Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3123: “Tạo nghiệp rồi!”  

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Dao Khê bĩu môi, xoay người rời đi, trước khi đi còn nhìn phía Diệp Thành bằng ánh mắt đầy ẩn ý, chính sự xuất hiện của ba người này mới khiến cho nhóm Hoa Vân trở nên kỳ lạ như vậy.Sau khi cô ấy đi, Diệp Thành và ba người còn lại vắt tay sau gáy nằm xuống đất, nhìn lên tinh không mờ ảo.“Còn nhớ cuộc thi tam tông không?”, cuối cùng vẫn là Hoa Vân lên tiếng trước.“Bị đánh không ngóc đầu lên được!”, Chu Ngạo ho khan rồi liếc nhìn Diệp Thành.Advertisement“Không chỉ có chúng ta, tất cả những người đối chiến với hắn đều rất thê thảm”, Hoa Vân mỉm cười.“Hai người nói như vậy là mất vui đấy”.“Haiz, người giỏi còn có người giỏi hơn mà!”, Chu Ngạo và Hoa Vân lắc đầu cười, ngày xưa họ tuổi trẻ ngông cuồng, mọi ân oán đã biến mất từ lâu, hiện tại họ chỉ nhớ tới Đại Sở.Mãi đến đêm khuya Diệp Thành mới đứng dậy, vặn eo xoay mình, nhìn Chu Ngạo và Hoa Vân đã ngủ say rồi nói với Nguyệt Trì Huân: “Ta đến các cổ tinh khác xem thế nào”.“Hy vọng có thể tìm được nhiều người chuyển kiếp nữa”.“Sẽ tìm được thôi”, Diệp Thành khẽ cười, bước ra khỏi núi rồi bay ra khỏi Nam Thiên Tinh như một tia thần quang.…Minh Vương Tinh vẫn chìm trong khói mù.Nhìn từ trên xuống, cả tiên sơn Minh Vương đổ nát đầy ắp bóng người, vùng đất này cũng bị bao phủ bởi băng giá do sát khí kinh người.Đất trời im ắng đến đáng sợ.Không biết bao lâu sau đại trưởng lão của Minh Vương Tông mới lên tiếng: “Lão tổ, tinh nguyên của Minh Vương Tinh đã bị lấy đi, không bao lâu nữa cổ tinh này sẽ trở thành một cổ tinh với nguồn linh lực ít ỏi”.“Ngươi muốn nói gì?”, Minh Vương Lão Tổ trầm giọng hỏi.“Đổi một cổ tinh khác, xây dựng lại Minh Vương Tinh”.“Xem ra ngươi đã có mục tiêu”, Minh Vương Lão Tổ nhìn đại trưởng lão của Minh Vương Tông.“Nam Thiên Tinh”, đại trưởng lão nói ngay: “Tuy cổ tinh đó không lớn bằng Minh Vương Tinh nhưng vạn vật tốt tươi, quan trọng nhất là nhà họ Mạc của Nam Thiên Tinh không có Thánh Nhân trấn giữ”.“Vậy thì giết đi”, Minh Vương Lão Tổ hừ lạnh.…Khi bình minh đến gần, Diệp Thành lại dừng trước một tinh không.Cả đêm qua hắn đã tìm không dưới mười cổ tinh nhưng không may mắn như Nam Thiên Tinh, không tìm được một người chuyển kiếp nào.Phía xa là một cổ tinh không lớn cũng không nhỏ, tỏa ra thần quang chói mắt, rất thu hút ánh nhìn trong tinh không này.Diệp Thành trải bản đồ sao ra, xác định vị trí, tìm được cổ tinh này trên bản đồ.Thanh Diệu Tinh!Diệp Thành nói, vẻ mặt trở nên kỳ quái, hắn nhớ lại thần tử của Thanh Diệu Tinh và hai cảnh giới Hoàng tuỳ tùng của hắn ta, hai lần bị hắn đánh ngất, l*t s*ch chỉ còn mỗi chiếc quần đùi.“Tạo nghiệp rồi!”Diệp Thành cất bản đồ sao rồi bay vào Thanh Diệu Tinh như một tia tiên quang, đáp xuống đỉnh một ngọn núi dốc.Đầu tiên hắn nhìn quanh bốn phía, sau đó bắt đầu bấm đốt nhẩm tính.“Ôi có thật này!”

Dao Khê bĩu môi, xoay người rời đi, trước khi đi còn nhìn phía Diệp Thành bằng ánh mắt đầy ẩn ý, chính sự xuất hiện của ba người này mới khiến cho nhóm Hoa Vân trở nên kỳ lạ như vậy.

Sau khi cô ấy đi, Diệp Thành và ba người còn lại vắt tay sau gáy nằm xuống đất, nhìn lên tinh không mờ ảo.

“Còn nhớ cuộc thi tam tông không?”, cuối cùng vẫn là Hoa Vân lên tiếng trước.

“Bị đánh không ngóc đầu lên được!”, Chu Ngạo ho khan rồi liếc nhìn Diệp Thành.

Advertisement

“Không chỉ có chúng ta, tất cả những người đối chiến với hắn đều rất thê thảm”, Hoa Vân mỉm cười.

“Hai người nói như vậy là mất vui đấy”.

“Haiz, người giỏi còn có người giỏi hơn mà!”, Chu Ngạo và Hoa Vân lắc đầu cười, ngày xưa họ tuổi trẻ ngông cuồng, mọi ân oán đã biến mất từ lâu, hiện tại họ chỉ nhớ tới Đại Sở.

Mãi đến đêm khuya Diệp Thành mới đứng dậy, vặn eo xoay mình, nhìn Chu Ngạo và Hoa Vân đã ngủ say rồi nói với Nguyệt Trì Huân: “Ta đến các cổ tinh khác xem thế nào”.

“Hy vọng có thể tìm được nhiều người chuyển kiếp nữa”.

“Sẽ tìm được thôi”, Diệp Thành khẽ cười, bước ra khỏi núi rồi bay ra khỏi Nam Thiên Tinh như một tia thần quang.

Minh Vương Tinh vẫn chìm trong khói mù.

Nhìn từ trên xuống, cả tiên sơn Minh Vương đổ nát đầy ắp bóng người, vùng đất này cũng bị bao phủ bởi băng giá do sát khí kinh người.

Đất trời im ắng đến đáng sợ.

Không biết bao lâu sau đại trưởng lão của Minh Vương Tông mới lên tiếng: “Lão tổ, tinh nguyên của Minh Vương Tinh đã bị lấy đi, không bao lâu nữa cổ tinh này sẽ trở thành một cổ tinh với nguồn linh lực ít ỏi”.

“Ngươi muốn nói gì?”, Minh Vương Lão Tổ trầm giọng hỏi.

“Đổi một cổ tinh khác, xây dựng lại Minh Vương Tinh”.

“Xem ra ngươi đã có mục tiêu”, Minh Vương Lão Tổ nhìn đại trưởng lão của Minh Vương Tông.

“Nam Thiên Tinh”, đại trưởng lão nói ngay: “Tuy cổ tinh đó không lớn bằng Minh Vương Tinh nhưng vạn vật tốt tươi, quan trọng nhất là nhà họ Mạc của Nam Thiên Tinh không có Thánh Nhân trấn giữ”.

“Vậy thì giết đi”, Minh Vương Lão Tổ hừ lạnh.

Khi bình minh đến gần, Diệp Thành lại dừng trước một tinh không.

Cả đêm qua hắn đã tìm không dưới mười cổ tinh nhưng không may mắn như Nam Thiên Tinh, không tìm được một người chuyển kiếp nào.

Phía xa là một cổ tinh không lớn cũng không nhỏ, tỏa ra thần quang chói mắt, rất thu hút ánh nhìn trong tinh không này.

Diệp Thành trải bản đồ sao ra, xác định vị trí, tìm được cổ tinh này trên bản đồ.

Thanh Diệu Tinh!

Diệp Thành nói, vẻ mặt trở nên kỳ quái, hắn nhớ lại thần tử của Thanh Diệu Tinh và hai cảnh giới Hoàng tuỳ tùng của hắn ta, hai lần bị hắn đánh ngất, l*t s*ch chỉ còn mỗi chiếc quần đùi.

“Tạo nghiệp rồi!”

Diệp Thành cất bản đồ sao rồi bay vào Thanh Diệu Tinh như một tia tiên quang, đáp xuống đỉnh một ngọn núi dốc.

Đầu tiên hắn nhìn quanh bốn phía, sau đó bắt đầu bấm đốt nhẩm tính.

“Ôi có thật này!”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Dao Khê bĩu môi, xoay người rời đi, trước khi đi còn nhìn phía Diệp Thành bằng ánh mắt đầy ẩn ý, chính sự xuất hiện của ba người này mới khiến cho nhóm Hoa Vân trở nên kỳ lạ như vậy.Sau khi cô ấy đi, Diệp Thành và ba người còn lại vắt tay sau gáy nằm xuống đất, nhìn lên tinh không mờ ảo.“Còn nhớ cuộc thi tam tông không?”, cuối cùng vẫn là Hoa Vân lên tiếng trước.“Bị đánh không ngóc đầu lên được!”, Chu Ngạo ho khan rồi liếc nhìn Diệp Thành.Advertisement“Không chỉ có chúng ta, tất cả những người đối chiến với hắn đều rất thê thảm”, Hoa Vân mỉm cười.“Hai người nói như vậy là mất vui đấy”.“Haiz, người giỏi còn có người giỏi hơn mà!”, Chu Ngạo và Hoa Vân lắc đầu cười, ngày xưa họ tuổi trẻ ngông cuồng, mọi ân oán đã biến mất từ lâu, hiện tại họ chỉ nhớ tới Đại Sở.Mãi đến đêm khuya Diệp Thành mới đứng dậy, vặn eo xoay mình, nhìn Chu Ngạo và Hoa Vân đã ngủ say rồi nói với Nguyệt Trì Huân: “Ta đến các cổ tinh khác xem thế nào”.“Hy vọng có thể tìm được nhiều người chuyển kiếp nữa”.“Sẽ tìm được thôi”, Diệp Thành khẽ cười, bước ra khỏi núi rồi bay ra khỏi Nam Thiên Tinh như một tia thần quang.…Minh Vương Tinh vẫn chìm trong khói mù.Nhìn từ trên xuống, cả tiên sơn Minh Vương đổ nát đầy ắp bóng người, vùng đất này cũng bị bao phủ bởi băng giá do sát khí kinh người.Đất trời im ắng đến đáng sợ.Không biết bao lâu sau đại trưởng lão của Minh Vương Tông mới lên tiếng: “Lão tổ, tinh nguyên của Minh Vương Tinh đã bị lấy đi, không bao lâu nữa cổ tinh này sẽ trở thành một cổ tinh với nguồn linh lực ít ỏi”.“Ngươi muốn nói gì?”, Minh Vương Lão Tổ trầm giọng hỏi.“Đổi một cổ tinh khác, xây dựng lại Minh Vương Tinh”.“Xem ra ngươi đã có mục tiêu”, Minh Vương Lão Tổ nhìn đại trưởng lão của Minh Vương Tông.“Nam Thiên Tinh”, đại trưởng lão nói ngay: “Tuy cổ tinh đó không lớn bằng Minh Vương Tinh nhưng vạn vật tốt tươi, quan trọng nhất là nhà họ Mạc của Nam Thiên Tinh không có Thánh Nhân trấn giữ”.“Vậy thì giết đi”, Minh Vương Lão Tổ hừ lạnh.…Khi bình minh đến gần, Diệp Thành lại dừng trước một tinh không.Cả đêm qua hắn đã tìm không dưới mười cổ tinh nhưng không may mắn như Nam Thiên Tinh, không tìm được một người chuyển kiếp nào.Phía xa là một cổ tinh không lớn cũng không nhỏ, tỏa ra thần quang chói mắt, rất thu hút ánh nhìn trong tinh không này.Diệp Thành trải bản đồ sao ra, xác định vị trí, tìm được cổ tinh này trên bản đồ.Thanh Diệu Tinh!Diệp Thành nói, vẻ mặt trở nên kỳ quái, hắn nhớ lại thần tử của Thanh Diệu Tinh và hai cảnh giới Hoàng tuỳ tùng của hắn ta, hai lần bị hắn đánh ngất, l*t s*ch chỉ còn mỗi chiếc quần đùi.“Tạo nghiệp rồi!”Diệp Thành cất bản đồ sao rồi bay vào Thanh Diệu Tinh như một tia tiên quang, đáp xuống đỉnh một ngọn núi dốc.Đầu tiên hắn nhìn quanh bốn phía, sau đó bắt đầu bấm đốt nhẩm tính.“Ôi có thật này!”

Chương 3123: “Tạo nghiệp rồi!”