Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3082: “Giúp ta trở lại con đường tu đạo đi”.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bùm! Đùng! Đoàng!Hư thiên vang lên tiếng động dữ dội, hàng trăm con Xích Diệm Hùng Sư chạy thật nhanh trên bầu trời, chạy về một hướng.Phía sau là hai Chuẩn Thánh, đều là lão tổ của nhà họ Hoàng, một lão già mặc áo bào tím, một lão già mặc áo bào đen.AdvertisementNhưng ảnh vệ Xích Diệm và hai đại lão tổ của nhà họ Hoàng đuổi theo hơn tám mươi nghìn dặm cũng không thấy bóng dáng của Diệp Thành, điều này khiến những người chạy tới nghe ngóng đều cảm thán, tốc độ bỏ chạy của hắn quả nhiên không tầm thường.Nhà họ Hoàng cực kỳ phẫn nộ, phái thêm càng nhiều ảnh vệ Xích Diệm hơn nữa, có thể nói là đào ba tấc đất để tìm.Bên này, Diệp Thành đã đưa Sất Vân Nam vào nơi sâu trong quần núi.“Đuổi theo ta, các ngươi còn kém lắm!”Diệp Thành bỏ áo choàng đen xuống để lộ ra khuôn mặt thật nhưng lại khiến Sất Vân Nam sững sờ một hồi, không biết vì sao nhìn thanh niên trước mặt, trong lòng hắn ta lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.Diệp Thành mỉm cười, b*n r* một tia tiên quang cho nó bay vào đầu mày Sất Vân Nam.Ngay lập tức, người Sất Vân Nam run lên.Sau đó hắn ta ôm đầu, đau đớn r*n r*, theo tiên quang dần hoà vào, một đoạn ký ức bị phủ bụi hiện lên khiến vẻ mờ mịt trong mắt hắn ta cũng dần biến mất.Chẳng mấy chốc, cơ thể Sất Vân Nam ngừng run rẩy, hai mắt rưng rưng, đờ đẫn nhìn Diệp Thành.“Chu Ngạo, chào mừng trở lại!”Diệp Thành nở nụ cười, nụ cười của hắn mang theo thăng trầm.“Huynh đệ tốt, một trăm năm rồi!”Chu Ngạo đột nhiên tiến lên, ôm chặt Diệp Thành.Kiếp trước kiếp này, một trăm năm trôi qua, đường đường là nam nhi đầu đội trời chân đạp đất mà lúc này cũng không kìm nén được nỗi kích động, nước mắt lăn dài.Không biết đến lúc nào hai người mới buông tay.Có lẽ biết Chu Ngạo muốn hỏi gì, Diệp Thành tế ra thần thức mang theo rất nhiều chuyện của Đại Sở, truyền vào đầu mày của Chu Ngạo, đó là từng hình ảnh quen thuộc, từng gương mặt quen thuộc.“Đại Sở!”Chu Ngạo bật khóc.Diệp Thành lấy bình rượu ra, hai người ngồi xuống uống rượu mà nước mắt dàn dụa, nói về những người của quá khứ, nhớ lại chuyện quá khứ, từng câu nói đều mang theo sự cảm khái vô tận của năm tháng dài đằng đẵng.Cho đến khi màn đêm buông xuống, Chu Ngạo mới lau nước mắt, trịnh trọng nhìn Diệp Thành: “Giúp ta trở lại con đường tu đạo đi”.“Đó là đương nhiên”, Diệp Thành mỉm cười, gọi tiên hoả ra, cho nó bay vào bụng dưới của Chu Ngạo giúp hắn ta khôi phục đan điền, thiên lôi cũng được hắn gọi ra, giúp Chu Ngạo tôi luyện cơ thể đã bị tàn phá.Hự…Chu Ngạo đau đớn rên lên, cắn răng nghiến lợi, có lẽ là quá đau nên vẻ mặt hắn ta cũng hơi gớm ghiếc.

Bùm! Đùng! Đoàng!

Hư thiên vang lên tiếng động dữ dội, hàng trăm con Xích Diệm Hùng Sư chạy thật nhanh trên bầu trời, chạy về một hướng.

Phía sau là hai Chuẩn Thánh, đều là lão tổ của nhà họ Hoàng, một lão già mặc áo bào tím, một lão già mặc áo bào đen.

Advertisement

Nhưng ảnh vệ Xích Diệm và hai đại lão tổ của nhà họ Hoàng đuổi theo hơn tám mươi nghìn dặm cũng không thấy bóng dáng của Diệp Thành, điều này khiến những người chạy tới nghe ngóng đều cảm thán, tốc độ bỏ chạy của hắn quả nhiên không tầm thường.

Nhà họ Hoàng cực kỳ phẫn nộ, phái thêm càng nhiều ảnh vệ Xích Diệm hơn nữa, có thể nói là đào ba tấc đất để tìm.

Bên này, Diệp Thành đã đưa Sất Vân Nam vào nơi sâu trong quần núi.

“Đuổi theo ta, các ngươi còn kém lắm!”

Diệp Thành bỏ áo choàng đen xuống để lộ ra khuôn mặt thật nhưng lại khiến Sất Vân Nam sững sờ một hồi, không biết vì sao nhìn thanh niên trước mặt, trong lòng hắn ta lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.

Diệp Thành mỉm cười, b*n r* một tia tiên quang cho nó bay vào đầu mày Sất Vân Nam.

Ngay lập tức, người Sất Vân Nam run lên.

Sau đó hắn ta ôm đầu, đau đớn r*n r*, theo tiên quang dần hoà vào, một đoạn ký ức bị phủ bụi hiện lên khiến vẻ mờ mịt trong mắt hắn ta cũng dần biến mất.

Chẳng mấy chốc, cơ thể Sất Vân Nam ngừng run rẩy, hai mắt rưng rưng, đờ đẫn nhìn Diệp Thành.

“Chu Ngạo, chào mừng trở lại!”

Diệp Thành nở nụ cười, nụ cười của hắn mang theo thăng trầm.

“Huynh đệ tốt, một trăm năm rồi!”

Chu Ngạo đột nhiên tiến lên, ôm chặt Diệp Thành.

Kiếp trước kiếp này, một trăm năm trôi qua, đường đường là nam nhi đầu đội trời chân đạp đất mà lúc này cũng không kìm nén được nỗi kích động, nước mắt lăn dài.

Không biết đến lúc nào hai người mới buông tay.

Có lẽ biết Chu Ngạo muốn hỏi gì, Diệp Thành tế ra thần thức mang theo rất nhiều chuyện của Đại Sở, truyền vào đầu mày của Chu Ngạo, đó là từng hình ảnh quen thuộc, từng gương mặt quen thuộc.

“Đại Sở!”

Chu Ngạo bật khóc.

Diệp Thành lấy bình rượu ra, hai người ngồi xuống uống rượu mà nước mắt dàn dụa, nói về những người của quá khứ, nhớ lại chuyện quá khứ, từng câu nói đều mang theo sự cảm khái vô tận của năm tháng dài đằng đẵng.

Cho đến khi màn đêm buông xuống, Chu Ngạo mới lau nước mắt, trịnh trọng nhìn Diệp Thành: “Giúp ta trở lại con đường tu đạo đi”.

“Đó là đương nhiên”, Diệp Thành mỉm cười, gọi tiên hoả ra, cho nó bay vào bụng dưới của Chu Ngạo giúp hắn ta khôi phục đan điền, thiên lôi cũng được hắn gọi ra, giúp Chu Ngạo tôi luyện cơ thể đã bị tàn phá.

Hự…

Chu Ngạo đau đớn rên lên, cắn răng nghiến lợi, có lẽ là quá đau nên vẻ mặt hắn ta cũng hơi gớm ghiếc.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Bùm! Đùng! Đoàng!Hư thiên vang lên tiếng động dữ dội, hàng trăm con Xích Diệm Hùng Sư chạy thật nhanh trên bầu trời, chạy về một hướng.Phía sau là hai Chuẩn Thánh, đều là lão tổ của nhà họ Hoàng, một lão già mặc áo bào tím, một lão già mặc áo bào đen.AdvertisementNhưng ảnh vệ Xích Diệm và hai đại lão tổ của nhà họ Hoàng đuổi theo hơn tám mươi nghìn dặm cũng không thấy bóng dáng của Diệp Thành, điều này khiến những người chạy tới nghe ngóng đều cảm thán, tốc độ bỏ chạy của hắn quả nhiên không tầm thường.Nhà họ Hoàng cực kỳ phẫn nộ, phái thêm càng nhiều ảnh vệ Xích Diệm hơn nữa, có thể nói là đào ba tấc đất để tìm.Bên này, Diệp Thành đã đưa Sất Vân Nam vào nơi sâu trong quần núi.“Đuổi theo ta, các ngươi còn kém lắm!”Diệp Thành bỏ áo choàng đen xuống để lộ ra khuôn mặt thật nhưng lại khiến Sất Vân Nam sững sờ một hồi, không biết vì sao nhìn thanh niên trước mặt, trong lòng hắn ta lại có cảm giác vô cùng quen thuộc.Diệp Thành mỉm cười, b*n r* một tia tiên quang cho nó bay vào đầu mày Sất Vân Nam.Ngay lập tức, người Sất Vân Nam run lên.Sau đó hắn ta ôm đầu, đau đớn r*n r*, theo tiên quang dần hoà vào, một đoạn ký ức bị phủ bụi hiện lên khiến vẻ mờ mịt trong mắt hắn ta cũng dần biến mất.Chẳng mấy chốc, cơ thể Sất Vân Nam ngừng run rẩy, hai mắt rưng rưng, đờ đẫn nhìn Diệp Thành.“Chu Ngạo, chào mừng trở lại!”Diệp Thành nở nụ cười, nụ cười của hắn mang theo thăng trầm.“Huynh đệ tốt, một trăm năm rồi!”Chu Ngạo đột nhiên tiến lên, ôm chặt Diệp Thành.Kiếp trước kiếp này, một trăm năm trôi qua, đường đường là nam nhi đầu đội trời chân đạp đất mà lúc này cũng không kìm nén được nỗi kích động, nước mắt lăn dài.Không biết đến lúc nào hai người mới buông tay.Có lẽ biết Chu Ngạo muốn hỏi gì, Diệp Thành tế ra thần thức mang theo rất nhiều chuyện của Đại Sở, truyền vào đầu mày của Chu Ngạo, đó là từng hình ảnh quen thuộc, từng gương mặt quen thuộc.“Đại Sở!”Chu Ngạo bật khóc.Diệp Thành lấy bình rượu ra, hai người ngồi xuống uống rượu mà nước mắt dàn dụa, nói về những người của quá khứ, nhớ lại chuyện quá khứ, từng câu nói đều mang theo sự cảm khái vô tận của năm tháng dài đằng đẵng.Cho đến khi màn đêm buông xuống, Chu Ngạo mới lau nước mắt, trịnh trọng nhìn Diệp Thành: “Giúp ta trở lại con đường tu đạo đi”.“Đó là đương nhiên”, Diệp Thành mỉm cười, gọi tiên hoả ra, cho nó bay vào bụng dưới của Chu Ngạo giúp hắn ta khôi phục đan điền, thiên lôi cũng được hắn gọi ra, giúp Chu Ngạo tôi luyện cơ thể đã bị tàn phá.Hự…Chu Ngạo đau đớn rên lên, cắn răng nghiến lợi, có lẽ là quá đau nên vẻ mặt hắn ta cũng hơi gớm ghiếc.

Chương 3082: “Giúp ta trở lại con đường tu đạo đi”.