“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3064: “Vậy vì sao hai vị lại chặn đường vãn bối?”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành đương nhiên không phát hiện ra vẻ khác thường của hai người bọn họ, hắn vẫn chăm chú vào con đường mà mình đặt ra.Dừng!Không biết từ bao giờ Đông Dương Chân Nhân mới khẽ hắng giọng, ông ta dừng chân.AdvertisementThanh Nguyệt Tiên Tử cũng dừng chân nheo mắt nhìn về một hướng trong tinh không.Suy nghĩ của Diệp Thành bị gián đoạn, hắn phất tay cất tinh không đồ đi và cũng cau mày như phát hiện ra tinh không này có gì đó không ổn, có vẻ như có cặp mắt sắc lạnh đang theo dõi bọn họ.“Đạo hữu, đi theo ta cả chặng đường rồi, hiện thân đi”, Đông Dương Chân Nhân lãnh đạm lên tiếng.“Đông Dương của Thần Triều quả nhiên không hề đơn giản”, Đông Dương vừa dứt lời liền có tiếng đáp lại.Sau đó một lão già mặc hắc bào xuất hiện giữa tinh không, trên người còn dùng bí thuật che đi khí tức, nhìn không rõ diện mạo, chỉ biết rất mạnh, khí tức của ông ta không hề kém Đông Dương, đằng sau ông ta còn có dị tượng đáng sợ như ẩn như hiện, đó là cảnh tượng một vùng nhật nguyệt với rất nhiều vì sao tịch diệt.Thánh Nhân!Diệp Thành lẩm bẩm, trong lòng cảm thấy áp lực bội phần.Đông Dương Chân Nhân và Thanh Nguyệt Tiên Tử cau mày không phải vì sức mạnh của lão già mặc hắc bào kia mà vì ông ta biết rõ bọn họ là Thánh Nhân của Thần Triều nhưng vẫn dám hiện tân, đây chính là mối lo ngại của hai người.Quả nhiên, sau khi lão già mặc hắc bào xuất hiện liền có người hiện thân.Đó là một người mặc áo bào tím, nhìn không rõ chân dung, trông hết sức dị thường, thân thể lúc ảo lúc thật, phía sau còn có dị tượng, trông không khác gì địa ngục tu la với vô số lệ quỷ đang thét gào.Lại là Thánh Nhân!Diệp Thành nheo mắt, khí tức của Thánh Nhân mặc áo bào tím kia còn khó nhận biết hơn cả Thánh Nhân mặc hắc bào.Đông Dương liếc nhìn lão Thánh Nhân mặc hắc bào rồi lại nhìn sang Thánh Nhân mặc áo bào tím và lãnh đạm nói: “Hai vị đạo hữu có ý gì?”“Để lại Diệp Thành”, Thánh Nhân mặc áo mào tím lạnh lùng đáp lời.“Hai vị tiền bối, vãn bối mạo phạm hai vị sao?”, Diệp Thành vẫn nhìn về phía trước với vẻ mặt bình tĩnh.“Đương nhiên là không”.“Vậy vì sao hai vị lại chặn đường vãn bối?”“Tuỳ ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ”, Thánh Nhân mặc hắc bào cười u ám.“Có thể mời được cả hai vị Thánh Nhân như vậy, Quỷ Hoàng Tông quả nhiên có lực”, Đông Dương Chân Nhân lên tiếng như nhận ra kẻ đứng sau tất cả là ai, tinh không này hình thành thế chân vạc, ngoài Thiên Phủ Thần Triều và Lăng Tiêu Cung ra thì còn ai có thể mời được hai vị Thánh Nhân xuất sơn, cũng chỉ có Quỷ Hoàng Tông mà thôi.
Diệp Thành đương nhiên không phát hiện ra vẻ khác thường của hai người bọn họ, hắn vẫn chăm chú vào con đường mà mình đặt ra.
Dừng!
Không biết từ bao giờ Đông Dương Chân Nhân mới khẽ hắng giọng, ông ta dừng chân.
Advertisement
Thanh Nguyệt Tiên Tử cũng dừng chân nheo mắt nhìn về một hướng trong tinh không.
Suy nghĩ của Diệp Thành bị gián đoạn, hắn phất tay cất tinh không đồ đi và cũng cau mày như phát hiện ra tinh không này có gì đó không ổn, có vẻ như có cặp mắt sắc lạnh đang theo dõi bọn họ.
“Đạo hữu, đi theo ta cả chặng đường rồi, hiện thân đi”, Đông Dương Chân Nhân lãnh đạm lên tiếng.
“Đông Dương của Thần Triều quả nhiên không hề đơn giản”, Đông Dương vừa dứt lời liền có tiếng đáp lại.
Sau đó một lão già mặc hắc bào xuất hiện giữa tinh không, trên người còn dùng bí thuật che đi khí tức, nhìn không rõ diện mạo, chỉ biết rất mạnh, khí tức của ông ta không hề kém Đông Dương, đằng sau ông ta còn có dị tượng đáng sợ như ẩn như hiện, đó là cảnh tượng một vùng nhật nguyệt với rất nhiều vì sao tịch diệt.
Thánh Nhân!
Diệp Thành lẩm bẩm, trong lòng cảm thấy áp lực bội phần.
Đông Dương Chân Nhân và Thanh Nguyệt Tiên Tử cau mày không phải vì sức mạnh của lão già mặc hắc bào kia mà vì ông ta biết rõ bọn họ là Thánh Nhân của Thần Triều nhưng vẫn dám hiện tân, đây chính là mối lo ngại của hai người.
Quả nhiên, sau khi lão già mặc hắc bào xuất hiện liền có người hiện thân.
Đó là một người mặc áo bào tím, nhìn không rõ chân dung, trông hết sức dị thường, thân thể lúc ảo lúc thật, phía sau còn có dị tượng, trông không khác gì địa ngục tu la với vô số lệ quỷ đang thét gào.
Lại là Thánh Nhân!
Diệp Thành nheo mắt, khí tức của Thánh Nhân mặc áo bào tím kia còn khó nhận biết hơn cả Thánh Nhân mặc hắc bào.
Đông Dương liếc nhìn lão Thánh Nhân mặc hắc bào rồi lại nhìn sang Thánh Nhân mặc áo bào tím và lãnh đạm nói: “Hai vị đạo hữu có ý gì?”
“Để lại Diệp Thành”, Thánh Nhân mặc áo mào tím lạnh lùng đáp lời.
“Hai vị tiền bối, vãn bối mạo phạm hai vị sao?”, Diệp Thành vẫn nhìn về phía trước với vẻ mặt bình tĩnh.
“Đương nhiên là không”.
“Vậy vì sao hai vị lại chặn đường vãn bối?”
“Tuỳ ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ”, Thánh Nhân mặc hắc bào cười u ám.
“Có thể mời được cả hai vị Thánh Nhân như vậy, Quỷ Hoàng Tông quả nhiên có lực”, Đông Dương Chân Nhân lên tiếng như nhận ra kẻ đứng sau tất cả là ai, tinh không này hình thành thế chân vạc, ngoài Thiên Phủ Thần Triều và Lăng Tiêu Cung ra thì còn ai có thể mời được hai vị Thánh Nhân xuất sơn, cũng chỉ có Quỷ Hoàng Tông mà thôi.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành đương nhiên không phát hiện ra vẻ khác thường của hai người bọn họ, hắn vẫn chăm chú vào con đường mà mình đặt ra.Dừng!Không biết từ bao giờ Đông Dương Chân Nhân mới khẽ hắng giọng, ông ta dừng chân.AdvertisementThanh Nguyệt Tiên Tử cũng dừng chân nheo mắt nhìn về một hướng trong tinh không.Suy nghĩ của Diệp Thành bị gián đoạn, hắn phất tay cất tinh không đồ đi và cũng cau mày như phát hiện ra tinh không này có gì đó không ổn, có vẻ như có cặp mắt sắc lạnh đang theo dõi bọn họ.“Đạo hữu, đi theo ta cả chặng đường rồi, hiện thân đi”, Đông Dương Chân Nhân lãnh đạm lên tiếng.“Đông Dương của Thần Triều quả nhiên không hề đơn giản”, Đông Dương vừa dứt lời liền có tiếng đáp lại.Sau đó một lão già mặc hắc bào xuất hiện giữa tinh không, trên người còn dùng bí thuật che đi khí tức, nhìn không rõ diện mạo, chỉ biết rất mạnh, khí tức của ông ta không hề kém Đông Dương, đằng sau ông ta còn có dị tượng đáng sợ như ẩn như hiện, đó là cảnh tượng một vùng nhật nguyệt với rất nhiều vì sao tịch diệt.Thánh Nhân!Diệp Thành lẩm bẩm, trong lòng cảm thấy áp lực bội phần.Đông Dương Chân Nhân và Thanh Nguyệt Tiên Tử cau mày không phải vì sức mạnh của lão già mặc hắc bào kia mà vì ông ta biết rõ bọn họ là Thánh Nhân của Thần Triều nhưng vẫn dám hiện tân, đây chính là mối lo ngại của hai người.Quả nhiên, sau khi lão già mặc hắc bào xuất hiện liền có người hiện thân.Đó là một người mặc áo bào tím, nhìn không rõ chân dung, trông hết sức dị thường, thân thể lúc ảo lúc thật, phía sau còn có dị tượng, trông không khác gì địa ngục tu la với vô số lệ quỷ đang thét gào.Lại là Thánh Nhân!Diệp Thành nheo mắt, khí tức của Thánh Nhân mặc áo bào tím kia còn khó nhận biết hơn cả Thánh Nhân mặc hắc bào.Đông Dương liếc nhìn lão Thánh Nhân mặc hắc bào rồi lại nhìn sang Thánh Nhân mặc áo bào tím và lãnh đạm nói: “Hai vị đạo hữu có ý gì?”“Để lại Diệp Thành”, Thánh Nhân mặc áo mào tím lạnh lùng đáp lời.“Hai vị tiền bối, vãn bối mạo phạm hai vị sao?”, Diệp Thành vẫn nhìn về phía trước với vẻ mặt bình tĩnh.“Đương nhiên là không”.“Vậy vì sao hai vị lại chặn đường vãn bối?”“Tuỳ ngươi thích nghĩ thế nào thì nghĩ”, Thánh Nhân mặc hắc bào cười u ám.“Có thể mời được cả hai vị Thánh Nhân như vậy, Quỷ Hoàng Tông quả nhiên có lực”, Đông Dương Chân Nhân lên tiếng như nhận ra kẻ đứng sau tất cả là ai, tinh không này hình thành thế chân vạc, ngoài Thiên Phủ Thần Triều và Lăng Tiêu Cung ra thì còn ai có thể mời được hai vị Thánh Nhân xuất sơn, cũng chỉ có Quỷ Hoàng Tông mà thôi.