“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3008: “Năm triệu mốt, Quỷ Hoàng Tông ta lấy nó”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mọi người lại gần mới thấy trong chiếc hộp đang phong ấn một khúc xương dài năm tấc vẫn còn đang dính máu, tản ra ánh sáng kỳ dị, khí tức cuồng bạo dâng trào, loáng thoáng còn có thể thấy dị tượng xuất hiện, đó là một con hồng hoang mãnh thú dữ tợn, lúc này nó đang gào thét với bầu trời.Cùng Kỳ!Thư sinh đang yên lặng đọc sách khẽ thì thầm, trong mắt còn có nét kinh ngạc.AdvertisementCùng Kỳ!Không chỉ thư sinh đó nhận ra mà rất nhiều Chuẩn Thánh hiểu nhiều biết rộng cũng đã nhận ra, vẻ mặt mọi người thay đổi rất lớn, đó là mãnh thú hồng hoang có thể so sánh với Thao Thiết, huyết mạch không yếu hơn phượng hoàng.Không ngờ lại là xương Cùng Kỳ!Bích Du ở trong nhã gian cũng ngạc nhiên, trước đó cô không nhận được tin nào về nó cả.So với cô, Diệp Thành bình tĩnh hơn nhiều, bởi hắn đã nghe lén được từ trước, bây giờ nhìn thấy xương Cùng Kỳ đúng là rất có áp lực, cho dù chỉ là xương nhưng uy áp từ huyết mạch vẫn còn.Cùng Kỳ! Cùng Kỳ!Trong nhã gian, hơi thở của thần tử Quỷ Hoàng trở nên dồn dập, trong mắt tràn đầy hung ác, hắn ta nóng lòng muốn có được xương Cùng Kỳ lắm rồi.Hai vị lão bối bên cạnh cũng hít sâu một hơi, lần này bọn họ đến vì xương Cùng Kỳ, nếu hoà vào cơ thể thì thần tử Quỷ Hoàng chắc chắn sẽ lột xác, đó là một cơ hội nghịch thiên.Phong ấn!Giữa những âm thanh kinh ngạc, Trường Thiện Chân Nhân lại phong ấn chiếc hộp bạch ngọc, ông ta nhìn xuống phía dưới: “Chắc các vị đạo hữu cũng đã nhìn thấy, đây là xương Cùng Kỳ, còn Cùng Kỳ là loài vật gì thì chắc không cần lão phu phải nói nhiều nữa”.“Hồng hoang mãnh thú”.“Dù chỉ là xương cũng là bảo vật vô thượng”.“Thứ này mà cũng mang ra đấu giá, Thiên Phủ Thần Triều đúng là mạnh tay!”, trong Phách Mại Các tràn ngập tiếng tấm tắc.“Giá khởi điểm là năm triệu, bắt đầu đấu giá”, Trường Thiện Chân Nhân lên tiếng.“Cộng hết gia sản lại cũng chẳng bằng giá khởi điểm này”, có người ho khan, vẻ mặt rất gượng gạo.“Năm triệu, gom góp thì cũng sẽ đủ thôi”.“Nếu biết trước có bảo vật này thì lúc trước đã tiết chế hơn rồi”, rất nhiều Chuẩn Thánh đều đau lòng, đấu giá bao nhiêu bảo vật, đã tiêu kha khá tiền, bây giờ họ chỉ có thể trơ mắt nhìn.“Ồn ào”, giữa những tiếng bàn tán xôn xao, tiếng quát của thần tử Quỷ Hoàng trong nhã gian của Quỷ Hoàng Tông chợt vang lên.“Ngươi…”, các Chuẩn Thánh tức tái mặt, đường đường là nhóm Chuẩn Thánh mà lại bị một cảnh giới Hoàng quát, đúng là mất mặt, nhưng vì sự lớn mạnh của Quỷ Hoàng Tông nên họ chỉ đành nhịn.“Năm triệu mốt, Quỷ Hoàng Tông ta lấy nó”, thần tử Quỷ Hoàng cất lời, giọng điệu mang theo ý lạnh như đang nói ai dám giành đồ cùng Quỷ Hoàng Tông đều sẽ phải chết rất khó coi.“Ngươi đã nói như thế rồi còn ai dám lấy nữa”, một giọng nói vang lên, nhưng không biết là ai nói.“Quỷ Hoàng Tông ra giá năm triệu mốt, có ai tăng giá nữa không?”, Trường Thiện Chân Nhân nhìn xuống.
Mọi người lại gần mới thấy trong chiếc hộp đang phong ấn một khúc xương dài năm tấc vẫn còn đang dính máu, tản ra ánh sáng kỳ dị, khí tức cuồng bạo dâng trào, loáng thoáng còn có thể thấy dị tượng xuất hiện, đó là một con hồng hoang mãnh thú dữ tợn, lúc này nó đang gào thét với bầu trời.
Cùng Kỳ!
Thư sinh đang yên lặng đọc sách khẽ thì thầm, trong mắt còn có nét kinh ngạc.
Advertisement
Cùng Kỳ!
Không chỉ thư sinh đó nhận ra mà rất nhiều Chuẩn Thánh hiểu nhiều biết rộng cũng đã nhận ra, vẻ mặt mọi người thay đổi rất lớn, đó là mãnh thú hồng hoang có thể so sánh với Thao Thiết, huyết mạch không yếu hơn phượng hoàng.
Không ngờ lại là xương Cùng Kỳ!
Bích Du ở trong nhã gian cũng ngạc nhiên, trước đó cô không nhận được tin nào về nó cả.
So với cô, Diệp Thành bình tĩnh hơn nhiều, bởi hắn đã nghe lén được từ trước, bây giờ nhìn thấy xương Cùng Kỳ đúng là rất có áp lực, cho dù chỉ là xương nhưng uy áp từ huyết mạch vẫn còn.
Cùng Kỳ! Cùng Kỳ!
Trong nhã gian, hơi thở của thần tử Quỷ Hoàng trở nên dồn dập, trong mắt tràn đầy hung ác, hắn ta nóng lòng muốn có được xương Cùng Kỳ lắm rồi.
Hai vị lão bối bên cạnh cũng hít sâu một hơi, lần này bọn họ đến vì xương Cùng Kỳ, nếu hoà vào cơ thể thì thần tử Quỷ Hoàng chắc chắn sẽ lột xác, đó là một cơ hội nghịch thiên.
Phong ấn!
Giữa những âm thanh kinh ngạc, Trường Thiện Chân Nhân lại phong ấn chiếc hộp bạch ngọc, ông ta nhìn xuống phía dưới: “Chắc các vị đạo hữu cũng đã nhìn thấy, đây là xương Cùng Kỳ, còn Cùng Kỳ là loài vật gì thì chắc không cần lão phu phải nói nhiều nữa”.
“Hồng hoang mãnh thú”.
“Dù chỉ là xương cũng là bảo vật vô thượng”.
“Thứ này mà cũng mang ra đấu giá, Thiên Phủ Thần Triều đúng là mạnh tay!”, trong Phách Mại Các tràn ngập tiếng tấm tắc.
“Giá khởi điểm là năm triệu, bắt đầu đấu giá”, Trường Thiện Chân Nhân lên tiếng.
“Cộng hết gia sản lại cũng chẳng bằng giá khởi điểm này”, có người ho khan, vẻ mặt rất gượng gạo.
“Năm triệu, gom góp thì cũng sẽ đủ thôi”.
“Nếu biết trước có bảo vật này thì lúc trước đã tiết chế hơn rồi”, rất nhiều Chuẩn Thánh đều đau lòng, đấu giá bao nhiêu bảo vật, đã tiêu kha khá tiền, bây giờ họ chỉ có thể trơ mắt nhìn.
“Ồn ào”, giữa những tiếng bàn tán xôn xao, tiếng quát của thần tử Quỷ Hoàng trong nhã gian của Quỷ Hoàng Tông chợt vang lên.
“Ngươi…”, các Chuẩn Thánh tức tái mặt, đường đường là nhóm Chuẩn Thánh mà lại bị một cảnh giới Hoàng quát, đúng là mất mặt, nhưng vì sự lớn mạnh của Quỷ Hoàng Tông nên họ chỉ đành nhịn.
“Năm triệu mốt, Quỷ Hoàng Tông ta lấy nó”, thần tử Quỷ Hoàng cất lời, giọng điệu mang theo ý lạnh như đang nói ai dám giành đồ cùng Quỷ Hoàng Tông đều sẽ phải chết rất khó coi.
“Ngươi đã nói như thế rồi còn ai dám lấy nữa”, một giọng nói vang lên, nhưng không biết là ai nói.
“Quỷ Hoàng Tông ra giá năm triệu mốt, có ai tăng giá nữa không?”, Trường Thiện Chân Nhân nhìn xuống.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Mọi người lại gần mới thấy trong chiếc hộp đang phong ấn một khúc xương dài năm tấc vẫn còn đang dính máu, tản ra ánh sáng kỳ dị, khí tức cuồng bạo dâng trào, loáng thoáng còn có thể thấy dị tượng xuất hiện, đó là một con hồng hoang mãnh thú dữ tợn, lúc này nó đang gào thét với bầu trời.Cùng Kỳ!Thư sinh đang yên lặng đọc sách khẽ thì thầm, trong mắt còn có nét kinh ngạc.AdvertisementCùng Kỳ!Không chỉ thư sinh đó nhận ra mà rất nhiều Chuẩn Thánh hiểu nhiều biết rộng cũng đã nhận ra, vẻ mặt mọi người thay đổi rất lớn, đó là mãnh thú hồng hoang có thể so sánh với Thao Thiết, huyết mạch không yếu hơn phượng hoàng.Không ngờ lại là xương Cùng Kỳ!Bích Du ở trong nhã gian cũng ngạc nhiên, trước đó cô không nhận được tin nào về nó cả.So với cô, Diệp Thành bình tĩnh hơn nhiều, bởi hắn đã nghe lén được từ trước, bây giờ nhìn thấy xương Cùng Kỳ đúng là rất có áp lực, cho dù chỉ là xương nhưng uy áp từ huyết mạch vẫn còn.Cùng Kỳ! Cùng Kỳ!Trong nhã gian, hơi thở của thần tử Quỷ Hoàng trở nên dồn dập, trong mắt tràn đầy hung ác, hắn ta nóng lòng muốn có được xương Cùng Kỳ lắm rồi.Hai vị lão bối bên cạnh cũng hít sâu một hơi, lần này bọn họ đến vì xương Cùng Kỳ, nếu hoà vào cơ thể thì thần tử Quỷ Hoàng chắc chắn sẽ lột xác, đó là một cơ hội nghịch thiên.Phong ấn!Giữa những âm thanh kinh ngạc, Trường Thiện Chân Nhân lại phong ấn chiếc hộp bạch ngọc, ông ta nhìn xuống phía dưới: “Chắc các vị đạo hữu cũng đã nhìn thấy, đây là xương Cùng Kỳ, còn Cùng Kỳ là loài vật gì thì chắc không cần lão phu phải nói nhiều nữa”.“Hồng hoang mãnh thú”.“Dù chỉ là xương cũng là bảo vật vô thượng”.“Thứ này mà cũng mang ra đấu giá, Thiên Phủ Thần Triều đúng là mạnh tay!”, trong Phách Mại Các tràn ngập tiếng tấm tắc.“Giá khởi điểm là năm triệu, bắt đầu đấu giá”, Trường Thiện Chân Nhân lên tiếng.“Cộng hết gia sản lại cũng chẳng bằng giá khởi điểm này”, có người ho khan, vẻ mặt rất gượng gạo.“Năm triệu, gom góp thì cũng sẽ đủ thôi”.“Nếu biết trước có bảo vật này thì lúc trước đã tiết chế hơn rồi”, rất nhiều Chuẩn Thánh đều đau lòng, đấu giá bao nhiêu bảo vật, đã tiêu kha khá tiền, bây giờ họ chỉ có thể trơ mắt nhìn.“Ồn ào”, giữa những tiếng bàn tán xôn xao, tiếng quát của thần tử Quỷ Hoàng trong nhã gian của Quỷ Hoàng Tông chợt vang lên.“Ngươi…”, các Chuẩn Thánh tức tái mặt, đường đường là nhóm Chuẩn Thánh mà lại bị một cảnh giới Hoàng quát, đúng là mất mặt, nhưng vì sự lớn mạnh của Quỷ Hoàng Tông nên họ chỉ đành nhịn.“Năm triệu mốt, Quỷ Hoàng Tông ta lấy nó”, thần tử Quỷ Hoàng cất lời, giọng điệu mang theo ý lạnh như đang nói ai dám giành đồ cùng Quỷ Hoàng Tông đều sẽ phải chết rất khó coi.“Ngươi đã nói như thế rồi còn ai dám lấy nữa”, một giọng nói vang lên, nhưng không biết là ai nói.“Quỷ Hoàng Tông ra giá năm triệu mốt, có ai tăng giá nữa không?”, Trường Thiện Chân Nhân nhìn xuống.