“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3132: “Ông lợi hại!”
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cao thủ của Minh Vương Tông cũng khiếp sợ, không biết rằng nhà họ Mạc còn có cao thủ có sức chiến đấu sánh ngang Thánh Nhân thế này.“Tấn công!”Khi cao thủ của Minh Vương Tông đều đang nhìn lên bầu trời, Hoa Vân đứng trên hư thiên giơ kiếm, chỉ ra bên ngoài núi.AdvertisementTrong phút chốc, công kích pháp trận của nhà họ Mạc rung lên, đồng thời b*n r* tiên quang huỷ thiên diệt địa.Cao thủ của Minh Vương Tông bị nhà họ Mạc đánh không kịp trở tay, tiên quang huỷ diệt của công kích pháp trận quét qua, từng nhóm người rơi khỏi hư thiên, từng nhóm người hoá thành huyết vụ.Người bi thảm nhất là đại tế ti của Minh Vương Tông, đường đường là Chuẩn Thánh mà lại bị công kích pháp trận của nhà họ Mạc giết ngay tại chỗ.Giết!Tám Chuẩn Thánh của nhà họ Mạc xông ra, nhắm thẳng vào tám Chuẩn Thánh của Minh Vương Tông.Phía sau, cao thủ của nhà họ Mạc lao ra như sóng triều, ai nấy đều ý chí chiến đấu ngút trời, đòn tấn công bá đạo vô song.Giết!Cao thủ của Minh Vương Tông cũng tức giận, lập tức xông đến tàn sát dữ dội.Chiến tranh nổ ra trong chốc lát, hai bên vừa giao đấu đã có huyết vụ nổ tung, mạng người như cỏ rác.Thấy vậy, tu sĩ tứ phương đều lùi lại, sợ ảnh hưởng bởi dư âm, mà ánh mắt họ hầu hết đều hướng về hư thiên mờ ảo.So với cuộc quyết đấu giữa nhà họ Mạc và Minh Vương Tông, họ càng quan tâm thắng thua giữa Minh Vương Lão Tổ và Diệp Thành, đó mới là tranh hùng có một không hai, liên quan đến vấn đề sinh tử của trận chiến này.“Chết đi!”Trên hư thiên vang lên tiếng gầm thét dữ tợn của Minh Vương Lão Tổ, ông ta lại tung ra một chưởng che trời.Diệp Thành vung quyền tay không chống lại, nhưng khó tránh khỏi kết cục bị rơi xuống khỏi hư thiên, thân thể rơi xuống khiến mặt đất lún thành cái hố sâu.“Ông lợi hại!”Diệp Thành chật vật đứng dậy, ngửa mặt lên hư thiên mắng to, quay người bỏ chạy.Thấy vậy, Minh Vương Lão Tổ mang theo huyết hải ngút trời đuổi theo, ông ta chẳng quan tâm đến trận chiến giữa Minh Vương Tông và nhà họ Mạc nữa, trong mắt ông ta, dường như việc giết Diệp Thành còn quan trọng hơn thắng bại của hai gia tộc.Suy nghĩ của Minh Vương Lão Tổ không sai, một cảnh giới Hoàng có sức chiến đấu sánh ngang với Thánh Nhân là ông ta, nếu để Diệp Thành trở nên lớn mạnh thì một năm nào đó Minh Vương Tông của ông ta chắc chắn sẽ gặp hoạ lớn.
Cao thủ của Minh Vương Tông cũng khiếp sợ, không biết rằng nhà họ Mạc còn có cao thủ có sức chiến đấu sánh ngang Thánh Nhân thế này.
“Tấn công!”
Khi cao thủ của Minh Vương Tông đều đang nhìn lên bầu trời, Hoa Vân đứng trên hư thiên giơ kiếm, chỉ ra bên ngoài núi.
Advertisement
Trong phút chốc, công kích pháp trận của nhà họ Mạc rung lên, đồng thời b*n r* tiên quang huỷ thiên diệt địa.
Cao thủ của Minh Vương Tông bị nhà họ Mạc đánh không kịp trở tay, tiên quang huỷ diệt của công kích pháp trận quét qua, từng nhóm người rơi khỏi hư thiên, từng nhóm người hoá thành huyết vụ.
Người bi thảm nhất là đại tế ti của Minh Vương Tông, đường đường là Chuẩn Thánh mà lại bị công kích pháp trận của nhà họ Mạc giết ngay tại chỗ.
Giết!
Tám Chuẩn Thánh của nhà họ Mạc xông ra, nhắm thẳng vào tám Chuẩn Thánh của Minh Vương Tông.
Phía sau, cao thủ của nhà họ Mạc lao ra như sóng triều, ai nấy đều ý chí chiến đấu ngút trời, đòn tấn công bá đạo vô song.
Giết!
Cao thủ của Minh Vương Tông cũng tức giận, lập tức xông đến tàn sát dữ dội.
Chiến tranh nổ ra trong chốc lát, hai bên vừa giao đấu đã có huyết vụ nổ tung, mạng người như cỏ rác.
Thấy vậy, tu sĩ tứ phương đều lùi lại, sợ ảnh hưởng bởi dư âm, mà ánh mắt họ hầu hết đều hướng về hư thiên mờ ảo.
So với cuộc quyết đấu giữa nhà họ Mạc và Minh Vương Tông, họ càng quan tâm thắng thua giữa Minh Vương Lão Tổ và Diệp Thành, đó mới là tranh hùng có một không hai, liên quan đến vấn đề sinh tử của trận chiến này.
“Chết đi!”
Trên hư thiên vang lên tiếng gầm thét dữ tợn của Minh Vương Lão Tổ, ông ta lại tung ra một chưởng che trời.
Diệp Thành vung quyền tay không chống lại, nhưng khó tránh khỏi kết cục bị rơi xuống khỏi hư thiên, thân thể rơi xuống khiến mặt đất lún thành cái hố sâu.
“Ông lợi hại!”
Diệp Thành chật vật đứng dậy, ngửa mặt lên hư thiên mắng to, quay người bỏ chạy.
Thấy vậy, Minh Vương Lão Tổ mang theo huyết hải ngút trời đuổi theo, ông ta chẳng quan tâm đến trận chiến giữa Minh Vương Tông và nhà họ Mạc nữa, trong mắt ông ta, dường như việc giết Diệp Thành còn quan trọng hơn thắng bại của hai gia tộc.
Suy nghĩ của Minh Vương Lão Tổ không sai, một cảnh giới Hoàng có sức chiến đấu sánh ngang với Thánh Nhân là ông ta, nếu để Diệp Thành trở nên lớn mạnh thì một năm nào đó Minh Vương Tông của ông ta chắc chắn sẽ gặp hoạ lớn.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cao thủ của Minh Vương Tông cũng khiếp sợ, không biết rằng nhà họ Mạc còn có cao thủ có sức chiến đấu sánh ngang Thánh Nhân thế này.“Tấn công!”Khi cao thủ của Minh Vương Tông đều đang nhìn lên bầu trời, Hoa Vân đứng trên hư thiên giơ kiếm, chỉ ra bên ngoài núi.AdvertisementTrong phút chốc, công kích pháp trận của nhà họ Mạc rung lên, đồng thời b*n r* tiên quang huỷ thiên diệt địa.Cao thủ của Minh Vương Tông bị nhà họ Mạc đánh không kịp trở tay, tiên quang huỷ diệt của công kích pháp trận quét qua, từng nhóm người rơi khỏi hư thiên, từng nhóm người hoá thành huyết vụ.Người bi thảm nhất là đại tế ti của Minh Vương Tông, đường đường là Chuẩn Thánh mà lại bị công kích pháp trận của nhà họ Mạc giết ngay tại chỗ.Giết!Tám Chuẩn Thánh của nhà họ Mạc xông ra, nhắm thẳng vào tám Chuẩn Thánh của Minh Vương Tông.Phía sau, cao thủ của nhà họ Mạc lao ra như sóng triều, ai nấy đều ý chí chiến đấu ngút trời, đòn tấn công bá đạo vô song.Giết!Cao thủ của Minh Vương Tông cũng tức giận, lập tức xông đến tàn sát dữ dội.Chiến tranh nổ ra trong chốc lát, hai bên vừa giao đấu đã có huyết vụ nổ tung, mạng người như cỏ rác.Thấy vậy, tu sĩ tứ phương đều lùi lại, sợ ảnh hưởng bởi dư âm, mà ánh mắt họ hầu hết đều hướng về hư thiên mờ ảo.So với cuộc quyết đấu giữa nhà họ Mạc và Minh Vương Tông, họ càng quan tâm thắng thua giữa Minh Vương Lão Tổ và Diệp Thành, đó mới là tranh hùng có một không hai, liên quan đến vấn đề sinh tử của trận chiến này.“Chết đi!”Trên hư thiên vang lên tiếng gầm thét dữ tợn của Minh Vương Lão Tổ, ông ta lại tung ra một chưởng che trời.Diệp Thành vung quyền tay không chống lại, nhưng khó tránh khỏi kết cục bị rơi xuống khỏi hư thiên, thân thể rơi xuống khiến mặt đất lún thành cái hố sâu.“Ông lợi hại!”Diệp Thành chật vật đứng dậy, ngửa mặt lên hư thiên mắng to, quay người bỏ chạy.Thấy vậy, Minh Vương Lão Tổ mang theo huyết hải ngút trời đuổi theo, ông ta chẳng quan tâm đến trận chiến giữa Minh Vương Tông và nhà họ Mạc nữa, trong mắt ông ta, dường như việc giết Diệp Thành còn quan trọng hơn thắng bại của hai gia tộc.Suy nghĩ của Minh Vương Lão Tổ không sai, một cảnh giới Hoàng có sức chiến đấu sánh ngang với Thánh Nhân là ông ta, nếu để Diệp Thành trở nên lớn mạnh thì một năm nào đó Minh Vương Tông của ông ta chắc chắn sẽ gặp hoạ lớn.