“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2988: “Đó là cửu tiêu thần lộ?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta nhớ ngày xưa cô rất dè dặt cơ mà”, Diệp Thành cười khan.“Hồi đó quá dè dặt nên để lại cho ta quá nhiều tiếc nuối”, Bích Du sát lại gần, mũi chạm mũi với Diệp Thành: “Đời này ta muốn sinh con cho ngươi”.“Ở đây luôn thì không được hay cho lắm!”, Diệp Thành có phần không kiểm soát được.Advertisement“Nếu ngươi đồng ý thì cả thiên hạ đều là giường”, Bích Du lại gần hơn, in một dấu hôn lên mặt Diệp Thành, sâu trong lòng cô vẫn còn dè dặt, nhất là trước mặt Diệp Thành. Sự cám dỗ buông thả này khiến Diệp Thành miệng lưỡi khô khốc, cũng khiến má cô ửng hồng.“Lời này của cô thật sâu sắc, thấu đáo”, Diệp Thành quả thực miệng lưỡi hơi khô, hơn nữa còn có phần đứng núi này trông núi nọ.“Vậy ngươi có muốn không?”“Ta…”“Thần nữ?”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị lời nói ngoài cửa cắt ngang.“Chuyện gì?”, giọng Bích Du mang theo vẻ tức giận.“Bắt đầu đấu giá Cửu Tiêu Thần Lộ rồi ạ, lão thân sợ thần nữ quên mất”, hai bà lão cười ngượng nói.“Chưa quên”, Bích Du đáp lại một tiếng, ôm mặt Diệp Thành hôn lên đó lần nữa, sau đó cô nháy mắt với hắn: “Chờ ta, không lâu lắm đâu”.Nói xong Bích Du đứng dậy, trước khi quay người cũng vô tình liếc nhìn chiếc lều nhỏ dựng lên g*** h** ch*n Diệp Thành.Diệp Thành cũng đứng dậy, vẻ mặt rất rối rắm, huyết mạch sôi trào suýt thì lửa nóng đốt thân, chuyện tốt như vậy mà lại bị hai bà lão ở ngoài phá hỏng.Diệp Thành chưa bao giờ có ý muốn mãnh liệt rằng sẽ mở cửa b*p ch*t hai bà lão kia đến vậy.Tiếp tục đấu giá, tiếng hò reo vang lên không ngớt, tạo thành làn sóng.Bầu không khí vẫn rất nóng và càng lúc càng thêm náo nhiệt hơn, rất nhiều Chuẩn Thánh tham gia vào việc đấu giá.Trên cao đài lúc này lơ lửng một bình ngọc tịnh.Thế nhưng vật phẩm đấu giá lại không phải là chiếc bình này mà là thần lộ bên trong bình, đó chính là cửu tiêu thần lộ, tương truyền đó là giọt nước mắt mà Đại La Thần Nữ trước khi phi tiên vào tiên giới để lại, là thần vật vô thượng.Phía trước nhã gian, Bích Du đứng đó tĩnh lặng nhìn từ trên cao xuống, cửu tiêu thần lộ chính là lý do lần này cô tới đây.Diệp Thành cũng đứng đó nhìn chiếc bình ngọc tịnh bên trong có chứa thần lộ với đủ màu sắc rực rỡ, mây và sương cuộn trào như có thể nhìn thấy một nữ tiên đang nhảy múa bên trên cửu tiêu, thánh khiết vô ngần.“Đó là cửu tiêu thần lộ?”, Diệp Thành lên tiếng hỏi.“Chính là thần vật”, Bích Du khẽ mỉm cười, nói rồi không quên liếc nhìn xuống bên dưới của Diệp Thành.
“Ta nhớ ngày xưa cô rất dè dặt cơ mà”, Diệp Thành cười khan.
“Hồi đó quá dè dặt nên để lại cho ta quá nhiều tiếc nuối”, Bích Du sát lại gần, mũi chạm mũi với Diệp Thành: “Đời này ta muốn sinh con cho ngươi”.
“Ở đây luôn thì không được hay cho lắm!”, Diệp Thành có phần không kiểm soát được.
Advertisement
“Nếu ngươi đồng ý thì cả thiên hạ đều là giường”, Bích Du lại gần hơn, in một dấu hôn lên mặt Diệp Thành, sâu trong lòng cô vẫn còn dè dặt, nhất là trước mặt Diệp Thành. Sự cám dỗ buông thả này khiến Diệp Thành miệng lưỡi khô khốc, cũng khiến má cô ửng hồng.
“Lời này của cô thật sâu sắc, thấu đáo”, Diệp Thành quả thực miệng lưỡi hơi khô, hơn nữa còn có phần đứng núi này trông núi nọ.
“Vậy ngươi có muốn không?”
“Ta…”
“Thần nữ?”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị lời nói ngoài cửa cắt ngang.
“Chuyện gì?”, giọng Bích Du mang theo vẻ tức giận.
“Bắt đầu đấu giá Cửu Tiêu Thần Lộ rồi ạ, lão thân sợ thần nữ quên mất”, hai bà lão cười ngượng nói.
“Chưa quên”, Bích Du đáp lại một tiếng, ôm mặt Diệp Thành hôn lên đó lần nữa, sau đó cô nháy mắt với hắn: “Chờ ta, không lâu lắm đâu”.
Nói xong Bích Du đứng dậy, trước khi quay người cũng vô tình liếc nhìn chiếc lều nhỏ dựng lên g*** h** ch*n Diệp Thành.
Diệp Thành cũng đứng dậy, vẻ mặt rất rối rắm, huyết mạch sôi trào suýt thì lửa nóng đốt thân, chuyện tốt như vậy mà lại bị hai bà lão ở ngoài phá hỏng.
Diệp Thành chưa bao giờ có ý muốn mãnh liệt rằng sẽ mở cửa b*p ch*t hai bà lão kia đến vậy.
Tiếp tục đấu giá, tiếng hò reo vang lên không ngớt, tạo thành làn sóng.
Bầu không khí vẫn rất nóng và càng lúc càng thêm náo nhiệt hơn, rất nhiều Chuẩn Thánh tham gia vào việc đấu giá.
Trên cao đài lúc này lơ lửng một bình ngọc tịnh.
Thế nhưng vật phẩm đấu giá lại không phải là chiếc bình này mà là thần lộ bên trong bình, đó chính là cửu tiêu thần lộ, tương truyền đó là giọt nước mắt mà Đại La Thần Nữ trước khi phi tiên vào tiên giới để lại, là thần vật vô thượng.
Phía trước nhã gian, Bích Du đứng đó tĩnh lặng nhìn từ trên cao xuống, cửu tiêu thần lộ chính là lý do lần này cô tới đây.
Diệp Thành cũng đứng đó nhìn chiếc bình ngọc tịnh bên trong có chứa thần lộ với đủ màu sắc rực rỡ, mây và sương cuộn trào như có thể nhìn thấy một nữ tiên đang nhảy múa bên trên cửu tiêu, thánh khiết vô ngần.
“Đó là cửu tiêu thần lộ?”, Diệp Thành lên tiếng hỏi.
“Chính là thần vật”, Bích Du khẽ mỉm cười, nói rồi không quên liếc nhìn xuống bên dưới của Diệp Thành.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta nhớ ngày xưa cô rất dè dặt cơ mà”, Diệp Thành cười khan.“Hồi đó quá dè dặt nên để lại cho ta quá nhiều tiếc nuối”, Bích Du sát lại gần, mũi chạm mũi với Diệp Thành: “Đời này ta muốn sinh con cho ngươi”.“Ở đây luôn thì không được hay cho lắm!”, Diệp Thành có phần không kiểm soát được.Advertisement“Nếu ngươi đồng ý thì cả thiên hạ đều là giường”, Bích Du lại gần hơn, in một dấu hôn lên mặt Diệp Thành, sâu trong lòng cô vẫn còn dè dặt, nhất là trước mặt Diệp Thành. Sự cám dỗ buông thả này khiến Diệp Thành miệng lưỡi khô khốc, cũng khiến má cô ửng hồng.“Lời này của cô thật sâu sắc, thấu đáo”, Diệp Thành quả thực miệng lưỡi hơi khô, hơn nữa còn có phần đứng núi này trông núi nọ.“Vậy ngươi có muốn không?”“Ta…”“Thần nữ?”, Diệp Thành còn chưa nói xong đã bị lời nói ngoài cửa cắt ngang.“Chuyện gì?”, giọng Bích Du mang theo vẻ tức giận.“Bắt đầu đấu giá Cửu Tiêu Thần Lộ rồi ạ, lão thân sợ thần nữ quên mất”, hai bà lão cười ngượng nói.“Chưa quên”, Bích Du đáp lại một tiếng, ôm mặt Diệp Thành hôn lên đó lần nữa, sau đó cô nháy mắt với hắn: “Chờ ta, không lâu lắm đâu”.Nói xong Bích Du đứng dậy, trước khi quay người cũng vô tình liếc nhìn chiếc lều nhỏ dựng lên g*** h** ch*n Diệp Thành.Diệp Thành cũng đứng dậy, vẻ mặt rất rối rắm, huyết mạch sôi trào suýt thì lửa nóng đốt thân, chuyện tốt như vậy mà lại bị hai bà lão ở ngoài phá hỏng.Diệp Thành chưa bao giờ có ý muốn mãnh liệt rằng sẽ mở cửa b*p ch*t hai bà lão kia đến vậy.Tiếp tục đấu giá, tiếng hò reo vang lên không ngớt, tạo thành làn sóng.Bầu không khí vẫn rất nóng và càng lúc càng thêm náo nhiệt hơn, rất nhiều Chuẩn Thánh tham gia vào việc đấu giá.Trên cao đài lúc này lơ lửng một bình ngọc tịnh.Thế nhưng vật phẩm đấu giá lại không phải là chiếc bình này mà là thần lộ bên trong bình, đó chính là cửu tiêu thần lộ, tương truyền đó là giọt nước mắt mà Đại La Thần Nữ trước khi phi tiên vào tiên giới để lại, là thần vật vô thượng.Phía trước nhã gian, Bích Du đứng đó tĩnh lặng nhìn từ trên cao xuống, cửu tiêu thần lộ chính là lý do lần này cô tới đây.Diệp Thành cũng đứng đó nhìn chiếc bình ngọc tịnh bên trong có chứa thần lộ với đủ màu sắc rực rỡ, mây và sương cuộn trào như có thể nhìn thấy một nữ tiên đang nhảy múa bên trên cửu tiêu, thánh khiết vô ngần.“Đó là cửu tiêu thần lộ?”, Diệp Thành lên tiếng hỏi.“Chính là thần vật”, Bích Du khẽ mỉm cười, nói rồi không quên liếc nhìn xuống bên dưới của Diệp Thành.