“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2953: Phật ta từ bi!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hoá thân Chu Tước di chuyển chặn trước hai Pháp Thông, bàn tay lại lần nữa quét qua đẩy lùi hai người.Thí chủ, vì sao lại ngăn lão nạp?AdvertisementHai Pháp Thông với phật âm vang dội hợp lại thành một, phật quang chói lọi.Chu Tước hoá thân không nói gì, vẫn đứng ở đó, phong hoa tuyệt đại như một nữ vương khiến Pháp Thông bị chặn ở giữa tinh không.Pháp Thông thở dài, tay cầm thiền trượng, một trượng quét ra cả tinh hà tạo thành hình vòng cung rực rỡ giữa tinh không, đây có thể coi là một chiêu tuyệt thế khiến tinh không rung lên.Hoá thân Chu Tước diễn hoá bí pháp, một tay đánh ra một biển tiên hải.Rầm!Tinh hà và tiên hải va chạm vào nhau chấn động tinh không, ánh sáng chiếu rọi lan ra tứ phía, nơi nào nó lan ra thì vẫn thạch hoá thành tàn tro.Hoá thân Chu Tước yếu thế, tiên quang toàn thân ảm đạm đi nhiều.So với bà mà nói thì Pháp Thông với phật quang có ưu thế hơn, có đạo tắc kinh văn bao quanh, bên sau còn hiện một hình kim phật vạn trượng.Nhược Thiên Chu Tước mặc dù là Thánh Nhân nhưng khi đấu pháp với Pháp Thông thì lại chỉ là một hoá thân, không thể nào có sức chiến đấu của một Thánh Nhân thực thụ bởi vậy mà liên tiếp bị đánh lùi về sau.Vạn phật triều tông!Pháp Thông nói ra bốn từ này, phật âm vang dội, kim phật vạn trượng giơ tay che trời, lòng bàn tay còn khắc chữ Vạn, thần quang chiếu rọi, phật quang vạn đạo, mỗi một luồng đều nặng tựa núi non.Hoá thân Chu Tước tạo ra pháp tướng khổng lồ, chính là một biển tiên hải, trong chốc lát còn có Chu Tước nhảy múa.Rầm!Lại là một đòn tấn công khiến thiên không chấn động.Chỉ thấy tiên hải của hoá thân Chu Tước dưới bàn tay của kim phật vạn trượng hoá thành mây khói từng tấc, từng tấc một. Tiên hải tiêu tán, cũng không còn thấy hoá thân Chu Tước đâu nữa, hoá thân cũng đã bị tiêu diệt như tiên hải.Phật ta từ bi!Nhìn cảnh tượng trước mặt, Pháp Thông thu lại thần thông và kim phật sau đó nhìn sang hướng mà Diệp Thành bỏ trốn.Haiz!Sau tiếng thở dài, Pháp Thông từ từ quay người, một tia phật quang đại đạo kéo dài tới vô tận, ông ta bước trên đại đạo đó và bay về phía mà Diệp Thành bỏ trốn.Trong thiên không, Diệp Thành vừa chạy vừa ngã.Trạng thái lúc này của Diệp Thành không hề ổn chút nào, máu tươi đầm đìa, toàn thân thần quang tắt lịm, phản phệ của Chuẩn Đế vẫn còn tàn lưu trong cơ thể hắn như muốn thôn tính và tiêu diệt hắn mới thôi.Thúc Địa Thành Thốn!
Hoá thân Chu Tước di chuyển chặn trước hai Pháp Thông, bàn tay lại lần nữa quét qua đẩy lùi hai người.
Thí chủ, vì sao lại ngăn lão nạp?
Advertisement
Hai Pháp Thông với phật âm vang dội hợp lại thành một, phật quang chói lọi.
Chu Tước hoá thân không nói gì, vẫn đứng ở đó, phong hoa tuyệt đại như một nữ vương khiến Pháp Thông bị chặn ở giữa tinh không.
Pháp Thông thở dài, tay cầm thiền trượng, một trượng quét ra cả tinh hà tạo thành hình vòng cung rực rỡ giữa tinh không, đây có thể coi là một chiêu tuyệt thế khiến tinh không rung lên.
Hoá thân Chu Tước diễn hoá bí pháp, một tay đánh ra một biển tiên hải.
Rầm!
Tinh hà và tiên hải va chạm vào nhau chấn động tinh không, ánh sáng chiếu rọi lan ra tứ phía, nơi nào nó lan ra thì vẫn thạch hoá thành tàn tro.
Hoá thân Chu Tước yếu thế, tiên quang toàn thân ảm đạm đi nhiều.
So với bà mà nói thì Pháp Thông với phật quang có ưu thế hơn, có đạo tắc kinh văn bao quanh, bên sau còn hiện một hình kim phật vạn trượng.
Nhược Thiên Chu Tước mặc dù là Thánh Nhân nhưng khi đấu pháp với Pháp Thông thì lại chỉ là một hoá thân, không thể nào có sức chiến đấu của một Thánh Nhân thực thụ bởi vậy mà liên tiếp bị đánh lùi về sau.
Vạn phật triều tông!
Pháp Thông nói ra bốn từ này, phật âm vang dội, kim phật vạn trượng giơ tay che trời, lòng bàn tay còn khắc chữ Vạn, thần quang chiếu rọi, phật quang vạn đạo, mỗi một luồng đều nặng tựa núi non.
Hoá thân Chu Tước tạo ra pháp tướng khổng lồ, chính là một biển tiên hải, trong chốc lát còn có Chu Tước nhảy múa.
Rầm!
Lại là một đòn tấn công khiến thiên không chấn động.
Chỉ thấy tiên hải của hoá thân Chu Tước dưới bàn tay của kim phật vạn trượng hoá thành mây khói từng tấc, từng tấc một. Tiên hải tiêu tán, cũng không còn thấy hoá thân Chu Tước đâu nữa, hoá thân cũng đã bị tiêu diệt như tiên hải.
Phật ta từ bi!
Nhìn cảnh tượng trước mặt, Pháp Thông thu lại thần thông và kim phật sau đó nhìn sang hướng mà Diệp Thành bỏ trốn.
Haiz!
Sau tiếng thở dài, Pháp Thông từ từ quay người, một tia phật quang đại đạo kéo dài tới vô tận, ông ta bước trên đại đạo đó và bay về phía mà Diệp Thành bỏ trốn.
Trong thiên không, Diệp Thành vừa chạy vừa ngã.
Trạng thái lúc này của Diệp Thành không hề ổn chút nào, máu tươi đầm đìa, toàn thân thần quang tắt lịm, phản phệ của Chuẩn Đế vẫn còn tàn lưu trong cơ thể hắn như muốn thôn tính và tiêu diệt hắn mới thôi.
Thúc Địa Thành Thốn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Hoá thân Chu Tước di chuyển chặn trước hai Pháp Thông, bàn tay lại lần nữa quét qua đẩy lùi hai người.Thí chủ, vì sao lại ngăn lão nạp?AdvertisementHai Pháp Thông với phật âm vang dội hợp lại thành một, phật quang chói lọi.Chu Tước hoá thân không nói gì, vẫn đứng ở đó, phong hoa tuyệt đại như một nữ vương khiến Pháp Thông bị chặn ở giữa tinh không.Pháp Thông thở dài, tay cầm thiền trượng, một trượng quét ra cả tinh hà tạo thành hình vòng cung rực rỡ giữa tinh không, đây có thể coi là một chiêu tuyệt thế khiến tinh không rung lên.Hoá thân Chu Tước diễn hoá bí pháp, một tay đánh ra một biển tiên hải.Rầm!Tinh hà và tiên hải va chạm vào nhau chấn động tinh không, ánh sáng chiếu rọi lan ra tứ phía, nơi nào nó lan ra thì vẫn thạch hoá thành tàn tro.Hoá thân Chu Tước yếu thế, tiên quang toàn thân ảm đạm đi nhiều.So với bà mà nói thì Pháp Thông với phật quang có ưu thế hơn, có đạo tắc kinh văn bao quanh, bên sau còn hiện một hình kim phật vạn trượng.Nhược Thiên Chu Tước mặc dù là Thánh Nhân nhưng khi đấu pháp với Pháp Thông thì lại chỉ là một hoá thân, không thể nào có sức chiến đấu của một Thánh Nhân thực thụ bởi vậy mà liên tiếp bị đánh lùi về sau.Vạn phật triều tông!Pháp Thông nói ra bốn từ này, phật âm vang dội, kim phật vạn trượng giơ tay che trời, lòng bàn tay còn khắc chữ Vạn, thần quang chiếu rọi, phật quang vạn đạo, mỗi một luồng đều nặng tựa núi non.Hoá thân Chu Tước tạo ra pháp tướng khổng lồ, chính là một biển tiên hải, trong chốc lát còn có Chu Tước nhảy múa.Rầm!Lại là một đòn tấn công khiến thiên không chấn động.Chỉ thấy tiên hải của hoá thân Chu Tước dưới bàn tay của kim phật vạn trượng hoá thành mây khói từng tấc, từng tấc một. Tiên hải tiêu tán, cũng không còn thấy hoá thân Chu Tước đâu nữa, hoá thân cũng đã bị tiêu diệt như tiên hải.Phật ta từ bi!Nhìn cảnh tượng trước mặt, Pháp Thông thu lại thần thông và kim phật sau đó nhìn sang hướng mà Diệp Thành bỏ trốn.Haiz!Sau tiếng thở dài, Pháp Thông từ từ quay người, một tia phật quang đại đạo kéo dài tới vô tận, ông ta bước trên đại đạo đó và bay về phía mà Diệp Thành bỏ trốn.Trong thiên không, Diệp Thành vừa chạy vừa ngã.Trạng thái lúc này của Diệp Thành không hề ổn chút nào, máu tươi đầm đìa, toàn thân thần quang tắt lịm, phản phệ của Chuẩn Đế vẫn còn tàn lưu trong cơ thể hắn như muốn thôn tính và tiêu diệt hắn mới thôi.Thúc Địa Thành Thốn!