“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3015: Thần chơi xỏ đâu?
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Một đống bảo bối trước đó chẳng phải cũng đáng tiền sao, ba nhà này đấu nhau kịch liệt nhưng hiện giờ tới tinh không đồ thì lại im re.Đương nhiên trong đó cũng có những người với ánh mắt tinh tường nhìn ra được lý do, mặc dù cả ba bên đều có tiềm lực không vừa nhưng cũng không dám hiên ngang đấu giá, tinh không đồ có ý nghĩa vô cùng lớn lao, chắc chắn sẽ chuốc hoạ.AdvertisementDiệp Thành cau mày, hắn đảo mắt nhìn toàn cảnh một lượt.Năm mươi triệu!Trong làn sóng sục sôi, một giọng nói vang lên chấn động cả Phách Mại Các.Người ra giá là một lão già lưng gù đứng trong góc khuất, mặc dù khuôn mặt già nua nhưng khí tức lại không rõ ràng, ông ta ra tay hào phóng kéo theo sự chú ý của mọi người.Năm mươi triệu năm trăm!Bầu không khí tĩnh lặng lại bùng nổ, người lên tiếng đứng ở một góc khác, chính là một lao già tóc bạc.Sáu mươi triệuSau lão già tóc bạc lại có giọng nói vang lên, đó là giọng nói của tên thanh niên ba mắt với khuôn mặt như ngọc chưa mài, trông vô cùng giả, cho dù là Diệp Thành hay các tu sĩ Chuẩn Thánh ở đây thì cũng không nhìn ra.Bên dưới xôn xao, cái giá liên tục được đẩy lên liên tục, không cần nghĩ cũng biết cả bai người kia không phải hạng tầm thường, chắc chắn là người của Thiên Phủ Thần Triều, Quỷ Hoàng Tông và Lăng Tiêu Cung.Sau thanh niên ba mắt thì hồi lâu không thấy ai ra giá.Thần chơi xỏ đâu?Trong tiếng bàn tán, rất nhiều ánh mắt hướng về Lăng Tiêu Cung, ban nãy còn đấu đá kịch liệt mà bây giờ lại lặng thinh.Có lẽ xuống dưới này rồi!Có người đảo mắt nhìn tứ phía, nói không chừng thần chơi xỏ đang đứng một góc nào đó ngắm chuẩn thời cơ mới ra tay.Thấy vậy, Trường Thiện Chân Nhân trên cao đài đảo mắt nhìn quanh: “Sáu mươi triệu, có ai tăng giá không?”“Sáu mươi triệu một trăm”, Diệp Thành lên tiếng khiến người ta phải chú ý.“Ta đi tiểu đã”, Yên lão đạo không nghĩ gì nhiều, cứ thế đứng dậy bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ, nếu như Diệp Thành mà đoạt được tinh không đồ thì chắc chắn sẽ bị đánh hội đồng, là một người ở cạnh hắn, ông ta không thể tránh khỏi bị liên luỵ, chỉ cần không để ý sẽ rơi vào tầm ngắm bất cứ lúc nào.“Sáu mươi triệu một trăm, còn ai tăng giá không?”“Sáu mươi triệu năm trăm”, lại là lão già lưng gù kia cứ thế hét cái giá tăng thêm năm triệu nguyên thạch.“Bảy mươi triệu”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng, đây đã là giới hạn của hắn, vả lại đã tính cả phần đan dược kia, nếu trách chỉ trách trước đó hắn mua pháp khí và lư đồng mất quá nhiều nguyên thạch.“Bảy mươi triệu năm trăm”, lão già lưng gù lên tiếng, giọng nói khàn khàn.
Một đống bảo bối trước đó chẳng phải cũng đáng tiền sao, ba nhà này đấu nhau kịch liệt nhưng hiện giờ tới tinh không đồ thì lại im re.
Đương nhiên trong đó cũng có những người với ánh mắt tinh tường nhìn ra được lý do, mặc dù cả ba bên đều có tiềm lực không vừa nhưng cũng không dám hiên ngang đấu giá, tinh không đồ có ý nghĩa vô cùng lớn lao, chắc chắn sẽ chuốc hoạ.
Advertisement
Diệp Thành cau mày, hắn đảo mắt nhìn toàn cảnh một lượt.
Năm mươi triệu!
Trong làn sóng sục sôi, một giọng nói vang lên chấn động cả Phách Mại Các.
Người ra giá là một lão già lưng gù đứng trong góc khuất, mặc dù khuôn mặt già nua nhưng khí tức lại không rõ ràng, ông ta ra tay hào phóng kéo theo sự chú ý của mọi người.
Năm mươi triệu năm trăm!
Bầu không khí tĩnh lặng lại bùng nổ, người lên tiếng đứng ở một góc khác, chính là một lao già tóc bạc.
Sáu mươi triệu
Sau lão già tóc bạc lại có giọng nói vang lên, đó là giọng nói của tên thanh niên ba mắt với khuôn mặt như ngọc chưa mài, trông vô cùng giả, cho dù là Diệp Thành hay các tu sĩ Chuẩn Thánh ở đây thì cũng không nhìn ra.
Bên dưới xôn xao, cái giá liên tục được đẩy lên liên tục, không cần nghĩ cũng biết cả bai người kia không phải hạng tầm thường, chắc chắn là người của Thiên Phủ Thần Triều, Quỷ Hoàng Tông và Lăng Tiêu Cung.
Sau thanh niên ba mắt thì hồi lâu không thấy ai ra giá.
Thần chơi xỏ đâu?
Trong tiếng bàn tán, rất nhiều ánh mắt hướng về Lăng Tiêu Cung, ban nãy còn đấu đá kịch liệt mà bây giờ lại lặng thinh.
Có lẽ xuống dưới này rồi!
Có người đảo mắt nhìn tứ phía, nói không chừng thần chơi xỏ đang đứng một góc nào đó ngắm chuẩn thời cơ mới ra tay.
Thấy vậy, Trường Thiện Chân Nhân trên cao đài đảo mắt nhìn quanh: “Sáu mươi triệu, có ai tăng giá không?”
“Sáu mươi triệu một trăm”, Diệp Thành lên tiếng khiến người ta phải chú ý.
“Ta đi tiểu đã”, Yên lão đạo không nghĩ gì nhiều, cứ thế đứng dậy bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ, nếu như Diệp Thành mà đoạt được tinh không đồ thì chắc chắn sẽ bị đánh hội đồng, là một người ở cạnh hắn, ông ta không thể tránh khỏi bị liên luỵ, chỉ cần không để ý sẽ rơi vào tầm ngắm bất cứ lúc nào.
“Sáu mươi triệu một trăm, còn ai tăng giá không?”
“Sáu mươi triệu năm trăm”, lại là lão già lưng gù kia cứ thế hét cái giá tăng thêm năm triệu nguyên thạch.
“Bảy mươi triệu”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng, đây đã là giới hạn của hắn, vả lại đã tính cả phần đan dược kia, nếu trách chỉ trách trước đó hắn mua pháp khí và lư đồng mất quá nhiều nguyên thạch.
“Bảy mươi triệu năm trăm”, lão già lưng gù lên tiếng, giọng nói khàn khàn.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Một đống bảo bối trước đó chẳng phải cũng đáng tiền sao, ba nhà này đấu nhau kịch liệt nhưng hiện giờ tới tinh không đồ thì lại im re.Đương nhiên trong đó cũng có những người với ánh mắt tinh tường nhìn ra được lý do, mặc dù cả ba bên đều có tiềm lực không vừa nhưng cũng không dám hiên ngang đấu giá, tinh không đồ có ý nghĩa vô cùng lớn lao, chắc chắn sẽ chuốc hoạ.AdvertisementDiệp Thành cau mày, hắn đảo mắt nhìn toàn cảnh một lượt.Năm mươi triệu!Trong làn sóng sục sôi, một giọng nói vang lên chấn động cả Phách Mại Các.Người ra giá là một lão già lưng gù đứng trong góc khuất, mặc dù khuôn mặt già nua nhưng khí tức lại không rõ ràng, ông ta ra tay hào phóng kéo theo sự chú ý của mọi người.Năm mươi triệu năm trăm!Bầu không khí tĩnh lặng lại bùng nổ, người lên tiếng đứng ở một góc khác, chính là một lao già tóc bạc.Sáu mươi triệuSau lão già tóc bạc lại có giọng nói vang lên, đó là giọng nói của tên thanh niên ba mắt với khuôn mặt như ngọc chưa mài, trông vô cùng giả, cho dù là Diệp Thành hay các tu sĩ Chuẩn Thánh ở đây thì cũng không nhìn ra.Bên dưới xôn xao, cái giá liên tục được đẩy lên liên tục, không cần nghĩ cũng biết cả bai người kia không phải hạng tầm thường, chắc chắn là người của Thiên Phủ Thần Triều, Quỷ Hoàng Tông và Lăng Tiêu Cung.Sau thanh niên ba mắt thì hồi lâu không thấy ai ra giá.Thần chơi xỏ đâu?Trong tiếng bàn tán, rất nhiều ánh mắt hướng về Lăng Tiêu Cung, ban nãy còn đấu đá kịch liệt mà bây giờ lại lặng thinh.Có lẽ xuống dưới này rồi!Có người đảo mắt nhìn tứ phía, nói không chừng thần chơi xỏ đang đứng một góc nào đó ngắm chuẩn thời cơ mới ra tay.Thấy vậy, Trường Thiện Chân Nhân trên cao đài đảo mắt nhìn quanh: “Sáu mươi triệu, có ai tăng giá không?”“Sáu mươi triệu một trăm”, Diệp Thành lên tiếng khiến người ta phải chú ý.“Ta đi tiểu đã”, Yên lão đạo không nghĩ gì nhiều, cứ thế đứng dậy bỏ chạy còn nhanh hơn thỏ, nếu như Diệp Thành mà đoạt được tinh không đồ thì chắc chắn sẽ bị đánh hội đồng, là một người ở cạnh hắn, ông ta không thể tránh khỏi bị liên luỵ, chỉ cần không để ý sẽ rơi vào tầm ngắm bất cứ lúc nào.“Sáu mươi triệu một trăm, còn ai tăng giá không?”“Sáu mươi triệu năm trăm”, lại là lão già lưng gù kia cứ thế hét cái giá tăng thêm năm triệu nguyên thạch.“Bảy mươi triệu”, Diệp Thành lãnh đạm lên tiếng, đây đã là giới hạn của hắn, vả lại đã tính cả phần đan dược kia, nếu trách chỉ trách trước đó hắn mua pháp khí và lư đồng mất quá nhiều nguyên thạch.“Bảy mươi triệu năm trăm”, lão già lưng gù lên tiếng, giọng nói khàn khàn.