“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3111: Bao vây tiên sơn Minh Vương cho ta!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếp tục!Tiên sơn Minh Vương vang lên tiếng hô gọi hớt hải.Diệp Thành vẫn đang đại triển thần uy, hắn vung cây gậy răng sói cả nghìn trượng đánh gục từng đám người, Minh Vương Tông rộng lớn như vậy mà không một ai có thể chặn lại đòn tấn công của hắn, bao nhiêu người xông lên đều bị đánh gục.AdvertisementVừa đại triển thần uy Diệp Thành còn không quên cất đi chiến lợi phẩm, những túi đựng đồ của trưởng lão ở Minh Vương Tông bị hắn thâu tóm liên tiếp, linh thảo và linh thụ khắp núi cũng bị nhổ đi hàng loạt.Ừm?Đang cướp bóc hăng say, Diệp Thành chợt cúi đầu nhìn xuống bên dưới, Tiên Luân Nhãn âm thầm mở, hắn nhìn chằm chằm vào nền đất của Minh Vương Tông như thể nhìn thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp bên dười lòng đất dù cách đó không biết bao nhiêu tầng đất đai.Tinh nguyên!Mắt Diệp Thành sáng lên, hắn vung gậy lần cuối rồi lao xuống bên dưới như một đạo thần mang, một chưởng đánh xuyên đại địa.Tên này tỏ ra vô cùng cường hãn, sát phạt một mạch hàng chục nghìn trượng dưới lòng đất sâu.Hiện giờ phía trước là cả biển người, tiên quang chiếu rọi, mây và sương bao phủ, tinh nguyên dồi dào.Đó là tinh nguyên, cội nguồn của cổ tinh, giống như linh diệu đại địa, là vật mà trời ban, thai nghén sinh linh, cổ tinh rộng lớn thế này, linh lực và tinh khí dồi dào thế này thì chắc chắn có cội nguồn của cổ tinh.Của ta!Diệp Thành nhếch miệng cười, so với những món đồ của Minh Vương Tông thì đây mới chính là bảo vật thực thụ.Thu!Hỗn Độn Thần Đỉnh được tế ra, miệng đỉnh chúi xuống, có vòng xoáy hiển hiện, tinh nguyên đó giống như một dòng tinh hà được Hỗn Độn Thần Đỉnh hút trọn.Diệp Thành không hề tỏ ra khách khí, hắn cũng không định để lại gì cho Minh Vương Tông nên cứ tìm cho mình một lý do chính đáng, làm loạn ở cổ tinh này gọi là thay trời hành đạo.Bao vây tiên sơn Minh Vương cho ta!Đang lấy đi tinh nguyên thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gầm ngút trời.Nghe vậy, Diệp Thành vội thúc vào Hỗn Độn Thần Đỉnh nhanh chóng hút hết tinh nguyên còn lại rồi chuồn vào hố đen không gian.Rầm!Diệp Thành vừa đi thì Minh Vương lão tổ đã sát phạt vào trong, thấy tinh nguyên bị hút không còn lại giọt nào ông ta tức phụt máu.A….!Kẻ mạnh của Minh Vương Tông ở bên ngoài kia vẫn gầm lên chấn động đất trời.Nhìn Minh Vương Tông chỉ còn là đống đổ nát, tu sĩ tứ phương chỉ biết tặc lưỡi.Mới qua bao lâu, chưa tới nửa canh giờ mà khi quay lại đây, tiên sơn Minh Vương đang yên ổn lại bị khuấy đảo thành thế này, nhìn từ xa không có lấy một ngọn núi hoàn chỉnh, không có lấy một đình điện hoàn chỉnh, đây chính là thương vong vô số, bảo vật mất sạch.Đã!
Tiếp tục!
Tiên sơn Minh Vương vang lên tiếng hô gọi hớt hải.
Diệp Thành vẫn đang đại triển thần uy, hắn vung cây gậy răng sói cả nghìn trượng đánh gục từng đám người, Minh Vương Tông rộng lớn như vậy mà không một ai có thể chặn lại đòn tấn công của hắn, bao nhiêu người xông lên đều bị đánh gục.
Advertisement
Vừa đại triển thần uy Diệp Thành còn không quên cất đi chiến lợi phẩm, những túi đựng đồ của trưởng lão ở Minh Vương Tông bị hắn thâu tóm liên tiếp, linh thảo và linh thụ khắp núi cũng bị nhổ đi hàng loạt.
Ừm?
Đang cướp bóc hăng say, Diệp Thành chợt cúi đầu nhìn xuống bên dưới, Tiên Luân Nhãn âm thầm mở, hắn nhìn chằm chằm vào nền đất của Minh Vương Tông như thể nhìn thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp bên dười lòng đất dù cách đó không biết bao nhiêu tầng đất đai.
Tinh nguyên!
Mắt Diệp Thành sáng lên, hắn vung gậy lần cuối rồi lao xuống bên dưới như một đạo thần mang, một chưởng đánh xuyên đại địa.
Tên này tỏ ra vô cùng cường hãn, sát phạt một mạch hàng chục nghìn trượng dưới lòng đất sâu.
Hiện giờ phía trước là cả biển người, tiên quang chiếu rọi, mây và sương bao phủ, tinh nguyên dồi dào.
Đó là tinh nguyên, cội nguồn của cổ tinh, giống như linh diệu đại địa, là vật mà trời ban, thai nghén sinh linh, cổ tinh rộng lớn thế này, linh lực và tinh khí dồi dào thế này thì chắc chắn có cội nguồn của cổ tinh.
Của ta!
Diệp Thành nhếch miệng cười, so với những món đồ của Minh Vương Tông thì đây mới chính là bảo vật thực thụ.
Thu!
Hỗn Độn Thần Đỉnh được tế ra, miệng đỉnh chúi xuống, có vòng xoáy hiển hiện, tinh nguyên đó giống như một dòng tinh hà được Hỗn Độn Thần Đỉnh hút trọn.
Diệp Thành không hề tỏ ra khách khí, hắn cũng không định để lại gì cho Minh Vương Tông nên cứ tìm cho mình một lý do chính đáng, làm loạn ở cổ tinh này gọi là thay trời hành đạo.
Bao vây tiên sơn Minh Vương cho ta!
Đang lấy đi tinh nguyên thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gầm ngút trời.
Nghe vậy, Diệp Thành vội thúc vào Hỗn Độn Thần Đỉnh nhanh chóng hút hết tinh nguyên còn lại rồi chuồn vào hố đen không gian.
Rầm!
Diệp Thành vừa đi thì Minh Vương lão tổ đã sát phạt vào trong, thấy tinh nguyên bị hút không còn lại giọt nào ông ta tức phụt máu.
A….!
Kẻ mạnh của Minh Vương Tông ở bên ngoài kia vẫn gầm lên chấn động đất trời.
Nhìn Minh Vương Tông chỉ còn là đống đổ nát, tu sĩ tứ phương chỉ biết tặc lưỡi.
Mới qua bao lâu, chưa tới nửa canh giờ mà khi quay lại đây, tiên sơn Minh Vương đang yên ổn lại bị khuấy đảo thành thế này, nhìn từ xa không có lấy một ngọn núi hoàn chỉnh, không có lấy một đình điện hoàn chỉnh, đây chính là thương vong vô số, bảo vật mất sạch.
Đã!
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tiếp tục!Tiên sơn Minh Vương vang lên tiếng hô gọi hớt hải.Diệp Thành vẫn đang đại triển thần uy, hắn vung cây gậy răng sói cả nghìn trượng đánh gục từng đám người, Minh Vương Tông rộng lớn như vậy mà không một ai có thể chặn lại đòn tấn công của hắn, bao nhiêu người xông lên đều bị đánh gục.AdvertisementVừa đại triển thần uy Diệp Thành còn không quên cất đi chiến lợi phẩm, những túi đựng đồ của trưởng lão ở Minh Vương Tông bị hắn thâu tóm liên tiếp, linh thảo và linh thụ khắp núi cũng bị nhổ đi hàng loạt.Ừm?Đang cướp bóc hăng say, Diệp Thành chợt cúi đầu nhìn xuống bên dưới, Tiên Luân Nhãn âm thầm mở, hắn nhìn chằm chằm vào nền đất của Minh Vương Tông như thể nhìn thấy một cảnh tượng tuyệt đẹp bên dười lòng đất dù cách đó không biết bao nhiêu tầng đất đai.Tinh nguyên!Mắt Diệp Thành sáng lên, hắn vung gậy lần cuối rồi lao xuống bên dưới như một đạo thần mang, một chưởng đánh xuyên đại địa.Tên này tỏ ra vô cùng cường hãn, sát phạt một mạch hàng chục nghìn trượng dưới lòng đất sâu.Hiện giờ phía trước là cả biển người, tiên quang chiếu rọi, mây và sương bao phủ, tinh nguyên dồi dào.Đó là tinh nguyên, cội nguồn của cổ tinh, giống như linh diệu đại địa, là vật mà trời ban, thai nghén sinh linh, cổ tinh rộng lớn thế này, linh lực và tinh khí dồi dào thế này thì chắc chắn có cội nguồn của cổ tinh.Của ta!Diệp Thành nhếch miệng cười, so với những món đồ của Minh Vương Tông thì đây mới chính là bảo vật thực thụ.Thu!Hỗn Độn Thần Đỉnh được tế ra, miệng đỉnh chúi xuống, có vòng xoáy hiển hiện, tinh nguyên đó giống như một dòng tinh hà được Hỗn Độn Thần Đỉnh hút trọn.Diệp Thành không hề tỏ ra khách khí, hắn cũng không định để lại gì cho Minh Vương Tông nên cứ tìm cho mình một lý do chính đáng, làm loạn ở cổ tinh này gọi là thay trời hành đạo.Bao vây tiên sơn Minh Vương cho ta!Đang lấy đi tinh nguyên thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gầm ngút trời.Nghe vậy, Diệp Thành vội thúc vào Hỗn Độn Thần Đỉnh nhanh chóng hút hết tinh nguyên còn lại rồi chuồn vào hố đen không gian.Rầm!Diệp Thành vừa đi thì Minh Vương lão tổ đã sát phạt vào trong, thấy tinh nguyên bị hút không còn lại giọt nào ông ta tức phụt máu.A….!Kẻ mạnh của Minh Vương Tông ở bên ngoài kia vẫn gầm lên chấn động đất trời.Nhìn Minh Vương Tông chỉ còn là đống đổ nát, tu sĩ tứ phương chỉ biết tặc lưỡi.Mới qua bao lâu, chưa tới nửa canh giờ mà khi quay lại đây, tiên sơn Minh Vương đang yên ổn lại bị khuấy đảo thành thế này, nhìn từ xa không có lấy một ngọn núi hoàn chỉnh, không có lấy một đình điện hoàn chỉnh, đây chính là thương vong vô số, bảo vật mất sạch.Đã!