“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3045: Thúc Địa Thành Thốn!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trên đỉnh núi có tiếng rồng gầm vang lên, đó là tiếng từ chín đạo long khí, lúc này chúng đang từ từ hoà vào Long Thảo.Màn đêm buông xuống, Long Thảo tắm mình dưới ánh trăng và ánh sao, rực rỡ chói mắt, có dị tượng của rồng bao quanh, tiếng rồng gầm càng thêm uy lực, chín đạo long khí đã hoàn toàn dung hợp vào trong Long Thảo.Xong rồi!AdvertisementMắt ông lão áo choàng đen sáng lên, ông ta lập tức vươn tay muốn hái Long Thảo.Nhưng đúng lúc này, một bàn tay khác đột ngột xuất hiện, lấy Long Thảo đi trước ông ta một bước.Mẹ kiếp!Với khả năng đoán định của Chuẩn Thánh mà lúc này ông ta cũng phải thốt tiếng chửi thề, chờ đợi lâu như vậy mà không biết bên cạnh Long Thảo có một người đang ẩn nấp, điều nực cười nhất là Long Thảo còn bị chính người đó mang đi.Khốn nạn!Ông lão áo choàng đen đùng đùng nổi giận, uy áp Chuẩn Thánh lập tức xuất hiện, ông ta tung một chưởng về phía hư thiên đó.Diệp Thành lập tức bị đẩy ra, suýt thì bị đánh tàn phế.Mẹ kiếp!Diệp Thành thầm chửi, sự cường đại của ông lão áo choàng đen vượt xa dự liệu của hắn, sức chiến đấu của ông ta có thể so với Pháp Thông, không phải Chuẩn Thánh bình thường, khả năng đã gần tới lúc thiên nhân ngũ suy.Một cảnh giới Thiên, muốn chết!Ông lão áo choàng đen bước tới, một chưởng lăng thiên giáng xuống.Diệp Thành không dám tay không chống lại, lập tức trốn chạy, hắn vừa đi, một chưởng của ông ta đã đập nát ngọn núi đó.Đứng lại!Ông lão áo choàng đen bước ra mấy nghìn trượng, điện mang b*n r* từ giữa chân mày, phóng thẳng tới nguyên thần của Diệp Thành.Thái Hư Động!Diệp Thành đột ngột quay người, thi triển bí thuật Thái Hư, vòng xoáy Thái Hư xuất hiện nuốt chửng điện mang đó, còn Thái Hư Động cũng theo đó mà vỡ tung, hắn gặp phản phệ, phun ra một ngụm máu.Thần thông tuyệt lắm!Đôi mắt ông lão áo choàng đen loé lên tinh quang, thèm muốn bí thuật Thái Hư Động của Diệp Thành.Thúc Địa Thành Thốn!Diệp Thành khẽ hô trong lòng, chạy trốn khỏi hư thiên.Phải nói là tốc độ chạy trốn của hắn không phải dạng vừa, ông ta nhìn mà sửng sốt, đây là tốc độ mà cảnh giới Thiên nên có sao?Chết tiệt!Trong lúc thất thần đã để Diệp Thành chạy đi xa, ông lão áo choàng đen đuổi theo, khoá chặt mục tiêu là Diệp Thành, tốc độ của ngươi nhanh nhưng ta là Chuẩn Thánh, không có lý gì lại không đuổi kịp.Bùm! Rầm! Đoàng!
Trên đỉnh núi có tiếng rồng gầm vang lên, đó là tiếng từ chín đạo long khí, lúc này chúng đang từ từ hoà vào Long Thảo.
Màn đêm buông xuống, Long Thảo tắm mình dưới ánh trăng và ánh sao, rực rỡ chói mắt, có dị tượng của rồng bao quanh, tiếng rồng gầm càng thêm uy lực, chín đạo long khí đã hoàn toàn dung hợp vào trong Long Thảo.
Xong rồi!
Advertisement
Mắt ông lão áo choàng đen sáng lên, ông ta lập tức vươn tay muốn hái Long Thảo.
Nhưng đúng lúc này, một bàn tay khác đột ngột xuất hiện, lấy Long Thảo đi trước ông ta một bước.
Mẹ kiếp!
Với khả năng đoán định của Chuẩn Thánh mà lúc này ông ta cũng phải thốt tiếng chửi thề, chờ đợi lâu như vậy mà không biết bên cạnh Long Thảo có một người đang ẩn nấp, điều nực cười nhất là Long Thảo còn bị chính người đó mang đi.
Khốn nạn!
Ông lão áo choàng đen đùng đùng nổi giận, uy áp Chuẩn Thánh lập tức xuất hiện, ông ta tung một chưởng về phía hư thiên đó.
Diệp Thành lập tức bị đẩy ra, suýt thì bị đánh tàn phế.
Mẹ kiếp!
Diệp Thành thầm chửi, sự cường đại của ông lão áo choàng đen vượt xa dự liệu của hắn, sức chiến đấu của ông ta có thể so với Pháp Thông, không phải Chuẩn Thánh bình thường, khả năng đã gần tới lúc thiên nhân ngũ suy.
Một cảnh giới Thiên, muốn chết!
Ông lão áo choàng đen bước tới, một chưởng lăng thiên giáng xuống.
Diệp Thành không dám tay không chống lại, lập tức trốn chạy, hắn vừa đi, một chưởng của ông ta đã đập nát ngọn núi đó.
Đứng lại!
Ông lão áo choàng đen bước ra mấy nghìn trượng, điện mang b*n r* từ giữa chân mày, phóng thẳng tới nguyên thần của Diệp Thành.
Thái Hư Động!
Diệp Thành đột ngột quay người, thi triển bí thuật Thái Hư, vòng xoáy Thái Hư xuất hiện nuốt chửng điện mang đó, còn Thái Hư Động cũng theo đó mà vỡ tung, hắn gặp phản phệ, phun ra một ngụm máu.
Thần thông tuyệt lắm!
Đôi mắt ông lão áo choàng đen loé lên tinh quang, thèm muốn bí thuật Thái Hư Động của Diệp Thành.
Thúc Địa Thành Thốn!
Diệp Thành khẽ hô trong lòng, chạy trốn khỏi hư thiên.
Phải nói là tốc độ chạy trốn của hắn không phải dạng vừa, ông ta nhìn mà sửng sốt, đây là tốc độ mà cảnh giới Thiên nên có sao?
Chết tiệt!
Trong lúc thất thần đã để Diệp Thành chạy đi xa, ông lão áo choàng đen đuổi theo, khoá chặt mục tiêu là Diệp Thành, tốc độ của ngươi nhanh nhưng ta là Chuẩn Thánh, không có lý gì lại không đuổi kịp.
Bùm! Rầm! Đoàng!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trên đỉnh núi có tiếng rồng gầm vang lên, đó là tiếng từ chín đạo long khí, lúc này chúng đang từ từ hoà vào Long Thảo.Màn đêm buông xuống, Long Thảo tắm mình dưới ánh trăng và ánh sao, rực rỡ chói mắt, có dị tượng của rồng bao quanh, tiếng rồng gầm càng thêm uy lực, chín đạo long khí đã hoàn toàn dung hợp vào trong Long Thảo.Xong rồi!AdvertisementMắt ông lão áo choàng đen sáng lên, ông ta lập tức vươn tay muốn hái Long Thảo.Nhưng đúng lúc này, một bàn tay khác đột ngột xuất hiện, lấy Long Thảo đi trước ông ta một bước.Mẹ kiếp!Với khả năng đoán định của Chuẩn Thánh mà lúc này ông ta cũng phải thốt tiếng chửi thề, chờ đợi lâu như vậy mà không biết bên cạnh Long Thảo có một người đang ẩn nấp, điều nực cười nhất là Long Thảo còn bị chính người đó mang đi.Khốn nạn!Ông lão áo choàng đen đùng đùng nổi giận, uy áp Chuẩn Thánh lập tức xuất hiện, ông ta tung một chưởng về phía hư thiên đó.Diệp Thành lập tức bị đẩy ra, suýt thì bị đánh tàn phế.Mẹ kiếp!Diệp Thành thầm chửi, sự cường đại của ông lão áo choàng đen vượt xa dự liệu của hắn, sức chiến đấu của ông ta có thể so với Pháp Thông, không phải Chuẩn Thánh bình thường, khả năng đã gần tới lúc thiên nhân ngũ suy.Một cảnh giới Thiên, muốn chết!Ông lão áo choàng đen bước tới, một chưởng lăng thiên giáng xuống.Diệp Thành không dám tay không chống lại, lập tức trốn chạy, hắn vừa đi, một chưởng của ông ta đã đập nát ngọn núi đó.Đứng lại!Ông lão áo choàng đen bước ra mấy nghìn trượng, điện mang b*n r* từ giữa chân mày, phóng thẳng tới nguyên thần của Diệp Thành.Thái Hư Động!Diệp Thành đột ngột quay người, thi triển bí thuật Thái Hư, vòng xoáy Thái Hư xuất hiện nuốt chửng điện mang đó, còn Thái Hư Động cũng theo đó mà vỡ tung, hắn gặp phản phệ, phun ra một ngụm máu.Thần thông tuyệt lắm!Đôi mắt ông lão áo choàng đen loé lên tinh quang, thèm muốn bí thuật Thái Hư Động của Diệp Thành.Thúc Địa Thành Thốn!Diệp Thành khẽ hô trong lòng, chạy trốn khỏi hư thiên.Phải nói là tốc độ chạy trốn của hắn không phải dạng vừa, ông ta nhìn mà sửng sốt, đây là tốc độ mà cảnh giới Thiên nên có sao?Chết tiệt!Trong lúc thất thần đã để Diệp Thành chạy đi xa, ông lão áo choàng đen đuổi theo, khoá chặt mục tiêu là Diệp Thành, tốc độ của ngươi nhanh nhưng ta là Chuẩn Thánh, không có lý gì lại không đuổi kịp.Bùm! Rầm! Đoàng!