“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2950: “Mời Thánh tăng về cho”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhìn từ xa thì thấy là một vị Phật Đà mặc áo cà sa, đi trên Phật quang, một tay cầm thiền trượng, tay kia cầm tràng hạt, tướng mạo trang nghiêm như Thánh Phật, cực kỳ chói mắt trên tinh không này.Từ xa Phật Đà đã nhìn thấy Diệp Thành.AdvertisementMa!Phật Đà khẽ lẩm bẩm, nhíu mày, dường như đã nhìn thấu ma đạo của Diệp Thành.Ngay lập tức, Phật Đà lấy chuỗi tràng hạt ra, cho nó lơ lửng trên đỉnh đầu Diệp Thành, trút Phật quang sáng chói xuống.Sức mạnh độ hoá xuất hiện đột ngột khiến Diệp Thành đang nhắm mắt chợt nhăn mày đau đớn, hắn còn chưa mở mắt, miệng đã phun ra một ngụm máu, đạo của Chuẩn Đế quá cuồng bạo, suýt nữa khiến Thánh thể của hắn sụp đổ.“Thánh tăng cũng là cao nhân đắc đạo mà lại âm thầm ám toán người khác như thế à?”, Diệp Thành lạnh lùng nhìn Phật Đà.“Lão nạp có duyên với thí chủ, muốn độ thí chủ ra khỏi biển khổ”, Phật Đà cười hiền từ, Phật âm như hồng chung đại lữ.“Giúp ta ra khỏi biển khổ? Lời này nghe hay lắm”, Diệp Thành loạng choạng đứng dậy, giễu cợt nhìn Phật Đà, có lẽ vì quá đau nên mặt hắn hơi dữ tợn, không trấn áp được đạo của Chuẩn Đế.“Ta có duyên với thí chủ, thí chủ cũng có duyên với Phật, theo lão nạp về Phật Đà Tinh đi, độ ma tính ác niệm của thí chủ thì mới có thể sớm kết nghiệp quả”, Phật Đà lại lên tiếng, lời nói mang theo Phật âm không thể chối từ.“Phật Đà Tinh?”, Diệp Thành cau mày, hơi nheo mắt quan sát Phật Đà, nói thầm trong lòng: “Ông ta là Pháp Thông?”“Thí chủ nghĩ đúng rồi, lão nạp chính là Pháp Thông”, Phật Đà mỉm cười nhân hậu.“Không ngờ còn có thể đọc được suy nghĩ”, Diệp Thành lại nhíu mày, có thể đọc được suy nghĩ cho thấy đạo hạnh của Pháp Thông không thấp, chắc chắn ông ta đã tu được tuệ tâm của Phật, đáng sợ nhất là ông ta không phải Chuẩn Thánh bình thường.“Mời Thánh tăng về cho”, Diệp Thành không nghĩ ngợi đã đi luôn.“Thí chủ, biển khổ không bờ, quay đầu mới là bờ”, thấy Diệp Thành bỏ chạy, Pháp Thông đi trên Phật quang đuổi theo.“Lại là câu này”, Diệp Thành khịt mũi khinh thường nhưng không dám lơ là, chỉ trách đạo hạnh của hắn thấp, nếu hắn cũng là Chuẩn Thánh thì chắc chắn sẽ quay lại đấu với Pháp Thông một trận, trò chuyện đàng hoàng về Phật đạo.“Tại sao thí chủ lại có oán niệm với Phật như vậy?”, Pháp Thông đuổi theo, dường như lại đọc được suy nghĩ của Diệp Thành.“Liên quan gì đến ông”, Diệp Thành mắng lại luôn, dù sao Pháp Thông cũng đọc được suy nghĩ của hắn, mắng thầm hay mắng ra tiếng cũng không khác nhau.Pháp Thông chỉ cười không nói, lập tức giơ tay huyễn hoá ra Phật ấn, bao phủ cả tinh không, thủ ấn của Phật có vô vàn tia Phật quang, mỗi tia đều rực rỡ vô cùng, nặng tựa như núi.Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn đột ngột quay người lại, tung một quyền Bát Hoang ra.
Nhìn từ xa thì thấy là một vị Phật Đà mặc áo cà sa, đi trên Phật quang, một tay cầm thiền trượng, tay kia cầm tràng hạt, tướng mạo trang nghiêm như Thánh Phật, cực kỳ chói mắt trên tinh không này.
Từ xa Phật Đà đã nhìn thấy Diệp Thành.
Advertisement
Ma!
Phật Đà khẽ lẩm bẩm, nhíu mày, dường như đã nhìn thấu ma đạo của Diệp Thành.
Ngay lập tức, Phật Đà lấy chuỗi tràng hạt ra, cho nó lơ lửng trên đỉnh đầu Diệp Thành, trút Phật quang sáng chói xuống.
Sức mạnh độ hoá xuất hiện đột ngột khiến Diệp Thành đang nhắm mắt chợt nhăn mày đau đớn, hắn còn chưa mở mắt, miệng đã phun ra một ngụm máu, đạo của Chuẩn Đế quá cuồng bạo, suýt nữa khiến Thánh thể của hắn sụp đổ.
“Thánh tăng cũng là cao nhân đắc đạo mà lại âm thầm ám toán người khác như thế à?”, Diệp Thành lạnh lùng nhìn Phật Đà.
“Lão nạp có duyên với thí chủ, muốn độ thí chủ ra khỏi biển khổ”, Phật Đà cười hiền từ, Phật âm như hồng chung đại lữ.
“Giúp ta ra khỏi biển khổ? Lời này nghe hay lắm”, Diệp Thành loạng choạng đứng dậy, giễu cợt nhìn Phật Đà, có lẽ vì quá đau nên mặt hắn hơi dữ tợn, không trấn áp được đạo của Chuẩn Đế.
“Ta có duyên với thí chủ, thí chủ cũng có duyên với Phật, theo lão nạp về Phật Đà Tinh đi, độ ma tính ác niệm của thí chủ thì mới có thể sớm kết nghiệp quả”, Phật Đà lại lên tiếng, lời nói mang theo Phật âm không thể chối từ.
“Phật Đà Tinh?”, Diệp Thành cau mày, hơi nheo mắt quan sát Phật Đà, nói thầm trong lòng: “Ông ta là Pháp Thông?”
“Thí chủ nghĩ đúng rồi, lão nạp chính là Pháp Thông”, Phật Đà mỉm cười nhân hậu.
“Không ngờ còn có thể đọc được suy nghĩ”, Diệp Thành lại nhíu mày, có thể đọc được suy nghĩ cho thấy đạo hạnh của Pháp Thông không thấp, chắc chắn ông ta đã tu được tuệ tâm của Phật, đáng sợ nhất là ông ta không phải Chuẩn Thánh bình thường.
“Mời Thánh tăng về cho”, Diệp Thành không nghĩ ngợi đã đi luôn.
“Thí chủ, biển khổ không bờ, quay đầu mới là bờ”, thấy Diệp Thành bỏ chạy, Pháp Thông đi trên Phật quang đuổi theo.
“Lại là câu này”, Diệp Thành khịt mũi khinh thường nhưng không dám lơ là, chỉ trách đạo hạnh của hắn thấp, nếu hắn cũng là Chuẩn Thánh thì chắc chắn sẽ quay lại đấu với Pháp Thông một trận, trò chuyện đàng hoàng về Phật đạo.
“Tại sao thí chủ lại có oán niệm với Phật như vậy?”, Pháp Thông đuổi theo, dường như lại đọc được suy nghĩ của Diệp Thành.
“Liên quan gì đến ông”, Diệp Thành mắng lại luôn, dù sao Pháp Thông cũng đọc được suy nghĩ của hắn, mắng thầm hay mắng ra tiếng cũng không khác nhau.
Pháp Thông chỉ cười không nói, lập tức giơ tay huyễn hoá ra Phật ấn, bao phủ cả tinh không, thủ ấn của Phật có vô vàn tia Phật quang, mỗi tia đều rực rỡ vô cùng, nặng tựa như núi.
Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn đột ngột quay người lại, tung một quyền Bát Hoang ra.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Nhìn từ xa thì thấy là một vị Phật Đà mặc áo cà sa, đi trên Phật quang, một tay cầm thiền trượng, tay kia cầm tràng hạt, tướng mạo trang nghiêm như Thánh Phật, cực kỳ chói mắt trên tinh không này.Từ xa Phật Đà đã nhìn thấy Diệp Thành.AdvertisementMa!Phật Đà khẽ lẩm bẩm, nhíu mày, dường như đã nhìn thấu ma đạo của Diệp Thành.Ngay lập tức, Phật Đà lấy chuỗi tràng hạt ra, cho nó lơ lửng trên đỉnh đầu Diệp Thành, trút Phật quang sáng chói xuống.Sức mạnh độ hoá xuất hiện đột ngột khiến Diệp Thành đang nhắm mắt chợt nhăn mày đau đớn, hắn còn chưa mở mắt, miệng đã phun ra một ngụm máu, đạo của Chuẩn Đế quá cuồng bạo, suýt nữa khiến Thánh thể của hắn sụp đổ.“Thánh tăng cũng là cao nhân đắc đạo mà lại âm thầm ám toán người khác như thế à?”, Diệp Thành lạnh lùng nhìn Phật Đà.“Lão nạp có duyên với thí chủ, muốn độ thí chủ ra khỏi biển khổ”, Phật Đà cười hiền từ, Phật âm như hồng chung đại lữ.“Giúp ta ra khỏi biển khổ? Lời này nghe hay lắm”, Diệp Thành loạng choạng đứng dậy, giễu cợt nhìn Phật Đà, có lẽ vì quá đau nên mặt hắn hơi dữ tợn, không trấn áp được đạo của Chuẩn Đế.“Ta có duyên với thí chủ, thí chủ cũng có duyên với Phật, theo lão nạp về Phật Đà Tinh đi, độ ma tính ác niệm của thí chủ thì mới có thể sớm kết nghiệp quả”, Phật Đà lại lên tiếng, lời nói mang theo Phật âm không thể chối từ.“Phật Đà Tinh?”, Diệp Thành cau mày, hơi nheo mắt quan sát Phật Đà, nói thầm trong lòng: “Ông ta là Pháp Thông?”“Thí chủ nghĩ đúng rồi, lão nạp chính là Pháp Thông”, Phật Đà mỉm cười nhân hậu.“Không ngờ còn có thể đọc được suy nghĩ”, Diệp Thành lại nhíu mày, có thể đọc được suy nghĩ cho thấy đạo hạnh của Pháp Thông không thấp, chắc chắn ông ta đã tu được tuệ tâm của Phật, đáng sợ nhất là ông ta không phải Chuẩn Thánh bình thường.“Mời Thánh tăng về cho”, Diệp Thành không nghĩ ngợi đã đi luôn.“Thí chủ, biển khổ không bờ, quay đầu mới là bờ”, thấy Diệp Thành bỏ chạy, Pháp Thông đi trên Phật quang đuổi theo.“Lại là câu này”, Diệp Thành khịt mũi khinh thường nhưng không dám lơ là, chỉ trách đạo hạnh của hắn thấp, nếu hắn cũng là Chuẩn Thánh thì chắc chắn sẽ quay lại đấu với Pháp Thông một trận, trò chuyện đàng hoàng về Phật đạo.“Tại sao thí chủ lại có oán niệm với Phật như vậy?”, Pháp Thông đuổi theo, dường như lại đọc được suy nghĩ của Diệp Thành.“Liên quan gì đến ông”, Diệp Thành mắng lại luôn, dù sao Pháp Thông cũng đọc được suy nghĩ của hắn, mắng thầm hay mắng ra tiếng cũng không khác nhau.Pháp Thông chỉ cười không nói, lập tức giơ tay huyễn hoá ra Phật ấn, bao phủ cả tinh không, thủ ấn của Phật có vô vàn tia Phật quang, mỗi tia đều rực rỡ vô cùng, nặng tựa như núi.Vẻ mặt Diệp Thành thay đổi, hắn đột ngột quay người lại, tung một quyền Bát Hoang ra.