Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3050: Cười đáng sợ thật! 

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Xin lỗi, ta đến muộn!”Diệp Thành quay lại, truyền đan dược vào cơ thể Bích Du.“Ta tưởng ngươi không đến chứ!”AdvertisementBích Du loạng choạng nhưng lại nở nụ cười ngọt ngào, tất cả đều vì câu nói vừa rồi của Diệp Thành, cô đã chờ câu này cả trăm năm, cũng chờ từ kiếp trước đến kiếp này, cuối cùng hôm nay cũng được nghe.Diệp Thành mỉm cười, truyền tinh nguyên cho Bích Du.“Diệp Thành!”Bên kia chiến đài vang lên tiếng cười gằn của thần tử Quỷ Hoàng, đôi mắt đỏ lừ lộ rõ vẻ tàn nhẫn và khát máu, không biết vì sao thấy Diệp Thành quay lại, hắn ta càng thêm kích động hơn bao giờ hết.“Xuống dưới chờ ta!”Diệp Thành đẩy ra một lực dịu nhẹ, đưa Bích Du xuống chiến đài.Sau đó hắn xoay khớp cổ, quay người lại, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất, đôi mắt thâm thuý đen nhánh loé lên tia sáng lạnh như băng, sát ý đáng sợ khó có thể kiềm chế.“Nam nhân giao đấu, nữ nhân biến!”Diệp Thành liếc nhìn Bích Nguyệt, cuối cùng ánh mắt rơi vào thần tử Quỷ Hoàng.“Tự tìm cái chết!”Vẻ mặt Bích Nguyệt lạnh như băng, chân giẫm trên Ngũ Hành rồi vọt tới, đập ra một chưởng.Diệp Thành hừ lạnh, đột ngột giơ tay, một cái vung tay kết hợp rất nhiều bí thuật hất ra.Bộp!Âm thanh giòn tan vang lên, Bích Nguyệt vừa mới lao lên đã bị một chưởng hất văng, vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung.Woa!Người xem tứ phía đều ngẩng đầu, con ngươi nhìn theo hướng Bích Nguyệt bay ra, Bích Nguyệt quyến rũ, diện mạo cũng không đến nỗi, nhưng tư thế bay đi lại chẳng ra làm sao.Vẻ mặt Lăng Tiêu Cung cung chủ đặc sắc, vẻ mặt của rất nhiều trưởng lão và đệ tử cũng rất thú vị.Dù sao Bích Nguyệt cũng là một trong những đệ tử xuất sắc nhất của Lăng Tiêu Cung, huyết mạch không yếu, sức chiến đấu cũng không kém, nhưng đệ tử xuất sắc như vậy lại bị một chưởng đánh bay, tuy cảnh tượng này rất vui mắt nhưng cũng cực kỳ gượng gạo, quá mất mặt.Hoang Cổ Thánh Thể quả nhiên lợi hại!Các con rể của Lăng Tiêu Cung cũng tấm tắc cảm thán.Được, được lắm!Thần tử Quỷ Hoàng cười, lộ ra hai hàm răng trắng u ám, nụ cười vừa quỷ dị vừa khiếp người.Cười đáng sợ thật!

“Xin lỗi, ta đến muộn!”

Diệp Thành quay lại, truyền đan dược vào cơ thể Bích Du.

“Ta tưởng ngươi không đến chứ!”

Advertisement

Bích Du loạng choạng nhưng lại nở nụ cười ngọt ngào, tất cả đều vì câu nói vừa rồi của Diệp Thành, cô đã chờ câu này cả trăm năm, cũng chờ từ kiếp trước đến kiếp này, cuối cùng hôm nay cũng được nghe.

Diệp Thành mỉm cười, truyền tinh nguyên cho Bích Du.

“Diệp Thành!”

Bên kia chiến đài vang lên tiếng cười gằn của thần tử Quỷ Hoàng, đôi mắt đỏ lừ lộ rõ vẻ tàn nhẫn và khát máu, không biết vì sao thấy Diệp Thành quay lại, hắn ta càng thêm kích động hơn bao giờ hết.

“Xuống dưới chờ ta!”

Diệp Thành đẩy ra một lực dịu nhẹ, đưa Bích Du xuống chiến đài.

Sau đó hắn xoay khớp cổ, quay người lại, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất, đôi mắt thâm thuý đen nhánh loé lên tia sáng lạnh như băng, sát ý đáng sợ khó có thể kiềm chế.

“Nam nhân giao đấu, nữ nhân biến!”

Diệp Thành liếc nhìn Bích Nguyệt, cuối cùng ánh mắt rơi vào thần tử Quỷ Hoàng.

“Tự tìm cái chết!”

Vẻ mặt Bích Nguyệt lạnh như băng, chân giẫm trên Ngũ Hành rồi vọt tới, đập ra một chưởng.

Diệp Thành hừ lạnh, đột ngột giơ tay, một cái vung tay kết hợp rất nhiều bí thuật hất ra.

Bộp!

Âm thanh giòn tan vang lên, Bích Nguyệt vừa mới lao lên đã bị một chưởng hất văng, vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung.

Woa!

Người xem tứ phía đều ngẩng đầu, con ngươi nhìn theo hướng Bích Nguyệt bay ra, Bích Nguyệt quyến rũ, diện mạo cũng không đến nỗi, nhưng tư thế bay đi lại chẳng ra làm sao.

Vẻ mặt Lăng Tiêu Cung cung chủ đặc sắc, vẻ mặt của rất nhiều trưởng lão và đệ tử cũng rất thú vị.

Dù sao Bích Nguyệt cũng là một trong những đệ tử xuất sắc nhất của Lăng Tiêu Cung, huyết mạch không yếu, sức chiến đấu cũng không kém, nhưng đệ tử xuất sắc như vậy lại bị một chưởng đánh bay, tuy cảnh tượng này rất vui mắt nhưng cũng cực kỳ gượng gạo, quá mất mặt.

Hoang Cổ Thánh Thể quả nhiên lợi hại!

Các con rể của Lăng Tiêu Cung cũng tấm tắc cảm thán.

Được, được lắm!

Thần tử Quỷ Hoàng cười, lộ ra hai hàm răng trắng u ám, nụ cười vừa quỷ dị vừa khiếp người.

Cười đáng sợ thật!

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Xin lỗi, ta đến muộn!”Diệp Thành quay lại, truyền đan dược vào cơ thể Bích Du.“Ta tưởng ngươi không đến chứ!”AdvertisementBích Du loạng choạng nhưng lại nở nụ cười ngọt ngào, tất cả đều vì câu nói vừa rồi của Diệp Thành, cô đã chờ câu này cả trăm năm, cũng chờ từ kiếp trước đến kiếp này, cuối cùng hôm nay cũng được nghe.Diệp Thành mỉm cười, truyền tinh nguyên cho Bích Du.“Diệp Thành!”Bên kia chiến đài vang lên tiếng cười gằn của thần tử Quỷ Hoàng, đôi mắt đỏ lừ lộ rõ vẻ tàn nhẫn và khát máu, không biết vì sao thấy Diệp Thành quay lại, hắn ta càng thêm kích động hơn bao giờ hết.“Xuống dưới chờ ta!”Diệp Thành đẩy ra một lực dịu nhẹ, đưa Bích Du xuống chiến đài.Sau đó hắn xoay khớp cổ, quay người lại, nụ cười trên mặt cũng dần biến mất, đôi mắt thâm thuý đen nhánh loé lên tia sáng lạnh như băng, sát ý đáng sợ khó có thể kiềm chế.“Nam nhân giao đấu, nữ nhân biến!”Diệp Thành liếc nhìn Bích Nguyệt, cuối cùng ánh mắt rơi vào thần tử Quỷ Hoàng.“Tự tìm cái chết!”Vẻ mặt Bích Nguyệt lạnh như băng, chân giẫm trên Ngũ Hành rồi vọt tới, đập ra một chưởng.Diệp Thành hừ lạnh, đột ngột giơ tay, một cái vung tay kết hợp rất nhiều bí thuật hất ra.Bộp!Âm thanh giòn tan vang lên, Bích Nguyệt vừa mới lao lên đã bị một chưởng hất văng, vẽ một đường vòng cung tuyệt đẹp trên không trung.Woa!Người xem tứ phía đều ngẩng đầu, con ngươi nhìn theo hướng Bích Nguyệt bay ra, Bích Nguyệt quyến rũ, diện mạo cũng không đến nỗi, nhưng tư thế bay đi lại chẳng ra làm sao.Vẻ mặt Lăng Tiêu Cung cung chủ đặc sắc, vẻ mặt của rất nhiều trưởng lão và đệ tử cũng rất thú vị.Dù sao Bích Nguyệt cũng là một trong những đệ tử xuất sắc nhất của Lăng Tiêu Cung, huyết mạch không yếu, sức chiến đấu cũng không kém, nhưng đệ tử xuất sắc như vậy lại bị một chưởng đánh bay, tuy cảnh tượng này rất vui mắt nhưng cũng cực kỳ gượng gạo, quá mất mặt.Hoang Cổ Thánh Thể quả nhiên lợi hại!Các con rể của Lăng Tiêu Cung cũng tấm tắc cảm thán.Được, được lắm!Thần tử Quỷ Hoàng cười, lộ ra hai hàm răng trắng u ám, nụ cười vừa quỷ dị vừa khiếp người.Cười đáng sợ thật!

Chương 3050: Cười đáng sợ thật!