Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3032: Người này không dễ động đến!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thần Triều phồn hoa, bên ngoài thành Thần Triều lại càng người qua người lại nhộn nhịp.Nhìn từ xa thấy số người rất đông, đa phần là những người tới tham gia đấu giá.Sở dĩ những người này vẫn chưa đi là muốn xem Hoang Cổ Thánh Thể có thể bình an vô sự ra khỏi Thần Triều hay không, rất nhiều ông thầy bói già đã bấm đốt tay nhẩm tính, làm ra dáng vẻ tiền bối để lừa gạt hậu bối.AdvertisementTrên hư thiên, phía Bích Du vẫn đang chờ đợi.Bích Du vẫn thế, duyên dáng đứng đó, từ đầu đến cuối không có chút lo lắng nào.Nhưng hai bà lão Chuẩn Thánh thì lại có vẻ không bình tĩnh lắm, chủ yếu là vì sợ Diệp Thành có chuyện gì, khó khăn lắm mới bắt được một người có thể giúp Bích Du thượng vị, không thể để hắn có mệnh hệ gì.Ra rồi!Không biết đến khi nào, cũng không biết là ai nói, ánh mắt của mọi người đều hướng về cổng thành Thần Triều.Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành bước ra, chẳng những không sao mà còn quang minh chính đại bước ra, sau lưng còn có rất nhiều trưởng lão của Thần Triều tiễn đưa, ai nấy đều là Chuẩn Thánh.Cảnh tượng này khiến mọi người đều hơi kinh ngạc.Thế này là thế nào?Còn có người tiễn nữa, Thần Triều làm gì vậy?Giữa những âm thanh kinh ngạc, rất nhiều người còn lộ ra vẻ ẩn ý sâu xa, Thần Triều đối xử với Diệp Thành như vậy không phải vì Lăng Tiêu Cung, phần lớn là vì chiếc chuông đó, tuy chỉ là cảnh giới Thiên nhưng lai lịch của hắn rất lớn.Người này không dễ động đến!Rất nhiều lão bối tu sĩ đều trầm ngâm vuốt râu nghiêm nghị, thái độ của Thần Triều đã chứng minh tất cả.Đi thôi!Diệp Thành bước lên bầu trời.Bích Du cười ngọt ngào, khoác tay Diệp Thành, khăn che mặt rơi xuống theo làn gió.Woa!Dung nhan tuyệt thế của Bích Du chấn động tứ phương, nhất là tu sĩ trẻ, tất cả đều ngây người, quả đúng như họ nghĩ, đằng sau tấm khăn che mặt kia là khuôn mặt đẹp đến mức khiến họ nghẹt thở.Diệp Thành bay đi cùng Bích Du, phía dưới nhìn theo đầy hâm mộ, họ mới là thần tiên quyến lữ thật sự.Diệp Thành đi, đoàn người cũng giải tán, nhưng ai nấy đều xuýt xoa cảm thán.Tới buổi đấu giá này của Vọng Cổ Tinh đúng là không uổng công vô ích, được thấy thế nào là chơi xỏ người khác, cũng được thấy sự bá đạo của Hoang Cổ Thánh Thể, từ hôm nay tên tuổi của Diệp Thành chắc chắn cũng sẽ lan rộng khắp tinh vực này.Tinh không vẫn bao la, mang lại cho người ta những suy nghĩ vô hạn.Trên phi kiếm khổng lồ, Diệp Thành và Bích Du lặng lẽ đứng thẳng, cũng lặng lẽ thưởng thức bầu trời sao tuyệt đẹp.Phía sau là hai bà lão hắc bạch, vẻ mặt hai bà gượng gạo, hai khuôn mặt già nua càng nóng hơn, đường đường là Chuẩn Thánh mà lần này lại nhìn nhầm, sai lầm nghiêm trọng.Dừng!Đang đi, đột nhiên Diệp Thành ở phía trước hô lên.

Thần Triều phồn hoa, bên ngoài thành Thần Triều lại càng người qua người lại nhộn nhịp.

Nhìn từ xa thấy số người rất đông, đa phần là những người tới tham gia đấu giá.

Sở dĩ những người này vẫn chưa đi là muốn xem Hoang Cổ Thánh Thể có thể bình an vô sự ra khỏi Thần Triều hay không, rất nhiều ông thầy bói già đã bấm đốt tay nhẩm tính, làm ra dáng vẻ tiền bối để lừa gạt hậu bối.

Advertisement

Trên hư thiên, phía Bích Du vẫn đang chờ đợi.

Bích Du vẫn thế, duyên dáng đứng đó, từ đầu đến cuối không có chút lo lắng nào.

Nhưng hai bà lão Chuẩn Thánh thì lại có vẻ không bình tĩnh lắm, chủ yếu là vì sợ Diệp Thành có chuyện gì, khó khăn lắm mới bắt được một người có thể giúp Bích Du thượng vị, không thể để hắn có mệnh hệ gì.

Ra rồi!

Không biết đến khi nào, cũng không biết là ai nói, ánh mắt của mọi người đều hướng về cổng thành Thần Triều.

Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành bước ra, chẳng những không sao mà còn quang minh chính đại bước ra, sau lưng còn có rất nhiều trưởng lão của Thần Triều tiễn đưa, ai nấy đều là Chuẩn Thánh.

Cảnh tượng này khiến mọi người đều hơi kinh ngạc.

Thế này là thế nào?

Còn có người tiễn nữa, Thần Triều làm gì vậy?

Giữa những âm thanh kinh ngạc, rất nhiều người còn lộ ra vẻ ẩn ý sâu xa, Thần Triều đối xử với Diệp Thành như vậy không phải vì Lăng Tiêu Cung, phần lớn là vì chiếc chuông đó, tuy chỉ là cảnh giới Thiên nhưng lai lịch của hắn rất lớn.

Người này không dễ động đến!

Rất nhiều lão bối tu sĩ đều trầm ngâm vuốt râu nghiêm nghị, thái độ của Thần Triều đã chứng minh tất cả.

Đi thôi!

Diệp Thành bước lên bầu trời.

Bích Du cười ngọt ngào, khoác tay Diệp Thành, khăn che mặt rơi xuống theo làn gió.

Woa!

Dung nhan tuyệt thế của Bích Du chấn động tứ phương, nhất là tu sĩ trẻ, tất cả đều ngây người, quả đúng như họ nghĩ, đằng sau tấm khăn che mặt kia là khuôn mặt đẹp đến mức khiến họ nghẹt thở.

Diệp Thành bay đi cùng Bích Du, phía dưới nhìn theo đầy hâm mộ, họ mới là thần tiên quyến lữ thật sự.

Diệp Thành đi, đoàn người cũng giải tán, nhưng ai nấy đều xuýt xoa cảm thán.

Tới buổi đấu giá này của Vọng Cổ Tinh đúng là không uổng công vô ích, được thấy thế nào là chơi xỏ người khác, cũng được thấy sự bá đạo của Hoang Cổ Thánh Thể, từ hôm nay tên tuổi của Diệp Thành chắc chắn cũng sẽ lan rộng khắp tinh vực này.

Tinh không vẫn bao la, mang lại cho người ta những suy nghĩ vô hạn.

Trên phi kiếm khổng lồ, Diệp Thành và Bích Du lặng lẽ đứng thẳng, cũng lặng lẽ thưởng thức bầu trời sao tuyệt đẹp.

Phía sau là hai bà lão hắc bạch, vẻ mặt hai bà gượng gạo, hai khuôn mặt già nua càng nóng hơn, đường đường là Chuẩn Thánh mà lần này lại nhìn nhầm, sai lầm nghiêm trọng.

Dừng!

Đang đi, đột nhiên Diệp Thành ở phía trước hô lên.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thần Triều phồn hoa, bên ngoài thành Thần Triều lại càng người qua người lại nhộn nhịp.Nhìn từ xa thấy số người rất đông, đa phần là những người tới tham gia đấu giá.Sở dĩ những người này vẫn chưa đi là muốn xem Hoang Cổ Thánh Thể có thể bình an vô sự ra khỏi Thần Triều hay không, rất nhiều ông thầy bói già đã bấm đốt tay nhẩm tính, làm ra dáng vẻ tiền bối để lừa gạt hậu bối.AdvertisementTrên hư thiên, phía Bích Du vẫn đang chờ đợi.Bích Du vẫn thế, duyên dáng đứng đó, từ đầu đến cuối không có chút lo lắng nào.Nhưng hai bà lão Chuẩn Thánh thì lại có vẻ không bình tĩnh lắm, chủ yếu là vì sợ Diệp Thành có chuyện gì, khó khăn lắm mới bắt được một người có thể giúp Bích Du thượng vị, không thể để hắn có mệnh hệ gì.Ra rồi!Không biết đến khi nào, cũng không biết là ai nói, ánh mắt của mọi người đều hướng về cổng thành Thần Triều.Dưới sự chú ý của mọi người, Diệp Thành bước ra, chẳng những không sao mà còn quang minh chính đại bước ra, sau lưng còn có rất nhiều trưởng lão của Thần Triều tiễn đưa, ai nấy đều là Chuẩn Thánh.Cảnh tượng này khiến mọi người đều hơi kinh ngạc.Thế này là thế nào?Còn có người tiễn nữa, Thần Triều làm gì vậy?Giữa những âm thanh kinh ngạc, rất nhiều người còn lộ ra vẻ ẩn ý sâu xa, Thần Triều đối xử với Diệp Thành như vậy không phải vì Lăng Tiêu Cung, phần lớn là vì chiếc chuông đó, tuy chỉ là cảnh giới Thiên nhưng lai lịch của hắn rất lớn.Người này không dễ động đến!Rất nhiều lão bối tu sĩ đều trầm ngâm vuốt râu nghiêm nghị, thái độ của Thần Triều đã chứng minh tất cả.Đi thôi!Diệp Thành bước lên bầu trời.Bích Du cười ngọt ngào, khoác tay Diệp Thành, khăn che mặt rơi xuống theo làn gió.Woa!Dung nhan tuyệt thế của Bích Du chấn động tứ phương, nhất là tu sĩ trẻ, tất cả đều ngây người, quả đúng như họ nghĩ, đằng sau tấm khăn che mặt kia là khuôn mặt đẹp đến mức khiến họ nghẹt thở.Diệp Thành bay đi cùng Bích Du, phía dưới nhìn theo đầy hâm mộ, họ mới là thần tiên quyến lữ thật sự.Diệp Thành đi, đoàn người cũng giải tán, nhưng ai nấy đều xuýt xoa cảm thán.Tới buổi đấu giá này của Vọng Cổ Tinh đúng là không uổng công vô ích, được thấy thế nào là chơi xỏ người khác, cũng được thấy sự bá đạo của Hoang Cổ Thánh Thể, từ hôm nay tên tuổi của Diệp Thành chắc chắn cũng sẽ lan rộng khắp tinh vực này.Tinh không vẫn bao la, mang lại cho người ta những suy nghĩ vô hạn.Trên phi kiếm khổng lồ, Diệp Thành và Bích Du lặng lẽ đứng thẳng, cũng lặng lẽ thưởng thức bầu trời sao tuyệt đẹp.Phía sau là hai bà lão hắc bạch, vẻ mặt hai bà gượng gạo, hai khuôn mặt già nua càng nóng hơn, đường đường là Chuẩn Thánh mà lần này lại nhìn nhầm, sai lầm nghiêm trọng.Dừng!Đang đi, đột nhiên Diệp Thành ở phía trước hô lên.

Chương 3032: Người này không dễ động đến!