“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3080: Thế trận lớn thật!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thị vệ nhà họ Hoàng lập tức bay ra, cánh tay hoá thành huyết vụ, toàn thân đầm đìa máu tươi.Shh!Những người đến xem đều hít vào một hơi, người kia là cảnh giới Hoàng đó! Không ngờ lại thất bại nhanh chóng trong tay một cảnh giới Chuẩn Hoàng như thế, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều thay đổi, hắn phải mạnh đến mức nào chứ?AdvertisementÙ!Trong âm thanh kinh hãi, thị vệ nhà họ Hoàng vừa bay ra ấy đã bị một cây chiến mâu ghim chết trên hư thiên.“Ngươi…”Thị vệ còn lại của nhà họ Hoàng đầy sợ hãi, lảo đảo lùi lại phía sau.Nhưng hắn ta lùi mãi lùi mãi, đầu chợt lìa khỏi cơ thể, đến nguyên thần cũng không chạy thoát được rồi bị chém mất.Cảnh tượng quá máu me, đầu rơi xuống đất, máu tươi trào ra nhuộm đỏ đường phố, lại có tiếng hô kinh hãi vang lên, hai cảnh giới Hoàng mà nói giết là giết, Diệp Thành trong mắt bon họ đã trở thành sát thần.Diệp Thành mặc kệ sự chấn động xung quanh, hắn bước tới trước Sất Vân Nam, vung tay phá bỏ xiềng xích đang giam cầm hắn ta.“Vì sao lại cứu ta?”Sất Vân Nam nhìn Diệp Thành, giọng nói vẫn khàn khàn.“Vì huynh là huynh đệ của ta!”Diệp Thành cười trong nước mắt, hắn nâng tay nhẹ nhàng đặt lên vai Sất Vân Nam, tinh nguyên Thánh thể cuồn cuộn truyền vào cơ thể hắn ta, phá giải phong cấm, đồng thời tu dưỡng thân thể cho hắn ta.“Huynh đệ!”Sất Vân Nam lẩm bẩm, ánh mắt đầy khó hiểu.Đùng! Đoàng!Sất Vân Nam vừa dứt lời, vùng thiên địa đã vang lên tiếng nổ vang.Tiếp đó là tiếng gầm thét của yêu thú từ xa vọng đến, người xem vô thức ngẩng đầu nhìn lên.Đập vào mắt họ là một hình ảnh đáng sợ, đó là hàng trăm con Xích Diệm Hùng Sư, trên lưng con nào cũng có một người mặc áo bào hoả vân, khí thế của ai cũng thông thiên ngút ngàn.Ảnh vệ Xích Diệm của nhà họ Hoàng!Ai đó kinh ngạc hô lên, vẻ mặt còn mang theo sự sợ hãi.Lần này rắc rối rồi!Mọi người đều nhìn Diệp Thành, trong mắt còn có vẻ thương hại.Thế trận lớn thật!Diệp Thành lẳng lặng nhìn lên, nhưng lại mang theo vẻ giễu cợt.Hoàng Lương!Sất Vân Nam nhìn lên hư thiên, trong đôi mắt ảm đạm sáng lên hàn mang lạnh lẽo, ánh mắt nhìn chằm chằm Xích Diệm Hùng Sư đi đầu, nói chính xác hơn là thanh niên áo bào tím ngồi trên Xích Diệm Hùng Sư đó, chính hắn ta là kẻ dẫn ảnh vệ Xích Diệm tiêu diệt nhà Sất Vân năm xưa.Diệp Thành dời mắt, cõng Sất Vân Nam lên: “Tìm nơi khôi phục tu vi cho huynh trước đã”.
Thị vệ nhà họ Hoàng lập tức bay ra, cánh tay hoá thành huyết vụ, toàn thân đầm đìa máu tươi.
Shh!
Những người đến xem đều hít vào một hơi, người kia là cảnh giới Hoàng đó! Không ngờ lại thất bại nhanh chóng trong tay một cảnh giới Chuẩn Hoàng như thế, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều thay đổi, hắn phải mạnh đến mức nào chứ?
Advertisement
Ù!
Trong âm thanh kinh hãi, thị vệ nhà họ Hoàng vừa bay ra ấy đã bị một cây chiến mâu ghim chết trên hư thiên.
“Ngươi…”
Thị vệ còn lại của nhà họ Hoàng đầy sợ hãi, lảo đảo lùi lại phía sau.
Nhưng hắn ta lùi mãi lùi mãi, đầu chợt lìa khỏi cơ thể, đến nguyên thần cũng không chạy thoát được rồi bị chém mất.
Cảnh tượng quá máu me, đầu rơi xuống đất, máu tươi trào ra nhuộm đỏ đường phố, lại có tiếng hô kinh hãi vang lên, hai cảnh giới Hoàng mà nói giết là giết, Diệp Thành trong mắt bon họ đã trở thành sát thần.
Diệp Thành mặc kệ sự chấn động xung quanh, hắn bước tới trước Sất Vân Nam, vung tay phá bỏ xiềng xích đang giam cầm hắn ta.
“Vì sao lại cứu ta?”
Sất Vân Nam nhìn Diệp Thành, giọng nói vẫn khàn khàn.
“Vì huynh là huynh đệ của ta!”
Diệp Thành cười trong nước mắt, hắn nâng tay nhẹ nhàng đặt lên vai Sất Vân Nam, tinh nguyên Thánh thể cuồn cuộn truyền vào cơ thể hắn ta, phá giải phong cấm, đồng thời tu dưỡng thân thể cho hắn ta.
“Huynh đệ!”
Sất Vân Nam lẩm bẩm, ánh mắt đầy khó hiểu.
Đùng! Đoàng!
Sất Vân Nam vừa dứt lời, vùng thiên địa đã vang lên tiếng nổ vang.
Tiếp đó là tiếng gầm thét của yêu thú từ xa vọng đến, người xem vô thức ngẩng đầu nhìn lên.
Đập vào mắt họ là một hình ảnh đáng sợ, đó là hàng trăm con Xích Diệm Hùng Sư, trên lưng con nào cũng có một người mặc áo bào hoả vân, khí thế của ai cũng thông thiên ngút ngàn.
Ảnh vệ Xích Diệm của nhà họ Hoàng!
Ai đó kinh ngạc hô lên, vẻ mặt còn mang theo sự sợ hãi.
Lần này rắc rối rồi!
Mọi người đều nhìn Diệp Thành, trong mắt còn có vẻ thương hại.
Thế trận lớn thật!
Diệp Thành lẳng lặng nhìn lên, nhưng lại mang theo vẻ giễu cợt.
Hoàng Lương!
Sất Vân Nam nhìn lên hư thiên, trong đôi mắt ảm đạm sáng lên hàn mang lạnh lẽo, ánh mắt nhìn chằm chằm Xích Diệm Hùng Sư đi đầu, nói chính xác hơn là thanh niên áo bào tím ngồi trên Xích Diệm Hùng Sư đó, chính hắn ta là kẻ dẫn ảnh vệ Xích Diệm tiêu diệt nhà Sất Vân năm xưa.
Diệp Thành dời mắt, cõng Sất Vân Nam lên: “Tìm nơi khôi phục tu vi cho huynh trước đã”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Thị vệ nhà họ Hoàng lập tức bay ra, cánh tay hoá thành huyết vụ, toàn thân đầm đìa máu tươi.Shh!Những người đến xem đều hít vào một hơi, người kia là cảnh giới Hoàng đó! Không ngờ lại thất bại nhanh chóng trong tay một cảnh giới Chuẩn Hoàng như thế, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều thay đổi, hắn phải mạnh đến mức nào chứ?AdvertisementÙ!Trong âm thanh kinh hãi, thị vệ nhà họ Hoàng vừa bay ra ấy đã bị một cây chiến mâu ghim chết trên hư thiên.“Ngươi…”Thị vệ còn lại của nhà họ Hoàng đầy sợ hãi, lảo đảo lùi lại phía sau.Nhưng hắn ta lùi mãi lùi mãi, đầu chợt lìa khỏi cơ thể, đến nguyên thần cũng không chạy thoát được rồi bị chém mất.Cảnh tượng quá máu me, đầu rơi xuống đất, máu tươi trào ra nhuộm đỏ đường phố, lại có tiếng hô kinh hãi vang lên, hai cảnh giới Hoàng mà nói giết là giết, Diệp Thành trong mắt bon họ đã trở thành sát thần.Diệp Thành mặc kệ sự chấn động xung quanh, hắn bước tới trước Sất Vân Nam, vung tay phá bỏ xiềng xích đang giam cầm hắn ta.“Vì sao lại cứu ta?”Sất Vân Nam nhìn Diệp Thành, giọng nói vẫn khàn khàn.“Vì huynh là huynh đệ của ta!”Diệp Thành cười trong nước mắt, hắn nâng tay nhẹ nhàng đặt lên vai Sất Vân Nam, tinh nguyên Thánh thể cuồn cuộn truyền vào cơ thể hắn ta, phá giải phong cấm, đồng thời tu dưỡng thân thể cho hắn ta.“Huynh đệ!”Sất Vân Nam lẩm bẩm, ánh mắt đầy khó hiểu.Đùng! Đoàng!Sất Vân Nam vừa dứt lời, vùng thiên địa đã vang lên tiếng nổ vang.Tiếp đó là tiếng gầm thét của yêu thú từ xa vọng đến, người xem vô thức ngẩng đầu nhìn lên.Đập vào mắt họ là một hình ảnh đáng sợ, đó là hàng trăm con Xích Diệm Hùng Sư, trên lưng con nào cũng có một người mặc áo bào hoả vân, khí thế của ai cũng thông thiên ngút ngàn.Ảnh vệ Xích Diệm của nhà họ Hoàng!Ai đó kinh ngạc hô lên, vẻ mặt còn mang theo sự sợ hãi.Lần này rắc rối rồi!Mọi người đều nhìn Diệp Thành, trong mắt còn có vẻ thương hại.Thế trận lớn thật!Diệp Thành lẳng lặng nhìn lên, nhưng lại mang theo vẻ giễu cợt.Hoàng Lương!Sất Vân Nam nhìn lên hư thiên, trong đôi mắt ảm đạm sáng lên hàn mang lạnh lẽo, ánh mắt nhìn chằm chằm Xích Diệm Hùng Sư đi đầu, nói chính xác hơn là thanh niên áo bào tím ngồi trên Xích Diệm Hùng Sư đó, chính hắn ta là kẻ dẫn ảnh vệ Xích Diệm tiêu diệt nhà Sất Vân năm xưa.Diệp Thành dời mắt, cõng Sất Vân Nam lên: “Tìm nơi khôi phục tu vi cho huynh trước đã”.