Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3098: “Đã tìm thấy chưa?”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành im lặng, vẻ mặt bình thản, thầm nói trời cao vẫn còn nhân từ, cuối cùng cũng cho Chu Ngạo một tia hy vọng, gia tộc bị xoá sổ nhưng hắn ta lại tìm được Nguyệt Trì Huân của kiếp trước.Lại phải điên cuồng một phen rồi!Diệp Thành hít sâu một hơi, đã nghĩ ra nên cứu Nguyệt Trì Huân ở đâu, hơn nữa dù thế nào hắn cũng phải cứu được Nguyệt Trì Huân, nếu không Chu Ngạo sẽ thật sự sụp đổ, cô ấy là hy vọng của hắn ta!AdvertisementTrên bậc đá, thần tử Minh Vương đã bước xuống, dắt tay Nguyệt Trì Huân trong ánh nhìn chăm chú của mọi người.Nhưng khoé miệng hắn ta hơi nhếch lên đầy vẻ đùa cợt, trong mắt là vẻ tà dâm, dường như đã nhìn thấy cảnh cô r*n r* đến chết dưới chân mình, cảm giác đó vô cùng tuyệt vời.Nguyệt Trì Huân không phản kháng, vì mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa, chọc giận Minh Vương Tông mang đến kiếp nạn cho gia tộc, biết trước phải chết, cô đã chấp nhận sự thật này.Giết! Giết! Giết!Hai mắt Chu Ngạo đỏ như máu, hắn ta điên cuồng gào thét trong lòng, nhìn thần tử Minh Vương lúc này như nhìn Lã Hậu năm xưa, đó là người yêu của hắn ta nhưng lại bị kẻ khác chà đạp.Diệp Thành vỗ vai Chu Ngạo, khẽ mỉm cười: “Thánh chủ Thiên Đình không gì không thể”.Chu Ngạo hít sâu một hơi, một lần nữa đè nén cảm xúc gần như sụp đổ.Nhất bái thiên địa!Nhị bái cao đường!Trước đại điện lần lượt vang lên tiếng hô, Nguyệt Trì Huân và thần tử Minh Vương đang tiến hành lễ nghi thành thân.Haiz!Nhìn thấy cảnh này, các lão bối tu sĩ hiểu rõ thần tử Minh Vương lại thở dài, một tiên tử tốt như thế, xinh đẹp như thế mà lại bị đẩy tới cánh cửa địa ngục.Vào động phòng!Sau tiếng hô cuối cùng của đại tế ti Minh Vương Tông, Nguyệt Trì Huân được hai nữ tu đưa đi.Không nhiều lời nữa, ăn mừng thôi!Đại tế ti của Minh Vương Tông không dài dòng, nở nụ cười cất tiếng hô vang.Uống!Tiệc rượu lập tức bắt đầu, trên tiên sơn có tới nghìn bàn rượu, rượu thơm lan toả, ca nhạc múa hát, cảnh tượng thịnh thế, Minh Vương Tông cũng rất giàu có, đồ ăn toàn là sơn hào hải vị.Tại đây, Diệp Thành và Chu Ngạo đã tới một nơi kín đáo.Diệp Thành tế Hỗn Độn Thần Đỉnh ra, đưa Chu Ngạo vào trong.

Diệp Thành im lặng, vẻ mặt bình thản, thầm nói trời cao vẫn còn nhân từ, cuối cùng cũng cho Chu Ngạo một tia hy vọng, gia tộc bị xoá sổ nhưng hắn ta lại tìm được Nguyệt Trì Huân của kiếp trước.

Lại phải điên cuồng một phen rồi!

Diệp Thành hít sâu một hơi, đã nghĩ ra nên cứu Nguyệt Trì Huân ở đâu, hơn nữa dù thế nào hắn cũng phải cứu được Nguyệt Trì Huân, nếu không Chu Ngạo sẽ thật sự sụp đổ, cô ấy là hy vọng của hắn ta!

Advertisement

Trên bậc đá, thần tử Minh Vương đã bước xuống, dắt tay Nguyệt Trì Huân trong ánh nhìn chăm chú của mọi người.

Nhưng khoé miệng hắn ta hơi nhếch lên đầy vẻ đùa cợt, trong mắt là vẻ tà dâm, dường như đã nhìn thấy cảnh cô r*n r* đến chết dưới chân mình, cảm giác đó vô cùng tuyệt vời.

Nguyệt Trì Huân không phản kháng, vì mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa, chọc giận Minh Vương Tông mang đến kiếp nạn cho gia tộc, biết trước phải chết, cô đã chấp nhận sự thật này.

Giết! Giết! Giết!

Hai mắt Chu Ngạo đỏ như máu, hắn ta điên cuồng gào thét trong lòng, nhìn thần tử Minh Vương lúc này như nhìn Lã Hậu năm xưa, đó là người yêu của hắn ta nhưng lại bị kẻ khác chà đạp.

Diệp Thành vỗ vai Chu Ngạo, khẽ mỉm cười: “Thánh chủ Thiên Đình không gì không thể”.

Chu Ngạo hít sâu một hơi, một lần nữa đè nén cảm xúc gần như sụp đổ.

Nhất bái thiên địa!

Nhị bái cao đường!

Trước đại điện lần lượt vang lên tiếng hô, Nguyệt Trì Huân và thần tử Minh Vương đang tiến hành lễ nghi thành thân.

Haiz!

Nhìn thấy cảnh này, các lão bối tu sĩ hiểu rõ thần tử Minh Vương lại thở dài, một tiên tử tốt như thế, xinh đẹp như thế mà lại bị đẩy tới cánh cửa địa ngục.

Vào động phòng!

Sau tiếng hô cuối cùng của đại tế ti Minh Vương Tông, Nguyệt Trì Huân được hai nữ tu đưa đi.

Không nhiều lời nữa, ăn mừng thôi!

Đại tế ti của Minh Vương Tông không dài dòng, nở nụ cười cất tiếng hô vang.

Uống!

Tiệc rượu lập tức bắt đầu, trên tiên sơn có tới nghìn bàn rượu, rượu thơm lan toả, ca nhạc múa hát, cảnh tượng thịnh thế, Minh Vương Tông cũng rất giàu có, đồ ăn toàn là sơn hào hải vị.

Tại đây, Diệp Thành và Chu Ngạo đã tới một nơi kín đáo.

Diệp Thành tế Hỗn Độn Thần Đỉnh ra, đưa Chu Ngạo vào trong.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Diệp Thành im lặng, vẻ mặt bình thản, thầm nói trời cao vẫn còn nhân từ, cuối cùng cũng cho Chu Ngạo một tia hy vọng, gia tộc bị xoá sổ nhưng hắn ta lại tìm được Nguyệt Trì Huân của kiếp trước.Lại phải điên cuồng một phen rồi!Diệp Thành hít sâu một hơi, đã nghĩ ra nên cứu Nguyệt Trì Huân ở đâu, hơn nữa dù thế nào hắn cũng phải cứu được Nguyệt Trì Huân, nếu không Chu Ngạo sẽ thật sự sụp đổ, cô ấy là hy vọng của hắn ta!AdvertisementTrên bậc đá, thần tử Minh Vương đã bước xuống, dắt tay Nguyệt Trì Huân trong ánh nhìn chăm chú của mọi người.Nhưng khoé miệng hắn ta hơi nhếch lên đầy vẻ đùa cợt, trong mắt là vẻ tà dâm, dường như đã nhìn thấy cảnh cô r*n r* đến chết dưới chân mình, cảm giác đó vô cùng tuyệt vời.Nguyệt Trì Huân không phản kháng, vì mọi sự phản kháng đều là vô nghĩa, chọc giận Minh Vương Tông mang đến kiếp nạn cho gia tộc, biết trước phải chết, cô đã chấp nhận sự thật này.Giết! Giết! Giết!Hai mắt Chu Ngạo đỏ như máu, hắn ta điên cuồng gào thét trong lòng, nhìn thần tử Minh Vương lúc này như nhìn Lã Hậu năm xưa, đó là người yêu của hắn ta nhưng lại bị kẻ khác chà đạp.Diệp Thành vỗ vai Chu Ngạo, khẽ mỉm cười: “Thánh chủ Thiên Đình không gì không thể”.Chu Ngạo hít sâu một hơi, một lần nữa đè nén cảm xúc gần như sụp đổ.Nhất bái thiên địa!Nhị bái cao đường!Trước đại điện lần lượt vang lên tiếng hô, Nguyệt Trì Huân và thần tử Minh Vương đang tiến hành lễ nghi thành thân.Haiz!Nhìn thấy cảnh này, các lão bối tu sĩ hiểu rõ thần tử Minh Vương lại thở dài, một tiên tử tốt như thế, xinh đẹp như thế mà lại bị đẩy tới cánh cửa địa ngục.Vào động phòng!Sau tiếng hô cuối cùng của đại tế ti Minh Vương Tông, Nguyệt Trì Huân được hai nữ tu đưa đi.Không nhiều lời nữa, ăn mừng thôi!Đại tế ti của Minh Vương Tông không dài dòng, nở nụ cười cất tiếng hô vang.Uống!Tiệc rượu lập tức bắt đầu, trên tiên sơn có tới nghìn bàn rượu, rượu thơm lan toả, ca nhạc múa hát, cảnh tượng thịnh thế, Minh Vương Tông cũng rất giàu có, đồ ăn toàn là sơn hào hải vị.Tại đây, Diệp Thành và Chu Ngạo đã tới một nơi kín đáo.Diệp Thành tế Hỗn Độn Thần Đỉnh ra, đưa Chu Ngạo vào trong.

Chương 3098: “Đã tìm thấy chưa?”