Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3061: Hoan nghênh ngươi quay lại!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành mỉm cười, hắn chỉ đểm vào long thảo.Ngay sau đó, long thảo rung lên, sau tiếng rồng gầm không ngớt, nó dần thoát biến hình thái, hoá thành hình người, chính là một thiếu niên chừng bảy, tám tuổi, khuôn mặt thanh tú.Long thảo vừa hoá thành hình người thì liền quay người bỏ chạy như thể rất sợ Diệp Thành, chỉ sợ hắn nuốt chửng mình.AdvertisementĐi đâu!Diệp Thành vươn tay ra lôi Tử Viêm chuyển kiếp quay lại.Đừng ăn thịt ta!Tử Viêm chuyển kiếp mặt mày sợ hãi, mặc dù là hoá thân của long thảo nhưng không hề có lấy chút tu vi nào, hấp thu long khí của cửu long mặc dù khí tức mạnh mẽ nhưng lại chưa chính thức bước trên con đường tu đạo.Diệp Thành không nói gì, hắn gảy ra một tia tiên quang vào trán Tử Viêm.Tử Viêm run người, vẻ mặt trở nên đau đớn, hai tay ôm đầu kêu la.Sau khi tiên quang kia thâm nhập vào linh hồn hắn thì một đoạn kí ức kiếp trước dần được mở ra và đôi mắt hắn chợt sáng lên, hắn dần dần tỉnh lại.Huynh…!Tử Viêm thẫn thờ nhìn Diệp Thành, đôi mắt mở to, chan hoà nước mắt.Hoan nghênh ngươi quay lại!Diệp Thành mỉm cười, trong nụ cười còn mang theo bao nỗi niềm của năm tháng.Một trăm năm rồi!Tử Viêm ôm chầm lấy Diệp Thành, khóc nghẹn không nói thành lời, luân hồi chuyển kiếp được gặp lại người của kiếp trước, tâm cảnh này không nghĩ cũng biết xúc động tới nhường nào.Đêm đến, mọi thứ chìm vào yên tĩnh.Tiên tử của Lăng Tiêu Cung lần lượt quay về động phủ nghỉ ngơi, chỉ có một hai người ngồi trên đỉnh núi nhìn về phía xa như đang nhớ về một nửa còn lại của mình.Trong khu rừng trúc, Tử Viêm khoanh chân ngồi xuống còn Diệp Thành đang dùng căn nguyên thánh thể tẩy luyện huyết mạch giúp hắn tu đạo.Trong lúc này, cả hai người nói rất nhiều chuyện, đều là chuyện của Đại Sở.Như chuyện Hạo Thiên thế gia năm xưa hay chuyện Sở Huyên khó khăn khổ sở tìm Diệp Thành thế nào, đưa Tử Viêm tới Hạo Thiên thế gia nhưng lại không gặp được Diệp Thành khiến bọn họ bỏ lỡ ba năm này tới ba năm khác.Tử Viêm vẫn là chàng trai đôn hậu thật thà như kiếp trước, hỏi tới rất nhiều người, đều là cố nhân tiền kiếp.Thấy vậy Diệp Thành chỉ mỉm cười, nói tới chuyện Tạ Vân và Niệm Vi, cũng nói tới chuyện của Nhược Thiên Chu Tước và Bích Du, duy chỉ bỏ qua chuyện trăm năm trời hắn ở trong hố đen không gian, đây là chuyện mà hắn không hề nói với bất cứ ai.Tử Viêm không phải kẻ ngốc, đương nhiên đoán ra vì để tìm người chuyển kiếp của Đại Sở mà Diệp Thành đã phải nếm bao nhiêu vất vả.

Diệp Thành mỉm cười, hắn chỉ đểm vào long thảo.

Ngay sau đó, long thảo rung lên, sau tiếng rồng gầm không ngớt, nó dần thoát biến hình thái, hoá thành hình người, chính là một thiếu niên chừng bảy, tám tuổi, khuôn mặt thanh tú.

Long thảo vừa hoá thành hình người thì liền quay người bỏ chạy như thể rất sợ Diệp Thành, chỉ sợ hắn nuốt chửng mình.

Advertisement

Đi đâu!

Diệp Thành vươn tay ra lôi Tử Viêm chuyển kiếp quay lại.

Đừng ăn thịt ta!

Tử Viêm chuyển kiếp mặt mày sợ hãi, mặc dù là hoá thân của long thảo nhưng không hề có lấy chút tu vi nào, hấp thu long khí của cửu long mặc dù khí tức mạnh mẽ nhưng lại chưa chính thức bước trên con đường tu đạo.

Diệp Thành không nói gì, hắn gảy ra một tia tiên quang vào trán Tử Viêm.

Tử Viêm run người, vẻ mặt trở nên đau đớn, hai tay ôm đầu kêu la.

Sau khi tiên quang kia thâm nhập vào linh hồn hắn thì một đoạn kí ức kiếp trước dần được mở ra và đôi mắt hắn chợt sáng lên, hắn dần dần tỉnh lại.

Huynh…!

Tử Viêm thẫn thờ nhìn Diệp Thành, đôi mắt mở to, chan hoà nước mắt.

Hoan nghênh ngươi quay lại!

Diệp Thành mỉm cười, trong nụ cười còn mang theo bao nỗi niềm của năm tháng.

Một trăm năm rồi!

Tử Viêm ôm chầm lấy Diệp Thành, khóc nghẹn không nói thành lời, luân hồi chuyển kiếp được gặp lại người của kiếp trước, tâm cảnh này không nghĩ cũng biết xúc động tới nhường nào.

Đêm đến, mọi thứ chìm vào yên tĩnh.

Tiên tử của Lăng Tiêu Cung lần lượt quay về động phủ nghỉ ngơi, chỉ có một hai người ngồi trên đỉnh núi nhìn về phía xa như đang nhớ về một nửa còn lại của mình.

Trong khu rừng trúc, Tử Viêm khoanh chân ngồi xuống còn Diệp Thành đang dùng căn nguyên thánh thể tẩy luyện huyết mạch giúp hắn tu đạo.

Trong lúc này, cả hai người nói rất nhiều chuyện, đều là chuyện của Đại Sở.

Như chuyện Hạo Thiên thế gia năm xưa hay chuyện Sở Huyên khó khăn khổ sở tìm Diệp Thành thế nào, đưa Tử Viêm tới Hạo Thiên thế gia nhưng lại không gặp được Diệp Thành khiến bọn họ bỏ lỡ ba năm này tới ba năm khác.

Tử Viêm vẫn là chàng trai đôn hậu thật thà như kiếp trước, hỏi tới rất nhiều người, đều là cố nhân tiền kiếp.

Thấy vậy Diệp Thành chỉ mỉm cười, nói tới chuyện Tạ Vân và Niệm Vi, cũng nói tới chuyện của Nhược Thiên Chu Tước và Bích Du, duy chỉ bỏ qua chuyện trăm năm trời hắn ở trong hố đen không gian, đây là chuyện mà hắn không hề nói với bất cứ ai.

Tử Viêm không phải kẻ ngốc, đương nhiên đoán ra vì để tìm người chuyển kiếp của Đại Sở mà Diệp Thành đã phải nếm bao nhiêu vất vả.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành mỉm cười, hắn chỉ đểm vào long thảo.Ngay sau đó, long thảo rung lên, sau tiếng rồng gầm không ngớt, nó dần thoát biến hình thái, hoá thành hình người, chính là một thiếu niên chừng bảy, tám tuổi, khuôn mặt thanh tú.Long thảo vừa hoá thành hình người thì liền quay người bỏ chạy như thể rất sợ Diệp Thành, chỉ sợ hắn nuốt chửng mình.AdvertisementĐi đâu!Diệp Thành vươn tay ra lôi Tử Viêm chuyển kiếp quay lại.Đừng ăn thịt ta!Tử Viêm chuyển kiếp mặt mày sợ hãi, mặc dù là hoá thân của long thảo nhưng không hề có lấy chút tu vi nào, hấp thu long khí của cửu long mặc dù khí tức mạnh mẽ nhưng lại chưa chính thức bước trên con đường tu đạo.Diệp Thành không nói gì, hắn gảy ra một tia tiên quang vào trán Tử Viêm.Tử Viêm run người, vẻ mặt trở nên đau đớn, hai tay ôm đầu kêu la.Sau khi tiên quang kia thâm nhập vào linh hồn hắn thì một đoạn kí ức kiếp trước dần được mở ra và đôi mắt hắn chợt sáng lên, hắn dần dần tỉnh lại.Huynh…!Tử Viêm thẫn thờ nhìn Diệp Thành, đôi mắt mở to, chan hoà nước mắt.Hoan nghênh ngươi quay lại!Diệp Thành mỉm cười, trong nụ cười còn mang theo bao nỗi niềm của năm tháng.Một trăm năm rồi!Tử Viêm ôm chầm lấy Diệp Thành, khóc nghẹn không nói thành lời, luân hồi chuyển kiếp được gặp lại người của kiếp trước, tâm cảnh này không nghĩ cũng biết xúc động tới nhường nào.Đêm đến, mọi thứ chìm vào yên tĩnh.Tiên tử của Lăng Tiêu Cung lần lượt quay về động phủ nghỉ ngơi, chỉ có một hai người ngồi trên đỉnh núi nhìn về phía xa như đang nhớ về một nửa còn lại của mình.Trong khu rừng trúc, Tử Viêm khoanh chân ngồi xuống còn Diệp Thành đang dùng căn nguyên thánh thể tẩy luyện huyết mạch giúp hắn tu đạo.Trong lúc này, cả hai người nói rất nhiều chuyện, đều là chuyện của Đại Sở.Như chuyện Hạo Thiên thế gia năm xưa hay chuyện Sở Huyên khó khăn khổ sở tìm Diệp Thành thế nào, đưa Tử Viêm tới Hạo Thiên thế gia nhưng lại không gặp được Diệp Thành khiến bọn họ bỏ lỡ ba năm này tới ba năm khác.Tử Viêm vẫn là chàng trai đôn hậu thật thà như kiếp trước, hỏi tới rất nhiều người, đều là cố nhân tiền kiếp.Thấy vậy Diệp Thành chỉ mỉm cười, nói tới chuyện Tạ Vân và Niệm Vi, cũng nói tới chuyện của Nhược Thiên Chu Tước và Bích Du, duy chỉ bỏ qua chuyện trăm năm trời hắn ở trong hố đen không gian, đây là chuyện mà hắn không hề nói với bất cứ ai.Tử Viêm không phải kẻ ngốc, đương nhiên đoán ra vì để tìm người chuyển kiếp của Đại Sở mà Diệp Thành đã phải nếm bao nhiêu vất vả.

Chương 3061: Hoan nghênh ngươi quay lại!