Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3013: “Làm gì mà thần bí vậy?”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chỉ dựa vào ngươi”?, câu nói của Diệp Thành khiến cả hai người bật cười lạnh lùng, bọn họ ném cho hắn cái nhìn khinh miệt: “Một cảnh giới Thiên, đúng là nực cười, tu sĩ trẻ bây giờ đều ngông cuồng tự đại như vậy sao?”“Hai vị tiền bối nếu không tin thì vãn bối cũng không còn cách nào khác”, Diệp Thành nhướng vai.“Ngươi…”Advertisement“Lui đi”, hai bà lão còn chưa nói xong thì Bích Du đã lên tiếng, giọng điệu không mấy vui vẻ.“Chúng ta…”, mặc dù định nói thêm gì đó nhưng cuối cùng cả hai đành thôi, mệnh lệnh của thần nữ không thể làm ngược lại, bọn họ hành lễ rồi quay người đi ra.Điều đáng nói là cho dù là bà lão mặc y phục đen hay bà lão y phục trắng thì trước khi đi cũng không quên ném cho Diệp Thành ánh mắt đầy ý tứ.Trực giác nói cho bọn họ biết rằng tên tu sĩ cảnh giới thiên bên trong nhã gian kia có thể khiến thần nữ của bọn họ xiêu lòng và có thể khiến thần tử Quỷ Hoàng cũng như Hoa Thiên phải phun ra máu chắc chắn không thể đơn giản như vẻ bề ngoài.Cả hai người lui đi thì Bích Du mới nhìn sang Diệp Thành, vẻ mặt tỏ ra ái ngại: “Hai vị bà bà có hơi quá lời, mong ngươi đừng trách họ”.“Ta không phải là kẻ lòng dạ hẹp hòi, nào, ta cho cô xem một người”, Diệp Thành nói rồi chỉ về một hướng ở bên dưới, trong một trăm nghìn người đấu giá có một thư sinh nữ giả trang nam.“Có lẽ là nữ giả trang nam”, Bích Du khẽ lên tiếng rồi nhìn sang Diệp Thành: “Ngươi biết cô ta?”“Đương nhiên”, Diệp Thành cười thần bí, “có lẽ cô cũng đã từng gặp, đợi tới khi nhìn thấy chân dung cô ta thì nhất định sẽ rất bất ngờ đấy”.“Làm gì mà thần bí vậy?”“Tinh không đồ được đấu giá rồi”, Diệp Thành nói rồi ánh mắt loé sáng, hắn nhìn vào một bức tranh cuộn trong tay Trường Thiện Chân Nhân, đó chính là tinh không đồ.Cũng giống hắn, tất cả mọi người ở bên dưới đều ngồi thẳng, đặc biệt là các Chuẩn Thánh, ánh mắt rạo rực.Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn thế nào, tinh không đồ có thể chỉ phương hướng, có tinh không đồ trong tay thì sẽ không bị lạc giữa tinh không, đối với tu sĩ mà nói đây chính là bảo vật vô thượng.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Trường Thiện Chân Nhân mở tinh không đồ cho nó lơ lửng giữa thiên không.“To thế này sao”, thấy tinh không đồ, bên dưới trầm trồ, cho dù là Chuẩn Thánh cũng không ngoại lệ.“Ít nhất cũng bao gồm ba tinh vực”.“Lão phu tu đạo hơn hai nghìn năm nay chưa từng thấy tinh không đồ nào to như vậy”“Đến nó mà cũng lấy ra để đấu giá, Thiên Phủ Thần Triều quả nhiên có tiềm lực”.“Thế lực thần bí đó quả là rất mạnh”, trong nhã gian, Bích Du tặc lưỡi: “Cho dù là Lăng Tiêu Cung của ta thì cũng chưa chắc có được tinh không đồ to lớn như vậy, đây chính là bảo vật vô thượng”.“Ta nên xuống kia đấu giá tinh không đồ này thì hơn”, Diệp Thành nói rồi quay người đi ra ngoài.Bích Du không ngăn hắn lại, cô cũng biết Diệp Thành có ngụ ý.Tinh không đồ bao gồm cả ba tinh vực, đó là sự tồn tại thế nào, đủ khiến các thế lực lớn phải điên cuồng, lần này nếu như đấu giá trong nhã gian của Lăng Tiêu Cung thì chắc chắn sẽ khiến Lăng Tiêu Cung chuốc thêm nhiều rắc rối.So với việc đấu giá trong nhã gian thì xuống dưới đấu giá sẽ an toàn hơn nhiều.

“Chỉ dựa vào ngươi”?, câu nói của Diệp Thành khiến cả hai người bật cười lạnh lùng, bọn họ ném cho hắn cái nhìn khinh miệt: “Một cảnh giới Thiên, đúng là nực cười, tu sĩ trẻ bây giờ đều ngông cuồng tự đại như vậy sao?”

“Hai vị tiền bối nếu không tin thì vãn bối cũng không còn cách nào khác”, Diệp Thành nhướng vai.

“Ngươi…”

Advertisement

“Lui đi”, hai bà lão còn chưa nói xong thì Bích Du đã lên tiếng, giọng điệu không mấy vui vẻ.

“Chúng ta…”, mặc dù định nói thêm gì đó nhưng cuối cùng cả hai đành thôi, mệnh lệnh của thần nữ không thể làm ngược lại, bọn họ hành lễ rồi quay người đi ra.

Điều đáng nói là cho dù là bà lão mặc y phục đen hay bà lão y phục trắng thì trước khi đi cũng không quên ném cho Diệp Thành ánh mắt đầy ý tứ.

Trực giác nói cho bọn họ biết rằng tên tu sĩ cảnh giới thiên bên trong nhã gian kia có thể khiến thần nữ của bọn họ xiêu lòng và có thể khiến thần tử Quỷ Hoàng cũng như Hoa Thiên phải phun ra máu chắc chắn không thể đơn giản như vẻ bề ngoài.

Cả hai người lui đi thì Bích Du mới nhìn sang Diệp Thành, vẻ mặt tỏ ra ái ngại: “Hai vị bà bà có hơi quá lời, mong ngươi đừng trách họ”.

“Ta không phải là kẻ lòng dạ hẹp hòi, nào, ta cho cô xem một người”, Diệp Thành nói rồi chỉ về một hướng ở bên dưới, trong một trăm nghìn người đấu giá có một thư sinh nữ giả trang nam.

“Có lẽ là nữ giả trang nam”, Bích Du khẽ lên tiếng rồi nhìn sang Diệp Thành: “Ngươi biết cô ta?”

“Đương nhiên”, Diệp Thành cười thần bí, “có lẽ cô cũng đã từng gặp, đợi tới khi nhìn thấy chân dung cô ta thì nhất định sẽ rất bất ngờ đấy”.

“Làm gì mà thần bí vậy?”

“Tinh không đồ được đấu giá rồi”, Diệp Thành nói rồi ánh mắt loé sáng, hắn nhìn vào một bức tranh cuộn trong tay Trường Thiện Chân Nhân, đó chính là tinh không đồ.

Cũng giống hắn, tất cả mọi người ở bên dưới đều ngồi thẳng, đặc biệt là các Chuẩn Thánh, ánh mắt rạo rực.

Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn thế nào, tinh không đồ có thể chỉ phương hướng, có tinh không đồ trong tay thì sẽ không bị lạc giữa tinh không, đối với tu sĩ mà nói đây chính là bảo vật vô thượng.

Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Trường Thiện Chân Nhân mở tinh không đồ cho nó lơ lửng giữa thiên không.

“To thế này sao”, thấy tinh không đồ, bên dưới trầm trồ, cho dù là Chuẩn Thánh cũng không ngoại lệ.

“Ít nhất cũng bao gồm ba tinh vực”.

“Lão phu tu đạo hơn hai nghìn năm nay chưa từng thấy tinh không đồ nào to như vậy”

“Đến nó mà cũng lấy ra để đấu giá, Thiên Phủ Thần Triều quả nhiên có tiềm lực”.

“Thế lực thần bí đó quả là rất mạnh”, trong nhã gian, Bích Du tặc lưỡi: “Cho dù là Lăng Tiêu Cung của ta thì cũng chưa chắc có được tinh không đồ to lớn như vậy, đây chính là bảo vật vô thượng”.

“Ta nên xuống kia đấu giá tinh không đồ này thì hơn”, Diệp Thành nói rồi quay người đi ra ngoài.

Bích Du không ngăn hắn lại, cô cũng biết Diệp Thành có ngụ ý.

Tinh không đồ bao gồm cả ba tinh vực, đó là sự tồn tại thế nào, đủ khiến các thế lực lớn phải điên cuồng, lần này nếu như đấu giá trong nhã gian của Lăng Tiêu Cung thì chắc chắn sẽ khiến Lăng Tiêu Cung chuốc thêm nhiều rắc rối.

So với việc đấu giá trong nhã gian thì xuống dưới đấu giá sẽ an toàn hơn nhiều.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Chỉ dựa vào ngươi”?, câu nói của Diệp Thành khiến cả hai người bật cười lạnh lùng, bọn họ ném cho hắn cái nhìn khinh miệt: “Một cảnh giới Thiên, đúng là nực cười, tu sĩ trẻ bây giờ đều ngông cuồng tự đại như vậy sao?”“Hai vị tiền bối nếu không tin thì vãn bối cũng không còn cách nào khác”, Diệp Thành nhướng vai.“Ngươi…”Advertisement“Lui đi”, hai bà lão còn chưa nói xong thì Bích Du đã lên tiếng, giọng điệu không mấy vui vẻ.“Chúng ta…”, mặc dù định nói thêm gì đó nhưng cuối cùng cả hai đành thôi, mệnh lệnh của thần nữ không thể làm ngược lại, bọn họ hành lễ rồi quay người đi ra.Điều đáng nói là cho dù là bà lão mặc y phục đen hay bà lão y phục trắng thì trước khi đi cũng không quên ném cho Diệp Thành ánh mắt đầy ý tứ.Trực giác nói cho bọn họ biết rằng tên tu sĩ cảnh giới thiên bên trong nhã gian kia có thể khiến thần nữ của bọn họ xiêu lòng và có thể khiến thần tử Quỷ Hoàng cũng như Hoa Thiên phải phun ra máu chắc chắn không thể đơn giản như vẻ bề ngoài.Cả hai người lui đi thì Bích Du mới nhìn sang Diệp Thành, vẻ mặt tỏ ra ái ngại: “Hai vị bà bà có hơi quá lời, mong ngươi đừng trách họ”.“Ta không phải là kẻ lòng dạ hẹp hòi, nào, ta cho cô xem một người”, Diệp Thành nói rồi chỉ về một hướng ở bên dưới, trong một trăm nghìn người đấu giá có một thư sinh nữ giả trang nam.“Có lẽ là nữ giả trang nam”, Bích Du khẽ lên tiếng rồi nhìn sang Diệp Thành: “Ngươi biết cô ta?”“Đương nhiên”, Diệp Thành cười thần bí, “có lẽ cô cũng đã từng gặp, đợi tới khi nhìn thấy chân dung cô ta thì nhất định sẽ rất bất ngờ đấy”.“Làm gì mà thần bí vậy?”“Tinh không đồ được đấu giá rồi”, Diệp Thành nói rồi ánh mắt loé sáng, hắn nhìn vào một bức tranh cuộn trong tay Trường Thiện Chân Nhân, đó chính là tinh không đồ.Cũng giống hắn, tất cả mọi người ở bên dưới đều ngồi thẳng, đặc biệt là các Chuẩn Thánh, ánh mắt rạo rực.Chư Thiên Vạn Vực rộng lớn thế nào, tinh không đồ có thể chỉ phương hướng, có tinh không đồ trong tay thì sẽ không bị lạc giữa tinh không, đối với tu sĩ mà nói đây chính là bảo vật vô thượng.Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người, Trường Thiện Chân Nhân mở tinh không đồ cho nó lơ lửng giữa thiên không.“To thế này sao”, thấy tinh không đồ, bên dưới trầm trồ, cho dù là Chuẩn Thánh cũng không ngoại lệ.“Ít nhất cũng bao gồm ba tinh vực”.“Lão phu tu đạo hơn hai nghìn năm nay chưa từng thấy tinh không đồ nào to như vậy”“Đến nó mà cũng lấy ra để đấu giá, Thiên Phủ Thần Triều quả nhiên có tiềm lực”.“Thế lực thần bí đó quả là rất mạnh”, trong nhã gian, Bích Du tặc lưỡi: “Cho dù là Lăng Tiêu Cung của ta thì cũng chưa chắc có được tinh không đồ to lớn như vậy, đây chính là bảo vật vô thượng”.“Ta nên xuống kia đấu giá tinh không đồ này thì hơn”, Diệp Thành nói rồi quay người đi ra ngoài.Bích Du không ngăn hắn lại, cô cũng biết Diệp Thành có ngụ ý.Tinh không đồ bao gồm cả ba tinh vực, đó là sự tồn tại thế nào, đủ khiến các thế lực lớn phải điên cuồng, lần này nếu như đấu giá trong nhã gian của Lăng Tiêu Cung thì chắc chắn sẽ khiến Lăng Tiêu Cung chuốc thêm nhiều rắc rối.So với việc đấu giá trong nhã gian thì xuống dưới đấu giá sẽ an toàn hơn nhiều.

Chương 3013: “Làm gì mà thần bí vậy?”