Tác giả:

“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…

Chương 3128: “Không đùa mà”

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tuy nhiên trạng thái của lão tổ nhà họ Mạc không được tốt lắm, vốn đã rất khó để vượt qua cửa ải đó, bây giờ Minh Vương Tông lại tấn công khiến tâm trạng của ông ta bị ảnh hưởng, càng thêm khó khăn.Điều khiến Diệp Thành bất lực là hắn không giúp được gì cho người độ thiên nhân ngũ suy kiếp, đó là thiên kiếp của bản thân, tất cả chỉ có thể dựa vào lão tổ nhà họ Mạc thôi.“Tiền bối sống thì nhà họ Mạc sống, Tiền bối chết thì nhà họ Mạc chết!”AdvertisementDiệp Thành dùng bí thuật, truyền âm cho lão tổ nhà họ Mạc.Câu này của hắn đã thêm gánh nặng cho lão tổ nhà họ Mạc, cũng đẩy ông ta vào con đường cùng, nhưng cũng chỉ có như vậy thì ông ta mới có hy vọng đột phá niết bàn trong đường cùng.“Dẫn ta tới gặp Chuẩn Thánh nhà ngươi đi”.Diệp Thành dời mắt, nhìn Hoa Vân.“Đi theo ta!”Hoa Vân rời khỏi núi, Diệp Thành cũng theo sau.Hai người tới một toà Địa Cung ở tiên sơn nhà họ Mạc, trong đó có một tế đàn cực lớn, đó là trung tâm pháp trận kết giới hộ sơn của nhà họ Mạc, tám Chuẩn Thánh của nhà họ Mạc đang ra sức duy trì pháp trận này.“Phong Nhi, con tới đây làm gì?”, Thánh chủ nhà họ Mạc đang duy trì trận pháp trầm giọng hỏi.“Hắn là Diệp Thành, huynh đệ của con”, Hoa Vân vội đáp.“Con tới đây chỉ để nói với ta điều này?”“Các vị tiền bối, nếu kết giới của nhà họ Mạc bị phá vỡ thì các vị chặn chín Chuẩn Thánh của Minh Vương Tông là được, Minh Vương Lão Tổ cứ giao cho ta”, Diệp Thành mỉm cười tiếp lời: “Đánh như vậy có lẽ sẽ ổn”.“Giao Minh Vương Lão Tổ cho ngươi?”, không chỉ Thánh chủ nhà họ Mạc mà tám vị Chuẩn Thánh khác của nhà họ Mạc cũng đều nhìn Diệp Thành.“Tiểu hữu, Thánh Nhân vượt ngoài thế tục, không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, Minh Vương Lão Tổ cũng không phải người mà ngươi có thể chống lại”.“Điều này thì chưa chắc đâu”, Diệp Thành cười khẽ, sau đó tới một góc của đại trận, mỉm cười với trưởng lão đang phụ trách đại trận góc đó: “Tiền bối nghỉ ngơi một lát đi, ta thay người phụ trách đại trận này”.“Tiểu hữu có tấm lòng này là tốt, nhưng lão hủ…”“Để ta, để ta”, trưởng lão đó còn chưa nói xong đã bị Diệp Thành đẩy ra.“Đừng đùa nữa”, một Chuẩn Thánh khác nghiêm nghị cất lời.“Không đùa mà”, Diệp Thành mỉm cười, sau đó khoanh chân ngồi xuống.“Ngươi…”“Tiền bối yên tâm, vãn bối hiểu”, Diệp Thành nở nụ cười, chắp tay lại, một tia sáng rực rỡ phóng thẳng lên bầu trời.Kết giới hộ sơn đang rung chuyển dữ dội của nhà họ Mạc lập tức ổn định, thậm chí không chỉ ổn định mà còn trở nên vững chắc hơn.“Ồ…”, phía Thánh chủ nhà họ Mạc đều giật mình, họ không ngờ Diệp Thành điều khiển trận pháp còn có thể cường hãn hơn vị trưởng lão cảnh giới Hoàng đỉnh phong kia, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều đã thay đổi.“Tiểu hữu kế nghiệp sư tôn nào vậy?”, Chuẩn Thánh nhà họ Mạc trách mắng Diệp Thành lúc trước ngập ngừng dò hỏi nhìn hắn.

Tuy nhiên trạng thái của lão tổ nhà họ Mạc không được tốt lắm, vốn đã rất khó để vượt qua cửa ải đó, bây giờ Minh Vương Tông lại tấn công khiến tâm trạng của ông ta bị ảnh hưởng, càng thêm khó khăn.

Điều khiến Diệp Thành bất lực là hắn không giúp được gì cho người độ thiên nhân ngũ suy kiếp, đó là thiên kiếp của bản thân, tất cả chỉ có thể dựa vào lão tổ nhà họ Mạc thôi.

“Tiền bối sống thì nhà họ Mạc sống, Tiền bối chết thì nhà họ Mạc chết!”

Advertisement

Diệp Thành dùng bí thuật, truyền âm cho lão tổ nhà họ Mạc.

Câu này của hắn đã thêm gánh nặng cho lão tổ nhà họ Mạc, cũng đẩy ông ta vào con đường cùng, nhưng cũng chỉ có như vậy thì ông ta mới có hy vọng đột phá niết bàn trong đường cùng.

“Dẫn ta tới gặp Chuẩn Thánh nhà ngươi đi”.

Diệp Thành dời mắt, nhìn Hoa Vân.

“Đi theo ta!”

Hoa Vân rời khỏi núi, Diệp Thành cũng theo sau.

Hai người tới một toà Địa Cung ở tiên sơn nhà họ Mạc, trong đó có một tế đàn cực lớn, đó là trung tâm pháp trận kết giới hộ sơn của nhà họ Mạc, tám Chuẩn Thánh của nhà họ Mạc đang ra sức duy trì pháp trận này.

“Phong Nhi, con tới đây làm gì?”, Thánh chủ nhà họ Mạc đang duy trì trận pháp trầm giọng hỏi.

“Hắn là Diệp Thành, huynh đệ của con”, Hoa Vân vội đáp.

“Con tới đây chỉ để nói với ta điều này?”

“Các vị tiền bối, nếu kết giới của nhà họ Mạc bị phá vỡ thì các vị chặn chín Chuẩn Thánh của Minh Vương Tông là được, Minh Vương Lão Tổ cứ giao cho ta”, Diệp Thành mỉm cười tiếp lời: “Đánh như vậy có lẽ sẽ ổn”.

“Giao Minh Vương Lão Tổ cho ngươi?”, không chỉ Thánh chủ nhà họ Mạc mà tám vị Chuẩn Thánh khác của nhà họ Mạc cũng đều nhìn Diệp Thành.

“Tiểu hữu, Thánh Nhân vượt ngoài thế tục, không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, Minh Vương Lão Tổ cũng không phải người mà ngươi có thể chống lại”.

“Điều này thì chưa chắc đâu”, Diệp Thành cười khẽ, sau đó tới một góc của đại trận, mỉm cười với trưởng lão đang phụ trách đại trận góc đó: “Tiền bối nghỉ ngơi một lát đi, ta thay người phụ trách đại trận này”.

“Tiểu hữu có tấm lòng này là tốt, nhưng lão hủ…”

“Để ta, để ta”, trưởng lão đó còn chưa nói xong đã bị Diệp Thành đẩy ra.

“Đừng đùa nữa”, một Chuẩn Thánh khác nghiêm nghị cất lời.

“Không đùa mà”, Diệp Thành mỉm cười, sau đó khoanh chân ngồi xuống.

“Ngươi…”

“Tiền bối yên tâm, vãn bối hiểu”, Diệp Thành nở nụ cười, chắp tay lại, một tia sáng rực rỡ phóng thẳng lên bầu trời.

Kết giới hộ sơn đang rung chuyển dữ dội của nhà họ Mạc lập tức ổn định, thậm chí không chỉ ổn định mà còn trở nên vững chắc hơn.

“Ồ…”, phía Thánh chủ nhà họ Mạc đều giật mình, họ không ngờ Diệp Thành điều khiển trận pháp còn có thể cường hãn hơn vị trưởng lão cảnh giới Hoàng đỉnh phong kia, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều đã thay đổi.

“Tiểu hữu kế nghiệp sư tôn nào vậy?”, Chuẩn Thánh nhà họ Mạc trách mắng Diệp Thành lúc trước ngập ngừng dò hỏi nhìn hắn.

Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Tuy nhiên trạng thái của lão tổ nhà họ Mạc không được tốt lắm, vốn đã rất khó để vượt qua cửa ải đó, bây giờ Minh Vương Tông lại tấn công khiến tâm trạng của ông ta bị ảnh hưởng, càng thêm khó khăn.Điều khiến Diệp Thành bất lực là hắn không giúp được gì cho người độ thiên nhân ngũ suy kiếp, đó là thiên kiếp của bản thân, tất cả chỉ có thể dựa vào lão tổ nhà họ Mạc thôi.“Tiền bối sống thì nhà họ Mạc sống, Tiền bối chết thì nhà họ Mạc chết!”AdvertisementDiệp Thành dùng bí thuật, truyền âm cho lão tổ nhà họ Mạc.Câu này của hắn đã thêm gánh nặng cho lão tổ nhà họ Mạc, cũng đẩy ông ta vào con đường cùng, nhưng cũng chỉ có như vậy thì ông ta mới có hy vọng đột phá niết bàn trong đường cùng.“Dẫn ta tới gặp Chuẩn Thánh nhà ngươi đi”.Diệp Thành dời mắt, nhìn Hoa Vân.“Đi theo ta!”Hoa Vân rời khỏi núi, Diệp Thành cũng theo sau.Hai người tới một toà Địa Cung ở tiên sơn nhà họ Mạc, trong đó có một tế đàn cực lớn, đó là trung tâm pháp trận kết giới hộ sơn của nhà họ Mạc, tám Chuẩn Thánh của nhà họ Mạc đang ra sức duy trì pháp trận này.“Phong Nhi, con tới đây làm gì?”, Thánh chủ nhà họ Mạc đang duy trì trận pháp trầm giọng hỏi.“Hắn là Diệp Thành, huynh đệ của con”, Hoa Vân vội đáp.“Con tới đây chỉ để nói với ta điều này?”“Các vị tiền bối, nếu kết giới của nhà họ Mạc bị phá vỡ thì các vị chặn chín Chuẩn Thánh của Minh Vương Tông là được, Minh Vương Lão Tổ cứ giao cho ta”, Diệp Thành mỉm cười tiếp lời: “Đánh như vậy có lẽ sẽ ổn”.“Giao Minh Vương Lão Tổ cho ngươi?”, không chỉ Thánh chủ nhà họ Mạc mà tám vị Chuẩn Thánh khác của nhà họ Mạc cũng đều nhìn Diệp Thành.“Tiểu hữu, Thánh Nhân vượt ngoài thế tục, không đơn giản như ngươi nghĩ đâu, Minh Vương Lão Tổ cũng không phải người mà ngươi có thể chống lại”.“Điều này thì chưa chắc đâu”, Diệp Thành cười khẽ, sau đó tới một góc của đại trận, mỉm cười với trưởng lão đang phụ trách đại trận góc đó: “Tiền bối nghỉ ngơi một lát đi, ta thay người phụ trách đại trận này”.“Tiểu hữu có tấm lòng này là tốt, nhưng lão hủ…”“Để ta, để ta”, trưởng lão đó còn chưa nói xong đã bị Diệp Thành đẩy ra.“Đừng đùa nữa”, một Chuẩn Thánh khác nghiêm nghị cất lời.“Không đùa mà”, Diệp Thành mỉm cười, sau đó khoanh chân ngồi xuống.“Ngươi…”“Tiền bối yên tâm, vãn bối hiểu”, Diệp Thành nở nụ cười, chắp tay lại, một tia sáng rực rỡ phóng thẳng lên bầu trời.Kết giới hộ sơn đang rung chuyển dữ dội của nhà họ Mạc lập tức ổn định, thậm chí không chỉ ổn định mà còn trở nên vững chắc hơn.“Ồ…”, phía Thánh chủ nhà họ Mạc đều giật mình, họ không ngờ Diệp Thành điều khiển trận pháp còn có thể cường hãn hơn vị trưởng lão cảnh giới Hoàng đỉnh phong kia, ánh mắt mọi người nhìn Diệp Thành đều đã thay đổi.“Tiểu hữu kế nghiệp sư tôn nào vậy?”, Chuẩn Thánh nhà họ Mạc trách mắng Diệp Thành lúc trước ngập ngừng dò hỏi nhìn hắn.

Chương 3128: “Không đùa mà”