Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3068: Thúc Địa Thành Thốn!  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta là đồ nhi của Kiếm Thần cũng vô dụng sao?”, Diệp Thành cười khẩy.“Kiếm Thần?”, Thánh Nhân áo bạc nhíu mày, vô thức dừng lại, Chư Thiên Vạn Vực này có ai không biết thần thoại về Chư Thiên Kiếm Thần, chỉ một làn kiếm ý đã thành một Đại La Kiếm Tông, người chỉ còn một bước nữa là lên được Đại Đế ấy, không cần thấy bản thể, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy ngột ngạt, áp lực.Advertisement“Ngươi mà là đồ nhi của Kiếm Thần à? Nực cười”, chỉ một thoáng thát thần, Thánh Nhân áo bạc ngước mắt, lại nhìn về phía Diệp Thành.Nhưng vừa nhìn lên ông ta đã sửng sốt, giây trước Diệp Thành còn ở vùng tinh không kia, bây giờ đã không thấy đâu.Biết mình bị lừa, vẻ mặt Thánh Nhân áo bạc chợt trở nên gớm ghiếc, ông ta lao về một hướng, tốc độ tăng vọt giống như một đạo tiên mang khoáng thế lướt qua, uy áp cường đại của Thánh Nhân khiến cho tinh không trở nên náo loạn.Thúc Địa Thành Thốn!Thúc Địa Thành Thốn!Thúc Địa Thành Thốn!Diệp Thành ở phía trước điên cuồng thi triển bí thuật để trốn khỏi vùng tinh vực này, tới một vùng tinh vực mới, trên bản đồ sao đã có đánh dấu, là Huyền Thiên Tinh Vực.Thánh Nhân áo bạc đã đuổi kịp, không nói lời nào chỉ b*n r* một tia tiên mang lạnh lẽo.Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức tế Hỗn Độn Thần Đỉnh ra.Keng!Tiên mang tạo ra ngọn lửa trên Hỗn Độn Thần Đỉnh, Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, bị ảnh hưởng nặng nề, Diệp Thành là chủ nhân của nó thì thần hải ong ong, sau đó bay ra cùng Hỗn Độn Thần Đỉnh, Thánh thể nứt ra, máu tươi chảy đầm đìa, mỗi giọt máu đều rất chói mắt.Thánh Nhân áo choàng bạc bước tới, đưa tay muốn bắt lấy Diệp Thành càng sớm càng tốt, kẻo xảy ra biến cố về sau.Phụt!Diệp Thành vừa đứng dậy đã bị bàn tay giáng từ trên trời xuống chèn ép, khiến hắn lại phải nửa quỳ.Ép ta!Vẻ mặt Diệp Thành điên cuồng, hắn giải trừ một đạo phong ấn trong bóng tối.Ngay lập tức, tinh không hư ảo nổ ầm ầm, mây đen xuất hiện dày đặc mà nặng nề, bên trong có sấm sét điên cuồng, từng tia từng tia nối liền hình thành biển sấm, mang theo uy áp khiến thiên địa cũng phải run sợ.Thần phạt?Lão già áo bạc biến sắc, lập tức rụt tay về, lùi lại một bước, né đi cả mấy nghìn trượng.

“Ta là đồ nhi của Kiếm Thần cũng vô dụng sao?”, Diệp Thành cười khẩy.

“Kiếm Thần?”, Thánh Nhân áo bạc nhíu mày, vô thức dừng lại, Chư Thiên Vạn Vực này có ai không biết thần thoại về Chư Thiên Kiếm Thần, chỉ một làn kiếm ý đã thành một Đại La Kiếm Tông, người chỉ còn một bước nữa là lên được Đại Đế ấy, không cần thấy bản thể, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy ngột ngạt, áp lực.

Advertisement

“Ngươi mà là đồ nhi của Kiếm Thần à? Nực cười”, chỉ một thoáng thát thần, Thánh Nhân áo bạc ngước mắt, lại nhìn về phía Diệp Thành.

Nhưng vừa nhìn lên ông ta đã sửng sốt, giây trước Diệp Thành còn ở vùng tinh không kia, bây giờ đã không thấy đâu.

Biết mình bị lừa, vẻ mặt Thánh Nhân áo bạc chợt trở nên gớm ghiếc, ông ta lao về một hướng, tốc độ tăng vọt giống như một đạo tiên mang khoáng thế lướt qua, uy áp cường đại của Thánh Nhân khiến cho tinh không trở nên náo loạn.

Thúc Địa Thành Thốn!

Thúc Địa Thành Thốn!

Thúc Địa Thành Thốn!

Diệp Thành ở phía trước điên cuồng thi triển bí thuật để trốn khỏi vùng tinh vực này, tới một vùng tinh vực mới, trên bản đồ sao đã có đánh dấu, là Huyền Thiên Tinh Vực.

Thánh Nhân áo bạc đã đuổi kịp, không nói lời nào chỉ b*n r* một tia tiên mang lạnh lẽo.

Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức tế Hỗn Độn Thần Đỉnh ra.

Keng!

Tiên mang tạo ra ngọn lửa trên Hỗn Độn Thần Đỉnh, Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, bị ảnh hưởng nặng nề, Diệp Thành là chủ nhân của nó thì thần hải ong ong, sau đó bay ra cùng Hỗn Độn Thần Đỉnh, Thánh thể nứt ra, máu tươi chảy đầm đìa, mỗi giọt máu đều rất chói mắt.

Thánh Nhân áo choàng bạc bước tới, đưa tay muốn bắt lấy Diệp Thành càng sớm càng tốt, kẻo xảy ra biến cố về sau.

Phụt!

Diệp Thành vừa đứng dậy đã bị bàn tay giáng từ trên trời xuống chèn ép, khiến hắn lại phải nửa quỳ.

Ép ta!

Vẻ mặt Diệp Thành điên cuồng, hắn giải trừ một đạo phong ấn trong bóng tối.

Ngay lập tức, tinh không hư ảo nổ ầm ầm, mây đen xuất hiện dày đặc mà nặng nề, bên trong có sấm sét điên cuồng, từng tia từng tia nối liền hình thành biển sấm, mang theo uy áp khiến thiên địa cũng phải run sợ.

Thần phạt?

Lão già áo bạc biến sắc, lập tức rụt tay về, lùi lại một bước, né đi cả mấy nghìn trượng.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… “Ta là đồ nhi của Kiếm Thần cũng vô dụng sao?”, Diệp Thành cười khẩy.“Kiếm Thần?”, Thánh Nhân áo bạc nhíu mày, vô thức dừng lại, Chư Thiên Vạn Vực này có ai không biết thần thoại về Chư Thiên Kiếm Thần, chỉ một làn kiếm ý đã thành một Đại La Kiếm Tông, người chỉ còn một bước nữa là lên được Đại Đế ấy, không cần thấy bản thể, chỉ nghe tên thôi đã cảm thấy ngột ngạt, áp lực.Advertisement“Ngươi mà là đồ nhi của Kiếm Thần à? Nực cười”, chỉ một thoáng thát thần, Thánh Nhân áo bạc ngước mắt, lại nhìn về phía Diệp Thành.Nhưng vừa nhìn lên ông ta đã sửng sốt, giây trước Diệp Thành còn ở vùng tinh không kia, bây giờ đã không thấy đâu.Biết mình bị lừa, vẻ mặt Thánh Nhân áo bạc chợt trở nên gớm ghiếc, ông ta lao về một hướng, tốc độ tăng vọt giống như một đạo tiên mang khoáng thế lướt qua, uy áp cường đại của Thánh Nhân khiến cho tinh không trở nên náo loạn.Thúc Địa Thành Thốn!Thúc Địa Thành Thốn!Thúc Địa Thành Thốn!Diệp Thành ở phía trước điên cuồng thi triển bí thuật để trốn khỏi vùng tinh vực này, tới một vùng tinh vực mới, trên bản đồ sao đã có đánh dấu, là Huyền Thiên Tinh Vực.Thánh Nhân áo bạc đã đuổi kịp, không nói lời nào chỉ b*n r* một tia tiên mang lạnh lẽo.Diệp Thành không chút nghĩ ngợi, lập tức tế Hỗn Độn Thần Đỉnh ra.Keng!Tiên mang tạo ra ngọn lửa trên Hỗn Độn Thần Đỉnh, Hỗn Độn Thần Đỉnh rung lên, bị ảnh hưởng nặng nề, Diệp Thành là chủ nhân của nó thì thần hải ong ong, sau đó bay ra cùng Hỗn Độn Thần Đỉnh, Thánh thể nứt ra, máu tươi chảy đầm đìa, mỗi giọt máu đều rất chói mắt.Thánh Nhân áo choàng bạc bước tới, đưa tay muốn bắt lấy Diệp Thành càng sớm càng tốt, kẻo xảy ra biến cố về sau.Phụt!Diệp Thành vừa đứng dậy đã bị bàn tay giáng từ trên trời xuống chèn ép, khiến hắn lại phải nửa quỳ.Ép ta!Vẻ mặt Diệp Thành điên cuồng, hắn giải trừ một đạo phong ấn trong bóng tối.Ngay lập tức, tinh không hư ảo nổ ầm ầm, mây đen xuất hiện dày đặc mà nặng nề, bên trong có sấm sét điên cuồng, từng tia từng tia nối liền hình thành biển sấm, mang theo uy áp khiến thiên địa cũng phải run sợ.Thần phạt?Lão già áo bạc biến sắc, lập tức rụt tay về, lùi lại một bước, né đi cả mấy nghìn trượng.

Chương 3068: Thúc Địa Thành Thốn!