“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3074: Ngươi đáng chết!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong trận chiến này, bọn họ không thu hoạch được gì không nói, còn bị thương khắp người, chọc giận hai Thánh Nhân phát điên, còn động đến nhân vật lớn của Thiên Phủ Thần Triều, đây là một vụ giao dịch mất cả chì lẫn chài.Bùm! Đùng! Đoàng!Tinh không tĩnh lặng lại dậy sóng, cuộc hỗn chiến của bốn Thánh Nhân cực kỳ hào hùng, họ đi qua nơi nào, các tu sĩ trên cổ tinh đều không dám ló đầu, tế ra kết giới hộ sơn, sợ bị ảnh hưởng sóng âm.AdvertisementNhìn từ xa, rất nhiều nơi trên vùng tinh không này đã trở thành những vùng hỗn loạn, bốn Thánh Nhân đi qua nơi nào, nơi đó có thể nói là bị tàn phá nghiêm trọng.Bùm! Đùng! Đoàng!Tinh không vẫn náo nhiệt như cũ, bốn Thánh Nhân vẫn đang huyết chiến.Không biết qua bao lâu vùng tinh không này mới lại chìm vào im lặng, không biết bốn Thánh Nhân đã đánh tới nơi nào.Cổ tinh tĩnh lặng, dưới ánh trăng và ánh sao có thêm phần sinh khí.aGiữa dải núi, Thánh Nhân áo bạc đã cất lư luyện đan, lúc này ông ta đang nhìn chằm chằm thân thể Diệp Thành với ánh mắt phát sáng.Thân thể của Diệp Thành đã hoàn toàn khôi phục, có thể nói là lộng lẫy sáng ngời, tiên quang phủ khắp thân thể, mỗi phần trên cơ thể đều có ánh sáng vàng rực rỡ, cực kỳ chói mắt dưới bóng đêm.Hoang Cổ Thánh Thể giờ đây đã là của ta!Thánh Nhân áo bạc không kìm được đưa bàn tay khô ráp ra v**t v* Thánh thể, như đang thưởng thức kiệt tác của mình.Nhưng khi ông ta đang hưng phấn thì cơ thể Diệp Thành chợt di chuyển, đôi mắt cũng mở ra.Ngươi…Thánh Nhân áo bạc sửng sốt.Thiên Chiếu!Diệp Thành hừ lạnh một tiếng, hiến tế thọ nguyên sử dụng cấm thuật Tiên Luân, ấn ký Tiên Luân bên mắt trái xoay chuyển, nhưng không phải nhắm vào cơ thể của Thánh Nhân áo bạc mà là nguyên thần bản mệnh của ông ta.Trên nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc lập tức bùng cháy một ngọn lửa màu đen.Chuyện… Chuyện gì thế này?Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Thánh Nhân áo bạc lảo đảo lùi lại, ánh mắt kinh hãi, ông ta không biết ngọn lửa màu đen ấy là vật gì nhưng nó cực kỳ bá đạo, nguyên thần của ông ta đang nhanh chóng bị tiêu diệt.Diệp Thành đột ngột đứng dậy, chín thần mang Thần Thương b*n r*, bay thẳng đến nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc.Hự…Thánh Nhân áo bạc rên lên, thần hải cũng ong ong.Ngươi đáng chết!Thánh Nhân áo bạc tức giận vung tay, nhưng không đánh trúng thứ gì.Diệp Thành trốn vào hố đen không gian, lần này hắn may mắn hơn lần trước, không gặp phải tồn tại đáng sợ.Muốn thân thể ta? Vậy thì phải trả giá!
Trong trận chiến này, bọn họ không thu hoạch được gì không nói, còn bị thương khắp người, chọc giận hai Thánh Nhân phát điên, còn động đến nhân vật lớn của Thiên Phủ Thần Triều, đây là một vụ giao dịch mất cả chì lẫn chài.
Bùm! Đùng! Đoàng!
Tinh không tĩnh lặng lại dậy sóng, cuộc hỗn chiến của bốn Thánh Nhân cực kỳ hào hùng, họ đi qua nơi nào, các tu sĩ trên cổ tinh đều không dám ló đầu, tế ra kết giới hộ sơn, sợ bị ảnh hưởng sóng âm.
Advertisement
Nhìn từ xa, rất nhiều nơi trên vùng tinh không này đã trở thành những vùng hỗn loạn, bốn Thánh Nhân đi qua nơi nào, nơi đó có thể nói là bị tàn phá nghiêm trọng.
Bùm! Đùng! Đoàng!
Tinh không vẫn náo nhiệt như cũ, bốn Thánh Nhân vẫn đang huyết chiến.
Không biết qua bao lâu vùng tinh không này mới lại chìm vào im lặng, không biết bốn Thánh Nhân đã đánh tới nơi nào.
Cổ tinh tĩnh lặng, dưới ánh trăng và ánh sao có thêm phần sinh khí.a
Giữa dải núi, Thánh Nhân áo bạc đã cất lư luyện đan, lúc này ông ta đang nhìn chằm chằm thân thể Diệp Thành với ánh mắt phát sáng.
Thân thể của Diệp Thành đã hoàn toàn khôi phục, có thể nói là lộng lẫy sáng ngời, tiên quang phủ khắp thân thể, mỗi phần trên cơ thể đều có ánh sáng vàng rực rỡ, cực kỳ chói mắt dưới bóng đêm.
Hoang Cổ Thánh Thể giờ đây đã là của ta!
Thánh Nhân áo bạc không kìm được đưa bàn tay khô ráp ra v**t v* Thánh thể, như đang thưởng thức kiệt tác của mình.
Nhưng khi ông ta đang hưng phấn thì cơ thể Diệp Thành chợt di chuyển, đôi mắt cũng mở ra.
Ngươi…
Thánh Nhân áo bạc sửng sốt.
Thiên Chiếu!
Diệp Thành hừ lạnh một tiếng, hiến tế thọ nguyên sử dụng cấm thuật Tiên Luân, ấn ký Tiên Luân bên mắt trái xoay chuyển, nhưng không phải nhắm vào cơ thể của Thánh Nhân áo bạc mà là nguyên thần bản mệnh của ông ta.
Trên nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc lập tức bùng cháy một ngọn lửa màu đen.
Chuyện… Chuyện gì thế này?
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Thánh Nhân áo bạc lảo đảo lùi lại, ánh mắt kinh hãi, ông ta không biết ngọn lửa màu đen ấy là vật gì nhưng nó cực kỳ bá đạo, nguyên thần của ông ta đang nhanh chóng bị tiêu diệt.
Diệp Thành đột ngột đứng dậy, chín thần mang Thần Thương b*n r*, bay thẳng đến nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc.
Hự…
Thánh Nhân áo bạc rên lên, thần hải cũng ong ong.
Ngươi đáng chết!
Thánh Nhân áo bạc tức giận vung tay, nhưng không đánh trúng thứ gì.
Diệp Thành trốn vào hố đen không gian, lần này hắn may mắn hơn lần trước, không gặp phải tồn tại đáng sợ.
Muốn thân thể ta? Vậy thì phải trả giá!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Trong trận chiến này, bọn họ không thu hoạch được gì không nói, còn bị thương khắp người, chọc giận hai Thánh Nhân phát điên, còn động đến nhân vật lớn của Thiên Phủ Thần Triều, đây là một vụ giao dịch mất cả chì lẫn chài.Bùm! Đùng! Đoàng!Tinh không tĩnh lặng lại dậy sóng, cuộc hỗn chiến của bốn Thánh Nhân cực kỳ hào hùng, họ đi qua nơi nào, các tu sĩ trên cổ tinh đều không dám ló đầu, tế ra kết giới hộ sơn, sợ bị ảnh hưởng sóng âm.AdvertisementNhìn từ xa, rất nhiều nơi trên vùng tinh không này đã trở thành những vùng hỗn loạn, bốn Thánh Nhân đi qua nơi nào, nơi đó có thể nói là bị tàn phá nghiêm trọng.Bùm! Đùng! Đoàng!Tinh không vẫn náo nhiệt như cũ, bốn Thánh Nhân vẫn đang huyết chiến.Không biết qua bao lâu vùng tinh không này mới lại chìm vào im lặng, không biết bốn Thánh Nhân đã đánh tới nơi nào.Cổ tinh tĩnh lặng, dưới ánh trăng và ánh sao có thêm phần sinh khí.aGiữa dải núi, Thánh Nhân áo bạc đã cất lư luyện đan, lúc này ông ta đang nhìn chằm chằm thân thể Diệp Thành với ánh mắt phát sáng.Thân thể của Diệp Thành đã hoàn toàn khôi phục, có thể nói là lộng lẫy sáng ngời, tiên quang phủ khắp thân thể, mỗi phần trên cơ thể đều có ánh sáng vàng rực rỡ, cực kỳ chói mắt dưới bóng đêm.Hoang Cổ Thánh Thể giờ đây đã là của ta!Thánh Nhân áo bạc không kìm được đưa bàn tay khô ráp ra v**t v* Thánh thể, như đang thưởng thức kiệt tác của mình.Nhưng khi ông ta đang hưng phấn thì cơ thể Diệp Thành chợt di chuyển, đôi mắt cũng mở ra.Ngươi…Thánh Nhân áo bạc sửng sốt.Thiên Chiếu!Diệp Thành hừ lạnh một tiếng, hiến tế thọ nguyên sử dụng cấm thuật Tiên Luân, ấn ký Tiên Luân bên mắt trái xoay chuyển, nhưng không phải nhắm vào cơ thể của Thánh Nhân áo bạc mà là nguyên thần bản mệnh của ông ta.Trên nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc lập tức bùng cháy một ngọn lửa màu đen.Chuyện… Chuyện gì thế này?Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, Thánh Nhân áo bạc lảo đảo lùi lại, ánh mắt kinh hãi, ông ta không biết ngọn lửa màu đen ấy là vật gì nhưng nó cực kỳ bá đạo, nguyên thần của ông ta đang nhanh chóng bị tiêu diệt.Diệp Thành đột ngột đứng dậy, chín thần mang Thần Thương b*n r*, bay thẳng đến nguyên thần của Thánh Nhân áo bạc.Hự…Thánh Nhân áo bạc rên lên, thần hải cũng ong ong.Ngươi đáng chết!Thánh Nhân áo bạc tức giận vung tay, nhưng không đánh trúng thứ gì.Diệp Thành trốn vào hố đen không gian, lần này hắn may mắn hơn lần trước, không gặp phải tồn tại đáng sợ.Muốn thân thể ta? Vậy thì phải trả giá!