Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3048: “Thần tử vẫn chưa ra tay sao?”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đại Tế Ty vừa dứt lời, Bích Nguyệt đã duyên dáng lên sân khấu.So với Bích Du, Bích Nguyệt quyến rũ hơn, lại thêm vẻ chanh chua cay nghiệt và tàn độc từ tận trong xương tuỷ, lúc này cô ta đang hứng thú nhìn Bích Du phía đối diện, trong mắt là vẻ khiêu khích không hề giấu giếm.AdvertisementCòn thần tử Quỷ Hoàng, hắn ta vẫn đang nằm trên ghế, ánh mắt khinh thường, không hề có ý định lên đài.Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng về Bích Du.Mặc dù không có ý định làm cung chủ nhưng Bích Du vẫn đứng dậy, vì cô biết Diệp Thành sẽ đến, cũng biết Diệp Thành muốn hoàn thành trận chiến này cùng cô.Dưới sự chú ý của mọi người, Bích Du bình thản đáp xuống.Ánh mắt của khán giả đều tập trung vào chiến đài.Một người là đời sau của cung chủ tiền nhiệm, một người là đồ nhi của cung chủ hiên tại, hai người là hai đệ tử xuất sắc nhất thế hệ này của Lăng Tiêu Cung, cuộc đối đầu giữa hai người sẽ cực kỳ chấn động.“Nhân tình của cô đâu?”, Bích Nguyệt hứng thú nhìn Bích Du: “Không dám tới à?”“Đánh bại ta đi đã rồi nói”, Bích Du hờ hững lên tiếng, đột nhiên mở Vạn Hoa Đồng, trong mắt có vạn hoa xuất hiện.Thấy vậy, Bích Nguyệt vội vàng né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt Bích Du, dường như đã biết sự đáng sợ của Vạn Hoa Đồng.Trong nháy mắt, Bích Du bay đến, bàn tay ngọc vung ra một biển vạn hoa, mỗi cánh hoa đều mang theo đạo tắc của cô, là thần thông, cũng là trận pháp, hai thứ giao thoa thể hiện ra uy lực cực mạnh.Bích Nguyệt hừ lạnh, cầm kiếm trong tay, một kiếm chém ra tiên quang, phá vỡ biển vạn hoa.Vẻ mặt Bích Du lãnh đạm, thân hình cô huyền ảo như bóng ma, thần mang nhất chỉ có thần hà lộng lẫy lượn quanh nhưng lại mang uy lực vô song.Bích Nguyệt cười khẩy, một tay thi triển bí thuật diễn hoá, phá vỡ thần mang của Bích Du.Vài chiêu đối đầu đơn giản, khí tức của hai người lần lượt dâng lên, trận chiến thật sự lập tức bắt đầu, tiếng ầm vang vọng cả tiên sơn.Loáng thoáng có thể thấy Bích Nguyệt đã rơi vào thế yếu, Bích Du dung hợp được Cửu Tiêu Thần Lộ và trúc Thuý Tiên đang chiếm ưu thế, kết hợp bí thuật của đời trước và đời này, chiêu thức của cô khiến Bích Nguyệt khó lòng phòng bị.Các trưởng lão của Lăng Tiêu Cung đều ngạc nhiên, họ không biết Bích Du học những thần thông huyền diệu đó từ đâu.Lại nhìn đến Bích Nguyệt đang chật vật, vẻ mặt cô ta khó coi vô cùng, cô ta tự cho rằng mình đã tìm hiểu Bích Du rất kỹ lưỡng, nhưng hôm nay lại bị Bích Du khác thường đánh cho không kịp trở tay, cô ta đã trúng rất nhiều bí thuật của Bích Du rồi.Ánh mắt những người bên dưới đều sáng lấp lánh, họ đã nhìn ra đạo hạnh của Bích Du và Bích Nguyệt, Bích Nguyệt vẫn kém hơn một chút.“Thần tử vẫn chưa ra tay sao?”

Đại Tế Ty vừa dứt lời, Bích Nguyệt đã duyên dáng lên sân khấu.

So với Bích Du, Bích Nguyệt quyến rũ hơn, lại thêm vẻ chanh chua cay nghiệt và tàn độc từ tận trong xương tuỷ, lúc này cô ta đang hứng thú nhìn Bích Du phía đối diện, trong mắt là vẻ khiêu khích không hề giấu giếm.

Advertisement

Còn thần tử Quỷ Hoàng, hắn ta vẫn đang nằm trên ghế, ánh mắt khinh thường, không hề có ý định lên đài.

Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng về Bích Du.

Mặc dù không có ý định làm cung chủ nhưng Bích Du vẫn đứng dậy, vì cô biết Diệp Thành sẽ đến, cũng biết Diệp Thành muốn hoàn thành trận chiến này cùng cô.

Dưới sự chú ý của mọi người, Bích Du bình thản đáp xuống.

Ánh mắt của khán giả đều tập trung vào chiến đài.

Một người là đời sau của cung chủ tiền nhiệm, một người là đồ nhi của cung chủ hiên tại, hai người là hai đệ tử xuất sắc nhất thế hệ này của Lăng Tiêu Cung, cuộc đối đầu giữa hai người sẽ cực kỳ chấn động.

“Nhân tình của cô đâu?”, Bích Nguyệt hứng thú nhìn Bích Du: “Không dám tới à?”

“Đánh bại ta đi đã rồi nói”, Bích Du hờ hững lên tiếng, đột nhiên mở Vạn Hoa Đồng, trong mắt có vạn hoa xuất hiện.

Thấy vậy, Bích Nguyệt vội vàng né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt Bích Du, dường như đã biết sự đáng sợ của Vạn Hoa Đồng.

Trong nháy mắt, Bích Du bay đến, bàn tay ngọc vung ra một biển vạn hoa, mỗi cánh hoa đều mang theo đạo tắc của cô, là thần thông, cũng là trận pháp, hai thứ giao thoa thể hiện ra uy lực cực mạnh.

Bích Nguyệt hừ lạnh, cầm kiếm trong tay, một kiếm chém ra tiên quang, phá vỡ biển vạn hoa.

Vẻ mặt Bích Du lãnh đạm, thân hình cô huyền ảo như bóng ma, thần mang nhất chỉ có thần hà lộng lẫy lượn quanh nhưng lại mang uy lực vô song.

Bích Nguyệt cười khẩy, một tay thi triển bí thuật diễn hoá, phá vỡ thần mang của Bích Du.

Vài chiêu đối đầu đơn giản, khí tức của hai người lần lượt dâng lên, trận chiến thật sự lập tức bắt đầu, tiếng ầm vang vọng cả tiên sơn.

Loáng thoáng có thể thấy Bích Nguyệt đã rơi vào thế yếu, Bích Du dung hợp được Cửu Tiêu Thần Lộ và trúc Thuý Tiên đang chiếm ưu thế, kết hợp bí thuật của đời trước và đời này, chiêu thức của cô khiến Bích Nguyệt khó lòng phòng bị.

Các trưởng lão của Lăng Tiêu Cung đều ngạc nhiên, họ không biết Bích Du học những thần thông huyền diệu đó từ đâu.

Lại nhìn đến Bích Nguyệt đang chật vật, vẻ mặt cô ta khó coi vô cùng, cô ta tự cho rằng mình đã tìm hiểu Bích Du rất kỹ lưỡng, nhưng hôm nay lại bị Bích Du khác thường đánh cho không kịp trở tay, cô ta đã trúng rất nhiều bí thuật của Bích Du rồi.

Ánh mắt những người bên dưới đều sáng lấp lánh, họ đã nhìn ra đạo hạnh của Bích Du và Bích Nguyệt, Bích Nguyệt vẫn kém hơn một chút.

“Thần tử vẫn chưa ra tay sao?”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Đại Tế Ty vừa dứt lời, Bích Nguyệt đã duyên dáng lên sân khấu.So với Bích Du, Bích Nguyệt quyến rũ hơn, lại thêm vẻ chanh chua cay nghiệt và tàn độc từ tận trong xương tuỷ, lúc này cô ta đang hứng thú nhìn Bích Du phía đối diện, trong mắt là vẻ khiêu khích không hề giấu giếm.AdvertisementCòn thần tử Quỷ Hoàng, hắn ta vẫn đang nằm trên ghế, ánh mắt khinh thường, không hề có ý định lên đài.Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng về Bích Du.Mặc dù không có ý định làm cung chủ nhưng Bích Du vẫn đứng dậy, vì cô biết Diệp Thành sẽ đến, cũng biết Diệp Thành muốn hoàn thành trận chiến này cùng cô.Dưới sự chú ý của mọi người, Bích Du bình thản đáp xuống.Ánh mắt của khán giả đều tập trung vào chiến đài.Một người là đời sau của cung chủ tiền nhiệm, một người là đồ nhi của cung chủ hiên tại, hai người là hai đệ tử xuất sắc nhất thế hệ này của Lăng Tiêu Cung, cuộc đối đầu giữa hai người sẽ cực kỳ chấn động.“Nhân tình của cô đâu?”, Bích Nguyệt hứng thú nhìn Bích Du: “Không dám tới à?”“Đánh bại ta đi đã rồi nói”, Bích Du hờ hững lên tiếng, đột nhiên mở Vạn Hoa Đồng, trong mắt có vạn hoa xuất hiện.Thấy vậy, Bích Nguyệt vội vàng né tránh, không dám nhìn thẳng vào mắt Bích Du, dường như đã biết sự đáng sợ của Vạn Hoa Đồng.Trong nháy mắt, Bích Du bay đến, bàn tay ngọc vung ra một biển vạn hoa, mỗi cánh hoa đều mang theo đạo tắc của cô, là thần thông, cũng là trận pháp, hai thứ giao thoa thể hiện ra uy lực cực mạnh.Bích Nguyệt hừ lạnh, cầm kiếm trong tay, một kiếm chém ra tiên quang, phá vỡ biển vạn hoa.Vẻ mặt Bích Du lãnh đạm, thân hình cô huyền ảo như bóng ma, thần mang nhất chỉ có thần hà lộng lẫy lượn quanh nhưng lại mang uy lực vô song.Bích Nguyệt cười khẩy, một tay thi triển bí thuật diễn hoá, phá vỡ thần mang của Bích Du.Vài chiêu đối đầu đơn giản, khí tức của hai người lần lượt dâng lên, trận chiến thật sự lập tức bắt đầu, tiếng ầm vang vọng cả tiên sơn.Loáng thoáng có thể thấy Bích Nguyệt đã rơi vào thế yếu, Bích Du dung hợp được Cửu Tiêu Thần Lộ và trúc Thuý Tiên đang chiếm ưu thế, kết hợp bí thuật của đời trước và đời này, chiêu thức của cô khiến Bích Nguyệt khó lòng phòng bị.Các trưởng lão của Lăng Tiêu Cung đều ngạc nhiên, họ không biết Bích Du học những thần thông huyền diệu đó từ đâu.Lại nhìn đến Bích Nguyệt đang chật vật, vẻ mặt cô ta khó coi vô cùng, cô ta tự cho rằng mình đã tìm hiểu Bích Du rất kỹ lưỡng, nhưng hôm nay lại bị Bích Du khác thường đánh cho không kịp trở tay, cô ta đã trúng rất nhiều bí thuật của Bích Du rồi.Ánh mắt những người bên dưới đều sáng lấp lánh, họ đã nhìn ra đạo hạnh của Bích Du và Bích Nguyệt, Bích Nguyệt vẫn kém hơn một chút.“Thần tử vẫn chưa ra tay sao?”

Chương 3048: “Thần tử vẫn chưa ra tay sao?”