“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 2994: Muốn có thì phải trả giá!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong lúc này, Yên lão đạo cũng ra tay và thu về được một bộ bí quyển.Hoa Thiên lão tổ cũng ra tay bỏ ra cái giá ba triệu cao ngất và thu về một món pháp khí không hề yếu.AdvertisementĐiều khiến người ta phải tặc lưỡi đó là Quỷ Hoàng Thần Tử, hắn không làm nhục nữ tu nữa mà liên tiếp ra tay đấu giá, tài sản giàu có chèn ép cả đám người, và về cơ bản chẳng ai dám đối đầu với hắn.Không biết từ bao giờ bên trong nhã gian Diệp Thành mới đứng dậy tới phía trước ô cửa nhìn xuống bên dưới.Bích Du cũng đứng dậy kề vai với Diệp Thành.Lúc này trên cao đài, Trường Thiện Chân Nhân đã lấy ra một món đồ, chính là vật đấu giá của lần này.Nhìn từ xa, đó là một viên thần châu to chừng hũ rượu, thế nhưng người ta lại không đấu giá viên thần châu này mà đấu giá một tia lôi chớp màu tím được phong ấn bên trong, tiên quang chiếu rọi, uy lực bá đạo.Thiên lôi?Bên dưới ngỡ ngàng, các Chuẩn Thánh ngồi thẳng dậy như nhìn ra nguồn gốc của nó.Bảo bối tốt!Ánh mắt nhiều người loé lên quang mang, đã có người nắm chặt tay bất cứ lúc nào cũng có thể ra giá, lôi chớp trong thiên kiếp là bá đạo nhất, đó là bảo vật mà trời cao thai nghén, chỉ có thể cầu có được.Đó là của ta!Trong nhã gian, Hoa Thiên vẫn nhàn nhã tựa người vào ghế, khoé miệng nhếch lên mỉm cười, hắn chỉnh là lôi thần thể, đã là thiên lôi thì đối với hắn mà nói chính là thần bảo vô thượng.Đừng mong cướp đi!Hoa Thiên cười tôi độc, đôi mắt loé lên tinh quang như thể quả quyết thiên lôi đó là vật thuộc về mình.Nói rồi, Hoa Thiên hào hứng liếc nhìn thần tử của Quỷ Hoàng, khoé miệng cười tôi độc, thầm nhủ nếu như có thể hấp thu thiên lôi đó thì công thể của hắn nhất định sẽ lớn mạnh, hắn chẳng có lý do gì phải sợ thần tử Quỷ Hoàng.Hoa Thiên có lẽ không biết khi hắn nhìn thần tử Quỷ Hoàng thì tên kia cũng đang nhìn hắn.Diệp Thành nhìn hai bên, hắn cũng đã đoán trước Hoa Thiên nhất định sẽ đánh đổi mọi thứ để có được thiên lôi kia.Muốn có thì phải trả giá!Diệp Thành vặn cổ.
Trong lúc này, Yên lão đạo cũng ra tay và thu về được một bộ bí quyển.
Hoa Thiên lão tổ cũng ra tay bỏ ra cái giá ba triệu cao ngất và thu về một món pháp khí không hề yếu.
Advertisement
Điều khiến người ta phải tặc lưỡi đó là Quỷ Hoàng Thần Tử, hắn không làm nhục nữ tu nữa mà liên tiếp ra tay đấu giá, tài sản giàu có chèn ép cả đám người, và về cơ bản chẳng ai dám đối đầu với hắn.
Không biết từ bao giờ bên trong nhã gian Diệp Thành mới đứng dậy tới phía trước ô cửa nhìn xuống bên dưới.
Bích Du cũng đứng dậy kề vai với Diệp Thành.
Lúc này trên cao đài, Trường Thiện Chân Nhân đã lấy ra một món đồ, chính là vật đấu giá của lần này.
Nhìn từ xa, đó là một viên thần châu to chừng hũ rượu, thế nhưng người ta lại không đấu giá viên thần châu này mà đấu giá một tia lôi chớp màu tím được phong ấn bên trong, tiên quang chiếu rọi, uy lực bá đạo.
Thiên lôi?
Bên dưới ngỡ ngàng, các Chuẩn Thánh ngồi thẳng dậy như nhìn ra nguồn gốc của nó.
Bảo bối tốt!
Ánh mắt nhiều người loé lên quang mang, đã có người nắm chặt tay bất cứ lúc nào cũng có thể ra giá, lôi chớp trong thiên kiếp là bá đạo nhất, đó là bảo vật mà trời cao thai nghén, chỉ có thể cầu có được.
Đó là của ta!
Trong nhã gian, Hoa Thiên vẫn nhàn nhã tựa người vào ghế, khoé miệng nhếch lên mỉm cười, hắn chỉnh là lôi thần thể, đã là thiên lôi thì đối với hắn mà nói chính là thần bảo vô thượng.
Đừng mong cướp đi!
Hoa Thiên cười tôi độc, đôi mắt loé lên tinh quang như thể quả quyết thiên lôi đó là vật thuộc về mình.
Nói rồi, Hoa Thiên hào hứng liếc nhìn thần tử của Quỷ Hoàng, khoé miệng cười tôi độc, thầm nhủ nếu như có thể hấp thu thiên lôi đó thì công thể của hắn nhất định sẽ lớn mạnh, hắn chẳng có lý do gì phải sợ thần tử Quỷ Hoàng.
Hoa Thiên có lẽ không biết khi hắn nhìn thần tử Quỷ Hoàng thì tên kia cũng đang nhìn hắn.
Diệp Thành nhìn hai bên, hắn cũng đã đoán trước Hoa Thiên nhất định sẽ đánh đổi mọi thứ để có được thiên lôi kia.
Muốn có thì phải trả giá!
Diệp Thành vặn cổ.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong lúc này, Yên lão đạo cũng ra tay và thu về được một bộ bí quyển.Hoa Thiên lão tổ cũng ra tay bỏ ra cái giá ba triệu cao ngất và thu về một món pháp khí không hề yếu.AdvertisementĐiều khiến người ta phải tặc lưỡi đó là Quỷ Hoàng Thần Tử, hắn không làm nhục nữ tu nữa mà liên tiếp ra tay đấu giá, tài sản giàu có chèn ép cả đám người, và về cơ bản chẳng ai dám đối đầu với hắn.Không biết từ bao giờ bên trong nhã gian Diệp Thành mới đứng dậy tới phía trước ô cửa nhìn xuống bên dưới.Bích Du cũng đứng dậy kề vai với Diệp Thành.Lúc này trên cao đài, Trường Thiện Chân Nhân đã lấy ra một món đồ, chính là vật đấu giá của lần này.Nhìn từ xa, đó là một viên thần châu to chừng hũ rượu, thế nhưng người ta lại không đấu giá viên thần châu này mà đấu giá một tia lôi chớp màu tím được phong ấn bên trong, tiên quang chiếu rọi, uy lực bá đạo.Thiên lôi?Bên dưới ngỡ ngàng, các Chuẩn Thánh ngồi thẳng dậy như nhìn ra nguồn gốc của nó.Bảo bối tốt!Ánh mắt nhiều người loé lên quang mang, đã có người nắm chặt tay bất cứ lúc nào cũng có thể ra giá, lôi chớp trong thiên kiếp là bá đạo nhất, đó là bảo vật mà trời cao thai nghén, chỉ có thể cầu có được.Đó là của ta!Trong nhã gian, Hoa Thiên vẫn nhàn nhã tựa người vào ghế, khoé miệng nhếch lên mỉm cười, hắn chỉnh là lôi thần thể, đã là thiên lôi thì đối với hắn mà nói chính là thần bảo vô thượng.Đừng mong cướp đi!Hoa Thiên cười tôi độc, đôi mắt loé lên tinh quang như thể quả quyết thiên lôi đó là vật thuộc về mình.Nói rồi, Hoa Thiên hào hứng liếc nhìn thần tử của Quỷ Hoàng, khoé miệng cười tôi độc, thầm nhủ nếu như có thể hấp thu thiên lôi đó thì công thể của hắn nhất định sẽ lớn mạnh, hắn chẳng có lý do gì phải sợ thần tử Quỷ Hoàng.Hoa Thiên có lẽ không biết khi hắn nhìn thần tử Quỷ Hoàng thì tên kia cũng đang nhìn hắn.Diệp Thành nhìn hai bên, hắn cũng đã đoán trước Hoa Thiên nhất định sẽ đánh đổi mọi thứ để có được thiên lôi kia.Muốn có thì phải trả giá!Diệp Thành vặn cổ.