết Diệp Thành tò mò về chiếc thuyền, ông lão chèo thuyền nở nụ cười ấm áp: “Như tiểu hữu thấy đấy, cấp bậc của nó không cao nhưng được đúc riêng cho tinh hải này, có thể xua đuổi trọng linh”.“Trọng linh là gì vậy ạ?”, Diệp Thành tò mò hỏi.“Hỗn độn sơ khai, thứ gì nhẹ thì bay lên trời, thứ gì nặng thì rơi xuống đất, trọng linh là linh hồn của những thứ nặng sinh ra”, ông lão trả lời: “Tinh hải này là nơi mai táng của tinh không, rất nhiều oán niệm, năm tháng và trọng linh bám riết lấy nhau nhưng trọng linh rất hung dữ, nếu không biết đường thì Chuẩn Thánh cũng phải nén hận, không thể lơ là”.“Thì ra là vậy”, Diệp Thành nói rồi mở Tiên Nhãn, nhìn lướt qua tinh hải, nơi đây nhìn như tiên quang ngập tràn nhưng lại cực kỳ vẩn đục, những sinh linh trong đó cực kỳ quái dị, đáng sợ.
Diệp Thành nhìn lướt qua ông lão, tầm mắt rơi vào chiếc thuyền, đó là một pháp khí kỳ lạ, xung quanh có tiên quang lượn lờ, tiên quang ấy khiến những sinh linh không biết tên trong tinh hải đều tránh xa.
Advertisement
“Tiểu hữu có qua đò không?”, khi Diệp Thành đang lẩm bẩm thì chiếc thuyền đã tới gần với tốc độ cực nhanh, ông lão lái đò rất hiền lành mà ôn hoà.
“Tiền bối, từ đây đến bờ tinh hải mất bao lâu?”, Diệp Thành hỏi.
“Ba mươi nghìn nguyên thạch, ba ngày là tới”, ông lão cười hiền hoà đáp.
“Cũng không đắt lắm”, Diệp Thành bước lên thuyền, cảm thấy chiếc thuyền này thật sự phi phàm, tuy không phải Thánh khí nhưng còn huyền diệu hơn cả Thánh khí, quan trọng nhất là tiên quang quanh nó khiến những sinh linh bí ẩn trong tinh hải sợ hãi.
“Tiểu hữu ngồi cho vững nhé, bắt đầu đi đây”, ông lão di chuyển mái chèo.
Sau đó thuyền rung lên, bay vút đi như một tia thần quang, tốc độ nhanh như chớp, Diệp Thành nhìn mà hai mắt sáng rực.
“Đây là Phi Thiên Thoa”, dường như biết Diệp Thành tò mò về chiếc thuyền, ông lão chèo thuyền nở nụ cười ấm áp: “Như tiểu hữu thấy đấy, cấp bậc của nó không cao nhưng được đúc riêng cho tinh hải này, có thể xua đuổi trọng linh”.
“Trọng linh là gì vậy ạ?”, Diệp Thành tò mò hỏi.
“Hỗn độn sơ khai, thứ gì nhẹ thì bay lên trời, thứ gì nặng thì rơi xuống đất, trọng linh là linh hồn của những thứ nặng sinh ra”, ông lão trả lời: “Tinh hải này là nơi mai táng của tinh không, rất nhiều oán niệm, năm tháng và trọng linh bám riết lấy nhau nhưng trọng linh rất hung dữ, nếu không biết đường thì Chuẩn Thánh cũng phải nén hận, không thể lơ là”.
“Thì ra là vậy”, Diệp Thành nói rồi mở Tiên Nhãn, nhìn lướt qua tinh hải, nơi đây nhìn như tiên quang ngập tràn nhưng lại cực kỳ vẩn đục, những sinh linh trong đó cực kỳ quái dị, đáng sợ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành nhìn lướt qua ông lão, tầm mắt rơi vào chiếc thuyền, đó là một pháp khí kỳ lạ, xung quanh có tiên quang lượn lờ, tiên quang ấy khiến những sinh linh không biết tên trong tinh hải đều tránh xa.Advertisement“Tiểu hữu có qua đò không?”, khi Diệp Thành đang lẩm bẩm thì chiếc thuyền đã tới gần với tốc độ cực nhanh, ông lão lái đò rất hiền lành mà ôn hoà.“Tiền bối, từ đây đến bờ tinh hải mất bao lâu?”, Diệp Thành hỏi.“Ba mươi nghìn nguyên thạch, ba ngày là tới”, ông lão cười hiền hoà đáp.“Cũng không đắt lắm”, Diệp Thành bước lên thuyền, cảm thấy chiếc thuyền này thật sự phi phàm, tuy không phải Thánh khí nhưng còn huyền diệu hơn cả Thánh khí, quan trọng nhất là tiên quang quanh nó khiến những sinh linh bí ẩn trong tinh hải sợ hãi.“Tiểu hữu ngồi cho vững nhé, bắt đầu đi đây”, ông lão di chuyển mái chèo.Sau đó thuyền rung lên, bay vút đi như một tia thần quang, tốc độ nhanh như chớp, Diệp Thành nhìn mà hai mắt sáng rực.“Đây là Phi Thiên Thoa”, dường như biết Diệp Thành tò mò về chiếc thuyền, ông lão chèo thuyền nở nụ cười ấm áp: “Như tiểu hữu thấy đấy, cấp bậc của nó không cao nhưng được đúc riêng cho tinh hải này, có thể xua đuổi trọng linh”.“Trọng linh là gì vậy ạ?”, Diệp Thành tò mò hỏi.“Hỗn độn sơ khai, thứ gì nhẹ thì bay lên trời, thứ gì nặng thì rơi xuống đất, trọng linh là linh hồn của những thứ nặng sinh ra”, ông lão trả lời: “Tinh hải này là nơi mai táng của tinh không, rất nhiều oán niệm, năm tháng và trọng linh bám riết lấy nhau nhưng trọng linh rất hung dữ, nếu không biết đường thì Chuẩn Thánh cũng phải nén hận, không thể lơ là”.“Thì ra là vậy”, Diệp Thành nói rồi mở Tiên Nhãn, nhìn lướt qua tinh hải, nơi đây nhìn như tiên quang ngập tràn nhưng lại cực kỳ vẩn đục, những sinh linh trong đó cực kỳ quái dị, đáng sợ.