Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3090: không khác gì bị diệt môn.  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lần này người nhà họ Hoàng im lặng, không còn cầu xin, cũng không dám cầu xin nữa, thậm chí một câu cũng không dám nói, sợ tên điên Diệp Thành cũng kéo mình đi lăng trì mỗi ngày đến nghìn năm.Tu sĩ bốn phướng đều thầm thở dài, nhưng không ai dám tiến lên cầu xin thay.Phụt! Phụt!AdvertisementKhi hai nhát kiếm cuối cùng hạ xuống, hai lão tổ của nhà họ Hoàng cũng lên đường.Đến giờ ngoài Hoàng Lương vẫn đang bị lăng trì thì những người khác của nhà họ Hoàng đều đã bị giết, không khác gì bị diệt môn.Nhưng mọi người đều biết, lúc này bị giết mới là giải thoát, so với Hoàng Lương bị lăng trì tới một nghìn năm, những người kia vẫn coi như may mắn, nghĩ đến một nghìn năm, mọi người đều không khỏi rùng mình.Ầm!Khi mọi người nhìn Hoàng Lương thì Chu Ngạo đã dựng một tấm bia đá cao hơn một trăm trượng trên đống đổ nát của phủ đệ nhà họ Hoàng, bên trên dùng máu của người nhà họ Hoàng khắc năm chữ lớn: Mộ của nhà Sất Vân.Chu Ngạo quỳ trước mộ, thân thể run lên, mặt đầy máu và nước mắt, khóc không thành tiếng.Mặc dù đã lấy lại ký ức kiếp trước, nhưng hắn ta làm sao có thể phớt lờ tình cảm của kiếp này, đó đều là người thân của hắn ta, trơ mắt nhìn họ chết thảm, đây là ký ức mà hắn ta không bao giờ quên được.Làn gió nhẹ thổi qua, mái tóc đen của Chu Ngạo từng sợi từng sợi hoá thành màu trắng, năm tháng vô tình như con dao lạnh lẽo, chém lên người hắn ta một cách không thương tiếc.Diệp Thành lẳng lặng nhìn, trong lòng đau xót.Chu Ngạo là một người có số phận bi thảm, kiếp trước bi thảm, người yêu bị lăng nhục đến chết, kiếp này càng bi thảm hơn, cả gia tộc bị diệt sạch, trời cao không nên tàn nhẫn như thế, kiếp trước và kiếp này đều khiến hắn ta mang theo đau đớn khắp toàn thân.Haiz!Thầm thở dài một tiếng, Diệp Thành tìm một tảng đá vỡ ngồi xuống, lấy bình rượu ra im lặng chờ Chu Ngạo, hôm nay là một ngày đáng để kỷ niệm, hắn muốn cho Chu Ngạo thời gian để nhớ lại tình cảm ngày xưa.Haiz!Người xem ở bốn phương cũng thở dài, trong ba năm mà hai gia tộc lớn ở Xích Diệm Tinh đều bị diệt môn, mỗi nhà còn lại một người, một người bị lăng trì, một người thì quỳ trước bia mộ lạnh lẽo.Hai bức tranh đẫm máu, không ai là người chiến thắng thực sự.Đúng như Hoàng Lương nói, cho dù nhà họ Hoàng bị diệt sạch thì nhà Sất Vân cũng không thể trở lại, nếu nói người chiến thắng thì chính là trời cao tàn nhẫn, ông ta lại một lần nữa trêu đùa hồng trần thế gian.Không biết qua bao lâu Chu Ngạo mới đứng dậy, bước chân loạng choạng, bóng lưng cô đơn.Diệp Thành cũng đứng dậy, phất tay lấy hết túi đựng đồ của mọi người nhà họ Hoàng, trong đó cũng có bảo vật của nhà họ Hoàng, những gì có thể mang đi hắn đều mang đi hết, những thứ cần cho tu luyện thì giữ lại cho Chu Ngạo.Mọi người rất ăn ý nhường đường cho hai người, trong mắt càng thêm kính sợ.“Đi thôi!”Chu Ngạo nhìn Hoàng Lương vẫn đang bị lăng trì trên hư thiên, bước vào hư không, ánh mắt mờ tối ảm đạm, cảm giác mệt mỏi chưa từng có bao trùm lấy hắn ta khiến hắn ta lại rơi xuống khỏi hư thiên.

Lần này người nhà họ Hoàng im lặng, không còn cầu xin, cũng không dám cầu xin nữa, thậm chí một câu cũng không dám nói, sợ tên điên Diệp Thành cũng kéo mình đi lăng trì mỗi ngày đến nghìn năm.

Tu sĩ bốn phướng đều thầm thở dài, nhưng không ai dám tiến lên cầu xin thay.

Phụt! Phụt!

Advertisement

Khi hai nhát kiếm cuối cùng hạ xuống, hai lão tổ của nhà họ Hoàng cũng lên đường.

Đến giờ ngoài Hoàng Lương vẫn đang bị lăng trì thì những người khác của nhà họ Hoàng đều đã bị giết, không khác gì bị diệt môn.

Nhưng mọi người đều biết, lúc này bị giết mới là giải thoát, so với Hoàng Lương bị lăng trì tới một nghìn năm, những người kia vẫn coi như may mắn, nghĩ đến một nghìn năm, mọi người đều không khỏi rùng mình.

Ầm!

Khi mọi người nhìn Hoàng Lương thì Chu Ngạo đã dựng một tấm bia đá cao hơn một trăm trượng trên đống đổ nát của phủ đệ nhà họ Hoàng, bên trên dùng máu của người nhà họ Hoàng khắc năm chữ lớn: Mộ của nhà Sất Vân.

Chu Ngạo quỳ trước mộ, thân thể run lên, mặt đầy máu và nước mắt, khóc không thành tiếng.

Mặc dù đã lấy lại ký ức kiếp trước, nhưng hắn ta làm sao có thể phớt lờ tình cảm của kiếp này, đó đều là người thân của hắn ta, trơ mắt nhìn họ chết thảm, đây là ký ức mà hắn ta không bao giờ quên được.

Làn gió nhẹ thổi qua, mái tóc đen của Chu Ngạo từng sợi từng sợi hoá thành màu trắng, năm tháng vô tình như con dao lạnh lẽo, chém lên người hắn ta một cách không thương tiếc.

Diệp Thành lẳng lặng nhìn, trong lòng đau xót.

Chu Ngạo là một người có số phận bi thảm, kiếp trước bi thảm, người yêu bị lăng nhục đến chết, kiếp này càng bi thảm hơn, cả gia tộc bị diệt sạch, trời cao không nên tàn nhẫn như thế, kiếp trước và kiếp này đều khiến hắn ta mang theo đau đớn khắp toàn thân.

Haiz!

Thầm thở dài một tiếng, Diệp Thành tìm một tảng đá vỡ ngồi xuống, lấy bình rượu ra im lặng chờ Chu Ngạo, hôm nay là một ngày đáng để kỷ niệm, hắn muốn cho Chu Ngạo thời gian để nhớ lại tình cảm ngày xưa.

Haiz!

Người xem ở bốn phương cũng thở dài, trong ba năm mà hai gia tộc lớn ở Xích Diệm Tinh đều bị diệt môn, mỗi nhà còn lại một người, một người bị lăng trì, một người thì quỳ trước bia mộ lạnh lẽo.

Hai bức tranh đẫm máu, không ai là người chiến thắng thực sự.

Đúng như Hoàng Lương nói, cho dù nhà họ Hoàng bị diệt sạch thì nhà Sất Vân cũng không thể trở lại, nếu nói người chiến thắng thì chính là trời cao tàn nhẫn, ông ta lại một lần nữa trêu đùa hồng trần thế gian.

Không biết qua bao lâu Chu Ngạo mới đứng dậy, bước chân loạng choạng, bóng lưng cô đơn.

Diệp Thành cũng đứng dậy, phất tay lấy hết túi đựng đồ của mọi người nhà họ Hoàng, trong đó cũng có bảo vật của nhà họ Hoàng, những gì có thể mang đi hắn đều mang đi hết, những thứ cần cho tu luyện thì giữ lại cho Chu Ngạo.

Mọi người rất ăn ý nhường đường cho hai người, trong mắt càng thêm kính sợ.

“Đi thôi!”

Chu Ngạo nhìn Hoàng Lương vẫn đang bị lăng trì trên hư thiên, bước vào hư không, ánh mắt mờ tối ảm đạm, cảm giác mệt mỏi chưa từng có bao trùm lấy hắn ta khiến hắn ta lại rơi xuống khỏi hư thiên.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Lần này người nhà họ Hoàng im lặng, không còn cầu xin, cũng không dám cầu xin nữa, thậm chí một câu cũng không dám nói, sợ tên điên Diệp Thành cũng kéo mình đi lăng trì mỗi ngày đến nghìn năm.Tu sĩ bốn phướng đều thầm thở dài, nhưng không ai dám tiến lên cầu xin thay.Phụt! Phụt!AdvertisementKhi hai nhát kiếm cuối cùng hạ xuống, hai lão tổ của nhà họ Hoàng cũng lên đường.Đến giờ ngoài Hoàng Lương vẫn đang bị lăng trì thì những người khác của nhà họ Hoàng đều đã bị giết, không khác gì bị diệt môn.Nhưng mọi người đều biết, lúc này bị giết mới là giải thoát, so với Hoàng Lương bị lăng trì tới một nghìn năm, những người kia vẫn coi như may mắn, nghĩ đến một nghìn năm, mọi người đều không khỏi rùng mình.Ầm!Khi mọi người nhìn Hoàng Lương thì Chu Ngạo đã dựng một tấm bia đá cao hơn một trăm trượng trên đống đổ nát của phủ đệ nhà họ Hoàng, bên trên dùng máu của người nhà họ Hoàng khắc năm chữ lớn: Mộ của nhà Sất Vân.Chu Ngạo quỳ trước mộ, thân thể run lên, mặt đầy máu và nước mắt, khóc không thành tiếng.Mặc dù đã lấy lại ký ức kiếp trước, nhưng hắn ta làm sao có thể phớt lờ tình cảm của kiếp này, đó đều là người thân của hắn ta, trơ mắt nhìn họ chết thảm, đây là ký ức mà hắn ta không bao giờ quên được.Làn gió nhẹ thổi qua, mái tóc đen của Chu Ngạo từng sợi từng sợi hoá thành màu trắng, năm tháng vô tình như con dao lạnh lẽo, chém lên người hắn ta một cách không thương tiếc.Diệp Thành lẳng lặng nhìn, trong lòng đau xót.Chu Ngạo là một người có số phận bi thảm, kiếp trước bi thảm, người yêu bị lăng nhục đến chết, kiếp này càng bi thảm hơn, cả gia tộc bị diệt sạch, trời cao không nên tàn nhẫn như thế, kiếp trước và kiếp này đều khiến hắn ta mang theo đau đớn khắp toàn thân.Haiz!Thầm thở dài một tiếng, Diệp Thành tìm một tảng đá vỡ ngồi xuống, lấy bình rượu ra im lặng chờ Chu Ngạo, hôm nay là một ngày đáng để kỷ niệm, hắn muốn cho Chu Ngạo thời gian để nhớ lại tình cảm ngày xưa.Haiz!Người xem ở bốn phương cũng thở dài, trong ba năm mà hai gia tộc lớn ở Xích Diệm Tinh đều bị diệt môn, mỗi nhà còn lại một người, một người bị lăng trì, một người thì quỳ trước bia mộ lạnh lẽo.Hai bức tranh đẫm máu, không ai là người chiến thắng thực sự.Đúng như Hoàng Lương nói, cho dù nhà họ Hoàng bị diệt sạch thì nhà Sất Vân cũng không thể trở lại, nếu nói người chiến thắng thì chính là trời cao tàn nhẫn, ông ta lại một lần nữa trêu đùa hồng trần thế gian.Không biết qua bao lâu Chu Ngạo mới đứng dậy, bước chân loạng choạng, bóng lưng cô đơn.Diệp Thành cũng đứng dậy, phất tay lấy hết túi đựng đồ của mọi người nhà họ Hoàng, trong đó cũng có bảo vật của nhà họ Hoàng, những gì có thể mang đi hắn đều mang đi hết, những thứ cần cho tu luyện thì giữ lại cho Chu Ngạo.Mọi người rất ăn ý nhường đường cho hai người, trong mắt càng thêm kính sợ.“Đi thôi!”Chu Ngạo nhìn Hoàng Lương vẫn đang bị lăng trì trên hư thiên, bước vào hư không, ánh mắt mờ tối ảm đạm, cảm giác mệt mỏi chưa từng có bao trùm lấy hắn ta khiến hắn ta lại rơi xuống khỏi hư thiên.

Chương 3090: không khác gì bị diệt môn.