Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 2991: “Đúng là vở kịch hay”. 

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mười triệu ba trăm”.“Mười triệu bốn trăm”.“Mười triệu năm trăm”.Advertisement“Shhh”, nghe Hoa Thiên và Bích Du cạnh tranh giá cả mà bên dưới phải xuýt lên không ngừng.“Thiên Phủ Thần Triều và Lăng Tiêu Cung đang đấu với nhau sao?”“Mười triệu năm trăm, lão tử tu đạo cả nghìn năm nay chưa thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.“Thế lực lớn quả nhiên hùng hậu”.“Đúng là biến cố đột nhiên xảy ra”, trong tiếng bàn tán, Bích Du trong nhã gian lắc đầu bất lực.“Sao, không đủ tiền à?”, Diệp Thành mỉm cười.“Ta không ngờ lại gặp biến cố thế này”.“Tiên tử không theo nữa sao?”, Hoa Thiên mỉm cười, “nếu vậy thì ta sẽ đoạt được cửu tiêu thần lộ”.“Tiên tử có thể theo tiếp không?”, Trường Thiện Chân Nhân cũng nhìn vào gian phòng, cũng giống như ông ta, tất cả những người có mặt ở đây đều nhìn về phía đó, mặc dù mười triệu năm trăm là cái giá trên trời nhưng bọn họ vẫn muốn xem màn đấu giá kịch tính.“Không theo”, Bích Du từ bỏ.“Vậy thì cửu tiêu thần lộ sẽ thuộc về….”“Mười triệu năm trăm mười nghìn”, Trường Thiên Chân Nhân còn chưa nói xong thì đã bị giọng nói của Diệp Thành ngắt lời.“Ấy?”, nghe vậy, tất cả moi người đều đổ dồn ánh mắt về phía gian phòng của Bích Du.“Trong gian phòng của tiên tử Bích Du lại có nam tu sĩ?”, rất nhiều người thẫn thờ, vẻ mặt khó hiểu.“Là ai mà có vinh hạnh vậy chứ?”, bên dưới xôn xao bàn tán, người ta tò mò về thân phận của nam tu sĩ trong gian phòng của Bích Du.“Diệp Thành, thôi bỏ đi”, trong gian phòng, Bích Du nhìn sang Diệp Thành, cô cũng bất ngờ vì Diệp Thành trả giá.“Có phải chúng ta không có tiền đâu”, Diệp Thành nhướng vai.“Hoa Thiên không từ bỏ đâu”.“Vậy thì chơi tới cùng”, Diệp Thành vặn cổ, khoé miệng nhướng lên tạo thành nụ cười, hắn cười cợt nhả: “Hắn đã muốn chơi thì tiểu gia đây sẽ cho hắn chơi vui vẻ”.“Lăng Tiêu Cung ra giá mười triệu năm trăm mười, còn ai tăng giá không?”, Trường Thiện Chân Nhân nói rồi không quên liếc nhìn vào nhã gian nơi thần tử của mình ở đó, vẻ mặt có phần không mấy vui vẻ.“Mười triệu sáu trăm”, Hoa Thiên cười u ám.“Mười triệu bảy trăm”, Hoa Thiên vừa dứt lời thì Diệp Thành liền tăng giá.“Mười triệu tám trăm”.“Mười triệu chín trăm”.“Hai tên này điên rồi sao?”, bên dưới tặc lưỡi.“Đúng là vở kịch hay”.

“Mười triệu ba trăm”.

“Mười triệu bốn trăm”.

“Mười triệu năm trăm”.

Advertisement

“Shhh”, nghe Hoa Thiên và Bích Du cạnh tranh giá cả mà bên dưới phải xuýt lên không ngừng.

“Thiên Phủ Thần Triều và Lăng Tiêu Cung đang đấu với nhau sao?”

“Mười triệu năm trăm, lão tử tu đạo cả nghìn năm nay chưa thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.

“Thế lực lớn quả nhiên hùng hậu”.

“Đúng là biến cố đột nhiên xảy ra”, trong tiếng bàn tán, Bích Du trong nhã gian lắc đầu bất lực.

“Sao, không đủ tiền à?”, Diệp Thành mỉm cười.

“Ta không ngờ lại gặp biến cố thế này”.

“Tiên tử không theo nữa sao?”, Hoa Thiên mỉm cười, “nếu vậy thì ta sẽ đoạt được cửu tiêu thần lộ”.

“Tiên tử có thể theo tiếp không?”, Trường Thiện Chân Nhân cũng nhìn vào gian phòng, cũng giống như ông ta, tất cả những người có mặt ở đây đều nhìn về phía đó, mặc dù mười triệu năm trăm là cái giá trên trời nhưng bọn họ vẫn muốn xem màn đấu giá kịch tính.

“Không theo”, Bích Du từ bỏ.

“Vậy thì cửu tiêu thần lộ sẽ thuộc về….”

“Mười triệu năm trăm mười nghìn”, Trường Thiên Chân Nhân còn chưa nói xong thì đã bị giọng nói của Diệp Thành ngắt lời.

“Ấy?”, nghe vậy, tất cả moi người đều đổ dồn ánh mắt về phía gian phòng của Bích Du.

“Trong gian phòng của tiên tử Bích Du lại có nam tu sĩ?”, rất nhiều người thẫn thờ, vẻ mặt khó hiểu.

“Là ai mà có vinh hạnh vậy chứ?”, bên dưới xôn xao bàn tán, người ta tò mò về thân phận của nam tu sĩ trong gian phòng của Bích Du.

“Diệp Thành, thôi bỏ đi”, trong gian phòng, Bích Du nhìn sang Diệp Thành, cô cũng bất ngờ vì Diệp Thành trả giá.

“Có phải chúng ta không có tiền đâu”, Diệp Thành nhướng vai.

“Hoa Thiên không từ bỏ đâu”.

“Vậy thì chơi tới cùng”, Diệp Thành vặn cổ, khoé miệng nhướng lên tạo thành nụ cười, hắn cười cợt nhả: “Hắn đã muốn chơi thì tiểu gia đây sẽ cho hắn chơi vui vẻ”.

“Lăng Tiêu Cung ra giá mười triệu năm trăm mười, còn ai tăng giá không?”, Trường Thiện Chân Nhân nói rồi không quên liếc nhìn vào nhã gian nơi thần tử của mình ở đó, vẻ mặt có phần không mấy vui vẻ.

“Mười triệu sáu trăm”, Hoa Thiên cười u ám.

“Mười triệu bảy trăm”, Hoa Thiên vừa dứt lời thì Diệp Thành liền tăng giá.

“Mười triệu tám trăm”.

“Mười triệu chín trăm”.

“Hai tên này điên rồi sao?”, bên dưới tặc lưỡi.

“Đúng là vở kịch hay”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Mười triệu ba trăm”.“Mười triệu bốn trăm”.“Mười triệu năm trăm”.Advertisement“Shhh”, nghe Hoa Thiên và Bích Du cạnh tranh giá cả mà bên dưới phải xuýt lên không ngừng.“Thiên Phủ Thần Triều và Lăng Tiêu Cung đang đấu với nhau sao?”“Mười triệu năm trăm, lão tử tu đạo cả nghìn năm nay chưa thấy nhiều tiền như vậy bao giờ.“Thế lực lớn quả nhiên hùng hậu”.“Đúng là biến cố đột nhiên xảy ra”, trong tiếng bàn tán, Bích Du trong nhã gian lắc đầu bất lực.“Sao, không đủ tiền à?”, Diệp Thành mỉm cười.“Ta không ngờ lại gặp biến cố thế này”.“Tiên tử không theo nữa sao?”, Hoa Thiên mỉm cười, “nếu vậy thì ta sẽ đoạt được cửu tiêu thần lộ”.“Tiên tử có thể theo tiếp không?”, Trường Thiện Chân Nhân cũng nhìn vào gian phòng, cũng giống như ông ta, tất cả những người có mặt ở đây đều nhìn về phía đó, mặc dù mười triệu năm trăm là cái giá trên trời nhưng bọn họ vẫn muốn xem màn đấu giá kịch tính.“Không theo”, Bích Du từ bỏ.“Vậy thì cửu tiêu thần lộ sẽ thuộc về….”“Mười triệu năm trăm mười nghìn”, Trường Thiên Chân Nhân còn chưa nói xong thì đã bị giọng nói của Diệp Thành ngắt lời.“Ấy?”, nghe vậy, tất cả moi người đều đổ dồn ánh mắt về phía gian phòng của Bích Du.“Trong gian phòng của tiên tử Bích Du lại có nam tu sĩ?”, rất nhiều người thẫn thờ, vẻ mặt khó hiểu.“Là ai mà có vinh hạnh vậy chứ?”, bên dưới xôn xao bàn tán, người ta tò mò về thân phận của nam tu sĩ trong gian phòng của Bích Du.“Diệp Thành, thôi bỏ đi”, trong gian phòng, Bích Du nhìn sang Diệp Thành, cô cũng bất ngờ vì Diệp Thành trả giá.“Có phải chúng ta không có tiền đâu”, Diệp Thành nhướng vai.“Hoa Thiên không từ bỏ đâu”.“Vậy thì chơi tới cùng”, Diệp Thành vặn cổ, khoé miệng nhướng lên tạo thành nụ cười, hắn cười cợt nhả: “Hắn đã muốn chơi thì tiểu gia đây sẽ cho hắn chơi vui vẻ”.“Lăng Tiêu Cung ra giá mười triệu năm trăm mười, còn ai tăng giá không?”, Trường Thiện Chân Nhân nói rồi không quên liếc nhìn vào nhã gian nơi thần tử của mình ở đó, vẻ mặt có phần không mấy vui vẻ.“Mười triệu sáu trăm”, Hoa Thiên cười u ám.“Mười triệu bảy trăm”, Hoa Thiên vừa dứt lời thì Diệp Thành liền tăng giá.“Mười triệu tám trăm”.“Mười triệu chín trăm”.“Hai tên này điên rồi sao?”, bên dưới tặc lưỡi.“Đúng là vở kịch hay”.

Chương 2991: “Đúng là vở kịch hay”.