Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3018: “Cái gì mà khả năng, là chắc chắn”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi nhìn tứ phương, Diệp Thành mới bước chân vào dòng người.Con đường của Thần Triều về đêm vẫn rất phồn hoà, người người qua lại tấp nập, phần lớn bọn họ đều tới để đấu giá còn cái danh thần chơi xỏ của Diệp Thành cũng được người ta lan truyền.AdvertisementThấy vậy, Diệp Thành chỉ mỉm cười, hắn bước ra khỏi cổ thành của Thiên Phủ Thần Triều.Có điều hắn vừa ra khỏi thành trì và bước vào thiên không thì một bóng người ẩn trong vân đoan đã chặn đường hắn.Đó là một tên thanh niên tóc bạc mặc y phục tím, thân mặc lớp áo choàng màu tím, đôi mắt sáng như vì sao, khí huyết súc sôi, tiên quang khắp cơ thể chói lọi, trông không khác gì một vị thần vương.Người đó chính là Hoa Thiên, thần tử Thần Triều, mặt mày hung tợn, sát khí đằng đằng.“Hoa huynh tới đây để tiễn ta sao?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Hoa Thiên và không tỏ ra quá bất ngờ như thể hắn biết trước Hoa Thiên sẽ chặn mình ở đây vậy.“Diệp Thành, đường xuống hoàng tuyền của ngươi sẽ không cô đơn đâu”, Hoa Thiên cười u ám.“Là thần tử Thần Triều”, có lẽ sát khí Hoa Thiên quá mạnh nên kéo theo ánh mắt của các tu sĩ.“Sát khí của Hoa Thiên mạnh quá, là tên tu sĩ cảnh giới Thiên đó đụng tới hắn sao?”, có người kinh ngạc lên tiếng.“Mùi thuốc súng rất nồng”.“Hoa Thiên, một thần tử Thần Triều mà lại lòng dạ mưu mô vậy sao?”, trong âm thanh huyên náo, Bích Du bay từ xa tới, đứng trên tinh không lạnh lùng nhìn Hoa Thiên.“Tiên tử Bích Ba nhúng tay vào, xem ra mối quan hệ với tên Diệp Thành kia không tồi”, người từ tứ phương xôn xao.“Theo ta thấy thì tên Diệp Thành kia khả năng cao là thần chơi xỏ trong buổi đấu giá rồi”.“Cái gì mà khả năng, là chắc chắn”.“Chẳng trách mà Hoa Thiên lại chặn hắn, để tính sổ đây mà”.“Thần chơi xỏ, vậy thì phải lưu lại mang về thờ thôi”, rất nhiều người lấy tinh thạch kí ức ra lạc ấn dung mạo của Diệp Thành trong đó, đó là thần nhân, là thần chơi xỏ có thể gạt cả trời cả đất, sự tồn tại thế này mang về có thể trừ tà cũng nên.“Tiện nhân”, trong tiếng bàn tán xôn xao, thiên tiêu chợt vang lên tiếng gằn phẫn nộ của Hoa Thiên, lời này của hắn rõ ràng đang mắng chửi Bích Du.“Đường đường là thần tử Thần Triều mà lại tỏ ra không có học vậy sao?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp cửu tiêu, đến cả Bích Du và hai lão bà mặt mày cũng rõ vẻ khó chịu.“Sao, ngươi không phục à?”, Hoa Thiên bật cười, vẻ mặt hung tợn.“Phục, đương nhiên phục, chó thường hay cắn người mà”.

Sau khi nhìn tứ phương, Diệp Thành mới bước chân vào dòng người.

Con đường của Thần Triều về đêm vẫn rất phồn hoà, người người qua lại tấp nập, phần lớn bọn họ đều tới để đấu giá còn cái danh thần chơi xỏ của Diệp Thành cũng được người ta lan truyền.

Advertisement

Thấy vậy, Diệp Thành chỉ mỉm cười, hắn bước ra khỏi cổ thành của Thiên Phủ Thần Triều.

Có điều hắn vừa ra khỏi thành trì và bước vào thiên không thì một bóng người ẩn trong vân đoan đã chặn đường hắn.

Đó là một tên thanh niên tóc bạc mặc y phục tím, thân mặc lớp áo choàng màu tím, đôi mắt sáng như vì sao, khí huyết súc sôi, tiên quang khắp cơ thể chói lọi, trông không khác gì một vị thần vương.

Người đó chính là Hoa Thiên, thần tử Thần Triều, mặt mày hung tợn, sát khí đằng đằng.

“Hoa huynh tới đây để tiễn ta sao?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Hoa Thiên và không tỏ ra quá bất ngờ như thể hắn biết trước Hoa Thiên sẽ chặn mình ở đây vậy.

“Diệp Thành, đường xuống hoàng tuyền của ngươi sẽ không cô đơn đâu”, Hoa Thiên cười u ám.

“Là thần tử Thần Triều”, có lẽ sát khí Hoa Thiên quá mạnh nên kéo theo ánh mắt của các tu sĩ.

“Sát khí của Hoa Thiên mạnh quá, là tên tu sĩ cảnh giới Thiên đó đụng tới hắn sao?”, có người kinh ngạc lên tiếng.

“Mùi thuốc súng rất nồng”.

“Hoa Thiên, một thần tử Thần Triều mà lại lòng dạ mưu mô vậy sao?”, trong âm thanh huyên náo, Bích Du bay từ xa tới, đứng trên tinh không lạnh lùng nhìn Hoa Thiên.

“Tiên tử Bích Ba nhúng tay vào, xem ra mối quan hệ với tên Diệp Thành kia không tồi”, người từ tứ phương xôn xao.

“Theo ta thấy thì tên Diệp Thành kia khả năng cao là thần chơi xỏ trong buổi đấu giá rồi”.

“Cái gì mà khả năng, là chắc chắn”.

“Chẳng trách mà Hoa Thiên lại chặn hắn, để tính sổ đây mà”.

“Thần chơi xỏ, vậy thì phải lưu lại mang về thờ thôi”, rất nhiều người lấy tinh thạch kí ức ra lạc ấn dung mạo của Diệp Thành trong đó, đó là thần nhân, là thần chơi xỏ có thể gạt cả trời cả đất, sự tồn tại thế này mang về có thể trừ tà cũng nên.

“Tiện nhân”, trong tiếng bàn tán xôn xao, thiên tiêu chợt vang lên tiếng gằn phẫn nộ của Hoa Thiên, lời này của hắn rõ ràng đang mắng chửi Bích Du.

“Đường đường là thần tử Thần Triều mà lại tỏ ra không có học vậy sao?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp cửu tiêu, đến cả Bích Du và hai lão bà mặt mày cũng rõ vẻ khó chịu.

“Sao, ngươi không phục à?”, Hoa Thiên bật cười, vẻ mặt hung tợn.

“Phục, đương nhiên phục, chó thường hay cắn người mà”.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Sau khi nhìn tứ phương, Diệp Thành mới bước chân vào dòng người.Con đường của Thần Triều về đêm vẫn rất phồn hoà, người người qua lại tấp nập, phần lớn bọn họ đều tới để đấu giá còn cái danh thần chơi xỏ của Diệp Thành cũng được người ta lan truyền.AdvertisementThấy vậy, Diệp Thành chỉ mỉm cười, hắn bước ra khỏi cổ thành của Thiên Phủ Thần Triều.Có điều hắn vừa ra khỏi thành trì và bước vào thiên không thì một bóng người ẩn trong vân đoan đã chặn đường hắn.Đó là một tên thanh niên tóc bạc mặc y phục tím, thân mặc lớp áo choàng màu tím, đôi mắt sáng như vì sao, khí huyết súc sôi, tiên quang khắp cơ thể chói lọi, trông không khác gì một vị thần vương.Người đó chính là Hoa Thiên, thần tử Thần Triều, mặt mày hung tợn, sát khí đằng đằng.“Hoa huynh tới đây để tiễn ta sao?”, Diệp Thành mỉm cười nhìn Hoa Thiên và không tỏ ra quá bất ngờ như thể hắn biết trước Hoa Thiên sẽ chặn mình ở đây vậy.“Diệp Thành, đường xuống hoàng tuyền của ngươi sẽ không cô đơn đâu”, Hoa Thiên cười u ám.“Là thần tử Thần Triều”, có lẽ sát khí Hoa Thiên quá mạnh nên kéo theo ánh mắt của các tu sĩ.“Sát khí của Hoa Thiên mạnh quá, là tên tu sĩ cảnh giới Thiên đó đụng tới hắn sao?”, có người kinh ngạc lên tiếng.“Mùi thuốc súng rất nồng”.“Hoa Thiên, một thần tử Thần Triều mà lại lòng dạ mưu mô vậy sao?”, trong âm thanh huyên náo, Bích Du bay từ xa tới, đứng trên tinh không lạnh lùng nhìn Hoa Thiên.“Tiên tử Bích Ba nhúng tay vào, xem ra mối quan hệ với tên Diệp Thành kia không tồi”, người từ tứ phương xôn xao.“Theo ta thấy thì tên Diệp Thành kia khả năng cao là thần chơi xỏ trong buổi đấu giá rồi”.“Cái gì mà khả năng, là chắc chắn”.“Chẳng trách mà Hoa Thiên lại chặn hắn, để tính sổ đây mà”.“Thần chơi xỏ, vậy thì phải lưu lại mang về thờ thôi”, rất nhiều người lấy tinh thạch kí ức ra lạc ấn dung mạo của Diệp Thành trong đó, đó là thần nhân, là thần chơi xỏ có thể gạt cả trời cả đất, sự tồn tại thế này mang về có thể trừ tà cũng nên.“Tiện nhân”, trong tiếng bàn tán xôn xao, thiên tiêu chợt vang lên tiếng gằn phẫn nộ của Hoa Thiên, lời này của hắn rõ ràng đang mắng chửi Bích Du.“Đường đường là thần tử Thần Triều mà lại tỏ ra không có học vậy sao?”, Diệp Thành lên tiếng, giọng nói lạnh lùng vang vọng khắp cửu tiêu, đến cả Bích Du và hai lão bà mặt mày cũng rõ vẻ khó chịu.“Sao, ngươi không phục à?”, Hoa Thiên bật cười, vẻ mặt hung tợn.“Phục, đương nhiên phục, chó thường hay cắn người mà”.

Chương 3018: “Cái gì mà khả năng, là chắc chắn”.