“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3054: Cho ngươi kêu đấy!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận quyết đấu từ sáng sớm kéo dài cho tới tận đêm khuya.Những người xem chiến tặc lưỡi, người không biết còn tưởng rằng hai tên này đang tranh vị trí cung chủ nên mới liều mạng đến vậy.Đau mắt!AdvertisementCung chủ lăng Tiêu thu lại ánh mắt và dụi mắt.Xót mắt!Rất nhiều đệ tử và trưởng lão ở bên dưới bắt đầu dụi mắt, bọn họ ngẩng đầu quan sát trận giao đấu cả một ngày, cảnh tượng tuyệt đẹp đó cho dù là tu sĩ thì cũng sẽ hoa mắt, đầu óc ong ong.Cả hai người này dai sức thật!Rất nhiều con rể của Lăng Tiêu Cung trầm trồ, giao chiến mà có thể đánh lâu như vậy thì công phu trên giường nhất định không tồi, tại sao cũng phận làm con rể mà khoảng cách lại cách xa nhau đến vậy chứ.Rầm!Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người lại có người bị đánh ngã khỏi hư thiên, những người quan sát cảm thấy kì lạ.Lần này là thần tử Quỷ Hoàng bị đánh đến mức Quỷ Hoàng cũng không nhận ra.A…!Vẫn là tiếng gào thét như chó điên, thần tử Quỷ Hoàng lại lần nữa xông vào cửu tiêu.Ta cho ngươi lên tiếp!Diệp Thành bay xuống đạp thẳng vào đầu thần tử Quỷ Hoàng, thần tử Quỷ Hoàng vừa xông lên thiên tiêu thì giây phút tiếp theo đã quay trở về đại địa, khi ngã xuống đã thành cả vũng máu.Ta không tin!Thần tử Quỷ Hoàng đứng dậy, mặt mày gớm ghiếc như ác ma.Vậy thì ta đánh cho ngươi tin!Lần này Diệp Thành thật sự bay xuống, hắn tung một chưởng với tâm thế phẫn nộ về phía thần tử Quỷ Hoàng sau đó túm lấy hai chân tên này.Nhìn thấy cảnh này, Bích Du ở bên dưới không dám xem nữa, cô như thể biết được Diệp Thành sắp thi triển tuyệt kĩ gì, ở Đại Sở, người bị hắn đánh khi dùng cách đánh này thật sự rất thê thảm, cảnh tượng đó vẫn còn in sâu trong kí ức của cô.Phụt!Thần tử Quỷ Hoàng lập tức phun ra máu, hắn bị Diệp Thành đánh tới mức lục phủ ngũ tạng suýt chút nữa bay ra ngoài.Khoé miệng người xem giật giật, bọn họ chưa từng thấy tiên nhân còn có thể đánh nhau theo cách này, cũng may thân xác thần tử Quỷ Hoàng rắn rỏi, nếu đổi lại là người khác ở cảnh giới Hoàng thì đã bị đánh thành một đống từ lâu rồi.A…!Thần tử Quỷ Hoàng rít lên, hắn muốn thoát ra nhưng Diệp Thành lại không cho hắn cơ hội.Cho ngươi kêu đấy!
Trận quyết đấu từ sáng sớm kéo dài cho tới tận đêm khuya.
Những người xem chiến tặc lưỡi, người không biết còn tưởng rằng hai tên này đang tranh vị trí cung chủ nên mới liều mạng đến vậy.
Đau mắt!
Advertisement
Cung chủ lăng Tiêu thu lại ánh mắt và dụi mắt.
Xót mắt!
Rất nhiều đệ tử và trưởng lão ở bên dưới bắt đầu dụi mắt, bọn họ ngẩng đầu quan sát trận giao đấu cả một ngày, cảnh tượng tuyệt đẹp đó cho dù là tu sĩ thì cũng sẽ hoa mắt, đầu óc ong ong.
Cả hai người này dai sức thật!
Rất nhiều con rể của Lăng Tiêu Cung trầm trồ, giao chiến mà có thể đánh lâu như vậy thì công phu trên giường nhất định không tồi, tại sao cũng phận làm con rể mà khoảng cách lại cách xa nhau đến vậy chứ.
Rầm!
Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người lại có người bị đánh ngã khỏi hư thiên, những người quan sát cảm thấy kì lạ.
Lần này là thần tử Quỷ Hoàng bị đánh đến mức Quỷ Hoàng cũng không nhận ra.
A…!
Vẫn là tiếng gào thét như chó điên, thần tử Quỷ Hoàng lại lần nữa xông vào cửu tiêu.
Ta cho ngươi lên tiếp!
Diệp Thành bay xuống đạp thẳng vào đầu thần tử Quỷ Hoàng, thần tử Quỷ Hoàng vừa xông lên thiên tiêu thì giây phút tiếp theo đã quay trở về đại địa, khi ngã xuống đã thành cả vũng máu.
Ta không tin!
Thần tử Quỷ Hoàng đứng dậy, mặt mày gớm ghiếc như ác ma.
Vậy thì ta đánh cho ngươi tin!
Lần này Diệp Thành thật sự bay xuống, hắn tung một chưởng với tâm thế phẫn nộ về phía thần tử Quỷ Hoàng sau đó túm lấy hai chân tên này.
Nhìn thấy cảnh này, Bích Du ở bên dưới không dám xem nữa, cô như thể biết được Diệp Thành sắp thi triển tuyệt kĩ gì, ở Đại Sở, người bị hắn đánh khi dùng cách đánh này thật sự rất thê thảm, cảnh tượng đó vẫn còn in sâu trong kí ức của cô.
Phụt!
Thần tử Quỷ Hoàng lập tức phun ra máu, hắn bị Diệp Thành đánh tới mức lục phủ ngũ tạng suýt chút nữa bay ra ngoài.
Khoé miệng người xem giật giật, bọn họ chưa từng thấy tiên nhân còn có thể đánh nhau theo cách này, cũng may thân xác thần tử Quỷ Hoàng rắn rỏi, nếu đổi lại là người khác ở cảnh giới Hoàng thì đã bị đánh thành một đống từ lâu rồi.
A…!
Thần tử Quỷ Hoàng rít lên, hắn muốn thoát ra nhưng Diệp Thành lại không cho hắn cơ hội.
Cho ngươi kêu đấy!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trận quyết đấu từ sáng sớm kéo dài cho tới tận đêm khuya.Những người xem chiến tặc lưỡi, người không biết còn tưởng rằng hai tên này đang tranh vị trí cung chủ nên mới liều mạng đến vậy.Đau mắt!AdvertisementCung chủ lăng Tiêu thu lại ánh mắt và dụi mắt.Xót mắt!Rất nhiều đệ tử và trưởng lão ở bên dưới bắt đầu dụi mắt, bọn họ ngẩng đầu quan sát trận giao đấu cả một ngày, cảnh tượng tuyệt đẹp đó cho dù là tu sĩ thì cũng sẽ hoa mắt, đầu óc ong ong.Cả hai người này dai sức thật!Rất nhiều con rể của Lăng Tiêu Cung trầm trồ, giao chiến mà có thể đánh lâu như vậy thì công phu trên giường nhất định không tồi, tại sao cũng phận làm con rể mà khoảng cách lại cách xa nhau đến vậy chứ.Rầm!Dưới sự chứng kiến của tất cả mọi người lại có người bị đánh ngã khỏi hư thiên, những người quan sát cảm thấy kì lạ.Lần này là thần tử Quỷ Hoàng bị đánh đến mức Quỷ Hoàng cũng không nhận ra.A…!Vẫn là tiếng gào thét như chó điên, thần tử Quỷ Hoàng lại lần nữa xông vào cửu tiêu.Ta cho ngươi lên tiếp!Diệp Thành bay xuống đạp thẳng vào đầu thần tử Quỷ Hoàng, thần tử Quỷ Hoàng vừa xông lên thiên tiêu thì giây phút tiếp theo đã quay trở về đại địa, khi ngã xuống đã thành cả vũng máu.Ta không tin!Thần tử Quỷ Hoàng đứng dậy, mặt mày gớm ghiếc như ác ma.Vậy thì ta đánh cho ngươi tin!Lần này Diệp Thành thật sự bay xuống, hắn tung một chưởng với tâm thế phẫn nộ về phía thần tử Quỷ Hoàng sau đó túm lấy hai chân tên này.Nhìn thấy cảnh này, Bích Du ở bên dưới không dám xem nữa, cô như thể biết được Diệp Thành sắp thi triển tuyệt kĩ gì, ở Đại Sở, người bị hắn đánh khi dùng cách đánh này thật sự rất thê thảm, cảnh tượng đó vẫn còn in sâu trong kí ức của cô.Phụt!Thần tử Quỷ Hoàng lập tức phun ra máu, hắn bị Diệp Thành đánh tới mức lục phủ ngũ tạng suýt chút nữa bay ra ngoài.Khoé miệng người xem giật giật, bọn họ chưa từng thấy tiên nhân còn có thể đánh nhau theo cách này, cũng may thân xác thần tử Quỷ Hoàng rắn rỏi, nếu đổi lại là người khác ở cảnh giới Hoàng thì đã bị đánh thành một đống từ lâu rồi.A…!Thần tử Quỷ Hoàng rít lên, hắn muốn thoát ra nhưng Diệp Thành lại không cho hắn cơ hội.Cho ngươi kêu đấy!