Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3095: Thật sự là càng nhìn càng thấy quen. 

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành và Chu Ngạo cũng đến, dừng lại dưới tiên sơn.Chu Ngạo ngẩng đầu nhìn tiên sơn Minh Vương, sau đó dời mắt nhìn sang Diệp Thành: “Người chuyển kiếp là người của Minh Vương Tông?”“Cũng không loại trừ khả năng là người tới chúc mừng”, Diệp Thành trầm ngâm.Advertisement“Không phải là thần tử Minh Vương đó chứ?”“Đi vào sẽ biết thôi”, Diệp Thành mỉm cười, lập tức bước lên phía trước.Hai người cùng nhau đi tới trước sơn môn của tiên sơn Minh Vương.Sự xuất hiện của hai người khiến cho trưởng lão của Minh Vương Tông trước sơn môn không khỏi nhìn lại, quan sát Diệp Thành và Chu Ngạo một lúc, chủ yếu là vì tu vi của hai người quá thấp, thấp đến mức có phần không bình thường.“Có thiệp mời không?”, trưởng lão của Minh Vương Tông lãnh đạm hỏi, giọng điệu không mặn không nhạt.“Đương nhiên là có rồi”, Diệp Thành rất tự giác lấy thiệp mời của Thánh tử Thanh Diệu Tinh ra.“Các ngươi là người của Thanh Diệu Tinh?”“Trên thiệp mời không phải đã viết rõ rồi sao?”“Thật nực cười”, trưởng lão Minh Vương Tông chế nhạo, trong mắt hiện lên vẻ khinh miệt: “Đường đường là Thanh Diệu Tinh mà lại phái một cảnh giới Chuẩn Hoàng và cảnh giới Linh Hư đến chúc mừng, các ngươi khinh thường Minh Vương Tông chúng ta à?”“Nào dám khinh thường chứ! Thánh tử nhà chúng ta sẽ tới sau”, Diệp Thành lập tức nói.“Vậy còn được, vào đi!”, trưởng lão Minh Vương Tông trầm giọng dặn dò: “Lên trên đó đừng có đi lung tung, khống chế cho tốt đôi tay của mình, đừng sờ mó linh tinh, nếu không các ngươi sẽ biết tay ta”.“Đã hiểu”, Diệp Thành cất thiệp mời, đi lên thang mây cùng Chu Ngạo, thẳng tiến tiên sơn Minh Vương.Tiên quang trên tiên sơn Minh Vương rạng rỡ, rượu thơm nồng nàn, từng chiếc bàn đá thanh ngọc được xếp ngay ngắn, những người đến chúc mừng lúc này cũng đang túm năm tụm ba chào hỏi trò chuyện.Diệp Thành bước lên đi thẳng về một hướng, Chu Ngạo cũng theo sát phía sau.Không biết đến lúc nào hai người mới dừng lại dưới một cây linh quả, dưới cây linh quả có một thanh niên áo trắng, lúc này hắn ta đang quay lưng về phía họ quan sát cây linh quả, dường như rất tò mò về cây này.Thanh niên áo trắng phóng khoáng tự nhiên, không tìm ra chút khí tức thô bạo nào từ trên người hắn ta, giống như một người phàm.Diệp Thành mỉm cười, nụ cười mang theo sự tang thương, như thể đã biết là ai chuyển kiếp.Nhưng Chu Ngạo thì không biết, vẫn đang quan sát bóng lưng thanh niên áo trắng, thật sự là càng nhìn càng thấy quen.Có lẽ cảm nhận được phía sau có người, thanh niên áo trắng từ từ quay lại.Hoa… Hoa Vân?Chu Ngạo sửng sốt đôi chút, khuôn mặt của thanh niên áo trắng dù đã trăm năm trôi qua nhưng vẫn rất rõ ràng, đó chẳng phải đệ tử chân truyền thứ hai của Chính Dương Tông năm xưa, Hoa Vân – hậu duệ của Quảng Long sao?Chu Ngạo thốt ra một cái tên xa lạ khiến thanh niên áo trắng ngẩn ra: “Đạo hữu… gọi ta sao?”“Coi… Coi như gọi ngươi đi”, Chu Ngạo mỉm cười làm cho Hoa Vân chuyển kiếp lại choáng váng.“Đạo hữu, có thể trò chuyện một lát không?”, Diệp Thành nở nụ cười nhưng không tế ra tiên quang mở ký ức ở đây, chủ yếu là bởi nơi này người đông phức tạp, sẽ gây ra rắc rối không cần thiết.“Chuyện này…”

Diệp Thành và Chu Ngạo cũng đến, dừng lại dưới tiên sơn.

Chu Ngạo ngẩng đầu nhìn tiên sơn Minh Vương, sau đó dời mắt nhìn sang Diệp Thành: “Người chuyển kiếp là người của Minh Vương Tông?”

“Cũng không loại trừ khả năng là người tới chúc mừng”, Diệp Thành trầm ngâm.

Advertisement

“Không phải là thần tử Minh Vương đó chứ?”

“Đi vào sẽ biết thôi”, Diệp Thành mỉm cười, lập tức bước lên phía trước.

Hai người cùng nhau đi tới trước sơn môn của tiên sơn Minh Vương.

Sự xuất hiện của hai người khiến cho trưởng lão của Minh Vương Tông trước sơn môn không khỏi nhìn lại, quan sát Diệp Thành và Chu Ngạo một lúc, chủ yếu là vì tu vi của hai người quá thấp, thấp đến mức có phần không bình thường.

“Có thiệp mời không?”, trưởng lão của Minh Vương Tông lãnh đạm hỏi, giọng điệu không mặn không nhạt.

“Đương nhiên là có rồi”, Diệp Thành rất tự giác lấy thiệp mời của Thánh tử Thanh Diệu Tinh ra.

“Các ngươi là người của Thanh Diệu Tinh?”

“Trên thiệp mời không phải đã viết rõ rồi sao?”

“Thật nực cười”, trưởng lão Minh Vương Tông chế nhạo, trong mắt hiện lên vẻ khinh miệt: “Đường đường là Thanh Diệu Tinh mà lại phái một cảnh giới Chuẩn Hoàng và cảnh giới Linh Hư đến chúc mừng, các ngươi khinh thường Minh Vương Tông chúng ta à?”

“Nào dám khinh thường chứ! Thánh tử nhà chúng ta sẽ tới sau”, Diệp Thành lập tức nói.

“Vậy còn được, vào đi!”, trưởng lão Minh Vương Tông trầm giọng dặn dò: “Lên trên đó đừng có đi lung tung, khống chế cho tốt đôi tay của mình, đừng sờ mó linh tinh, nếu không các ngươi sẽ biết tay ta”.

“Đã hiểu”, Diệp Thành cất thiệp mời, đi lên thang mây cùng Chu Ngạo, thẳng tiến tiên sơn Minh Vương.

Tiên quang trên tiên sơn Minh Vương rạng rỡ, rượu thơm nồng nàn, từng chiếc bàn đá thanh ngọc được xếp ngay ngắn, những người đến chúc mừng lúc này cũng đang túm năm tụm ba chào hỏi trò chuyện.

Diệp Thành bước lên đi thẳng về một hướng, Chu Ngạo cũng theo sát phía sau.

Không biết đến lúc nào hai người mới dừng lại dưới một cây linh quả, dưới cây linh quả có một thanh niên áo trắng, lúc này hắn ta đang quay lưng về phía họ quan sát cây linh quả, dường như rất tò mò về cây này.

Thanh niên áo trắng phóng khoáng tự nhiên, không tìm ra chút khí tức thô bạo nào từ trên người hắn ta, giống như một người phàm.

Diệp Thành mỉm cười, nụ cười mang theo sự tang thương, như thể đã biết là ai chuyển kiếp.

Nhưng Chu Ngạo thì không biết, vẫn đang quan sát bóng lưng thanh niên áo trắng, thật sự là càng nhìn càng thấy quen.

Có lẽ cảm nhận được phía sau có người, thanh niên áo trắng từ từ quay lại.

Hoa… Hoa Vân?

Chu Ngạo sửng sốt đôi chút, khuôn mặt của thanh niên áo trắng dù đã trăm năm trôi qua nhưng vẫn rất rõ ràng, đó chẳng phải đệ tử chân truyền thứ hai của Chính Dương Tông năm xưa, Hoa Vân – hậu duệ của Quảng Long sao?

Chu Ngạo thốt ra một cái tên xa lạ khiến thanh niên áo trắng ngẩn ra: “Đạo hữu… gọi ta sao?”

“Coi… Coi như gọi ngươi đi”, Chu Ngạo mỉm cười làm cho Hoa Vân chuyển kiếp lại choáng váng.

“Đạo hữu, có thể trò chuyện một lát không?”, Diệp Thành nở nụ cười nhưng không tế ra tiên quang mở ký ức ở đây, chủ yếu là bởi nơi này người đông phức tạp, sẽ gây ra rắc rối không cần thiết.

“Chuyện này…”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành và Chu Ngạo cũng đến, dừng lại dưới tiên sơn.Chu Ngạo ngẩng đầu nhìn tiên sơn Minh Vương, sau đó dời mắt nhìn sang Diệp Thành: “Người chuyển kiếp là người của Minh Vương Tông?”“Cũng không loại trừ khả năng là người tới chúc mừng”, Diệp Thành trầm ngâm.Advertisement“Không phải là thần tử Minh Vương đó chứ?”“Đi vào sẽ biết thôi”, Diệp Thành mỉm cười, lập tức bước lên phía trước.Hai người cùng nhau đi tới trước sơn môn của tiên sơn Minh Vương.Sự xuất hiện của hai người khiến cho trưởng lão của Minh Vương Tông trước sơn môn không khỏi nhìn lại, quan sát Diệp Thành và Chu Ngạo một lúc, chủ yếu là vì tu vi của hai người quá thấp, thấp đến mức có phần không bình thường.“Có thiệp mời không?”, trưởng lão của Minh Vương Tông lãnh đạm hỏi, giọng điệu không mặn không nhạt.“Đương nhiên là có rồi”, Diệp Thành rất tự giác lấy thiệp mời của Thánh tử Thanh Diệu Tinh ra.“Các ngươi là người của Thanh Diệu Tinh?”“Trên thiệp mời không phải đã viết rõ rồi sao?”“Thật nực cười”, trưởng lão Minh Vương Tông chế nhạo, trong mắt hiện lên vẻ khinh miệt: “Đường đường là Thanh Diệu Tinh mà lại phái một cảnh giới Chuẩn Hoàng và cảnh giới Linh Hư đến chúc mừng, các ngươi khinh thường Minh Vương Tông chúng ta à?”“Nào dám khinh thường chứ! Thánh tử nhà chúng ta sẽ tới sau”, Diệp Thành lập tức nói.“Vậy còn được, vào đi!”, trưởng lão Minh Vương Tông trầm giọng dặn dò: “Lên trên đó đừng có đi lung tung, khống chế cho tốt đôi tay của mình, đừng sờ mó linh tinh, nếu không các ngươi sẽ biết tay ta”.“Đã hiểu”, Diệp Thành cất thiệp mời, đi lên thang mây cùng Chu Ngạo, thẳng tiến tiên sơn Minh Vương.Tiên quang trên tiên sơn Minh Vương rạng rỡ, rượu thơm nồng nàn, từng chiếc bàn đá thanh ngọc được xếp ngay ngắn, những người đến chúc mừng lúc này cũng đang túm năm tụm ba chào hỏi trò chuyện.Diệp Thành bước lên đi thẳng về một hướng, Chu Ngạo cũng theo sát phía sau.Không biết đến lúc nào hai người mới dừng lại dưới một cây linh quả, dưới cây linh quả có một thanh niên áo trắng, lúc này hắn ta đang quay lưng về phía họ quan sát cây linh quả, dường như rất tò mò về cây này.Thanh niên áo trắng phóng khoáng tự nhiên, không tìm ra chút khí tức thô bạo nào từ trên người hắn ta, giống như một người phàm.Diệp Thành mỉm cười, nụ cười mang theo sự tang thương, như thể đã biết là ai chuyển kiếp.Nhưng Chu Ngạo thì không biết, vẫn đang quan sát bóng lưng thanh niên áo trắng, thật sự là càng nhìn càng thấy quen.Có lẽ cảm nhận được phía sau có người, thanh niên áo trắng từ từ quay lại.Hoa… Hoa Vân?Chu Ngạo sửng sốt đôi chút, khuôn mặt của thanh niên áo trắng dù đã trăm năm trôi qua nhưng vẫn rất rõ ràng, đó chẳng phải đệ tử chân truyền thứ hai của Chính Dương Tông năm xưa, Hoa Vân – hậu duệ của Quảng Long sao?Chu Ngạo thốt ra một cái tên xa lạ khiến thanh niên áo trắng ngẩn ra: “Đạo hữu… gọi ta sao?”“Coi… Coi như gọi ngươi đi”, Chu Ngạo mỉm cười làm cho Hoa Vân chuyển kiếp lại choáng váng.“Đạo hữu, có thể trò chuyện một lát không?”, Diệp Thành nở nụ cười nhưng không tế ra tiên quang mở ký ức ở đây, chủ yếu là bởi nơi này người đông phức tạp, sẽ gây ra rắc rối không cần thiết.“Chuyện này…”

Chương 3095: Thật sự là càng nhìn càng thấy quen.