“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình…
Chương 3141: “Ta cũng rất thích cái tính này của ngươi”.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cả chặng đường, người nhà họ Mạc nhìn thấy hắn đều thở dài, trong ánh mắt viết rõ câu: Đứa trẻ này rốt cục ăn gì mà ra thế này chứ.“Ta nói này, chúng ta đi đường có thể không cần khoa trương như vậy không?”, Diệp Thành liếc nhìn Hùng Nhị.Advertisement“Lão tử đi vậy là may rồi đấy”.“Ta thích tính cách này của ngươi”.“Bắp cải này ngon quá”, Hùng Nhị lắc đầu quầy quậy, cả chặng đường hắn liếc đi liếc lại, không biết vì sao khi nhìn thấy từng cây bắp cải được linh lực nuôi dưỡng hắn chỉ muốn lao tới vồ.“Ngươi vẫn chuyên nghiệp như xưa nhỉ?”, Diệp Thành xoa cằm.“Đừng ồn ào”.“Này”, Diệp Thành tỏ ra thản nhiên, hắn lấy ra một cái túi đựng đồ nhét vào tay Hùng Nhị.“Ta nói rồi mà”, Hùng Nhị toét miệng cười, hắn nhận lấy sau đó nhét vào túi quần.“Rảnh thì ra ngoài mà chơi, Chư Thiên Vạn Vực này hỗn loạn hơn Đại Sở nhiều”, Diệp Thành lên tiếng, “nhà họ Mạc có Thánh Nhân trấn thủ nên yên tâm về vấn đề an toàn, rồi có ngày tu vi đại thành rồi thì có thể tới Chu Tước Tinh tìm Tạ Vân”.“Ta cảm thấy thắc mắc”, Hùng Nhị gãi đầu, “là nhân cách của ta không tốt sao? Sao tên Tạ Vân kia lại chuyển kiếp thành Hoàng Tử còn mẹ kiếp, ta đầu thai nhầm sao? Sao lại thành một con lợn?”“Không cho ngươi chuyển kiếp thành đống phân đã là may rồi”.“Ta cũng rất thích cái tính này của ngươi”.“Diệp Thành tiểu hữu, lão tổ có lời mời”, đang đi thì một trưởng lão nhà họ Mạc đi tới.“Phiền trưởng lão dẫn đường”, Diệp Thành đi theo trưởng lão kia.“Ta cũng đi”, Hùng Nhị lắc lắc thân hình béo núc ních đi theo.“Bên đó có bắp cải”, Diệp Thành đạp Hùng Nhị bay đi sau đó cùng trưởng lão kia bay vào hư thiên giống như một đạo thần quang bay về phía tiên sơn sâu thẳm của nhà họ Mạc, dừng chân ở một khu rừng trúc.Bên trong rừng trúc, lão tổ nhà họ Mạc đang nhàn nhã pha trà chờ đợi, thấy Diệp Thành đi vào ông ta liền bảo Diệp Thành ngồi xuống.“Không biết tiền bối gọi vãn bối tới là vì việc gì?”, Diệp Thành mỉm cười.“Mấy ngày nay ta đã xem toàn bộ cổ quyển của nhà họ Mạc nhưng không hề thấy thông tin gì về Côn Luân Hư mà vãn bối nói”, lão tổ nhà họ Mạc nói rồi không quên rót cho Diệp Thành một chén trà đầy.“Là vì Côn Luân Hư quá thần bí”, Diệp Thành chép miệng.
Cả chặng đường, người nhà họ Mạc nhìn thấy hắn đều thở dài, trong ánh mắt viết rõ câu: Đứa trẻ này rốt cục ăn gì mà ra thế này chứ.
“Ta nói này, chúng ta đi đường có thể không cần khoa trương như vậy không?”, Diệp Thành liếc nhìn Hùng Nhị.
Advertisement
“Lão tử đi vậy là may rồi đấy”.
“Ta thích tính cách này của ngươi”.
“Bắp cải này ngon quá”, Hùng Nhị lắc đầu quầy quậy, cả chặng đường hắn liếc đi liếc lại, không biết vì sao khi nhìn thấy từng cây bắp cải được linh lực nuôi dưỡng hắn chỉ muốn lao tới vồ.
“Ngươi vẫn chuyên nghiệp như xưa nhỉ?”, Diệp Thành xoa cằm.
“Đừng ồn ào”.
“Này”, Diệp Thành tỏ ra thản nhiên, hắn lấy ra một cái túi đựng đồ nhét vào tay Hùng Nhị.
“Ta nói rồi mà”, Hùng Nhị toét miệng cười, hắn nhận lấy sau đó nhét vào túi quần.
“Rảnh thì ra ngoài mà chơi, Chư Thiên Vạn Vực này hỗn loạn hơn Đại Sở nhiều”, Diệp Thành lên tiếng, “nhà họ Mạc có Thánh Nhân trấn thủ nên yên tâm về vấn đề an toàn, rồi có ngày tu vi đại thành rồi thì có thể tới Chu Tước Tinh tìm Tạ Vân”.
“Ta cảm thấy thắc mắc”, Hùng Nhị gãi đầu, “là nhân cách của ta không tốt sao? Sao tên Tạ Vân kia lại chuyển kiếp thành Hoàng Tử còn mẹ kiếp, ta đầu thai nhầm sao? Sao lại thành một con lợn?”
“Không cho ngươi chuyển kiếp thành đống phân đã là may rồi”.
“Ta cũng rất thích cái tính này của ngươi”.
“Diệp Thành tiểu hữu, lão tổ có lời mời”, đang đi thì một trưởng lão nhà họ Mạc đi tới.
“Phiền trưởng lão dẫn đường”, Diệp Thành đi theo trưởng lão kia.
“Ta cũng đi”, Hùng Nhị lắc lắc thân hình béo núc ních đi theo.
“Bên đó có bắp cải”, Diệp Thành đạp Hùng Nhị bay đi sau đó cùng trưởng lão kia bay vào hư thiên giống như một đạo thần quang bay về phía tiên sơn sâu thẳm của nhà họ Mạc, dừng chân ở một khu rừng trúc.
Bên trong rừng trúc, lão tổ nhà họ Mạc đang nhàn nhã pha trà chờ đợi, thấy Diệp Thành đi vào ông ta liền bảo Diệp Thành ngồi xuống.
“Không biết tiền bối gọi vãn bối tới là vì việc gì?”, Diệp Thành mỉm cười.
“Mấy ngày nay ta đã xem toàn bộ cổ quyển của nhà họ Mạc nhưng không hề thấy thông tin gì về Côn Luân Hư mà vãn bối nói”, lão tổ nhà họ Mạc nói rồi không quên rót cho Diệp Thành một chén trà đầy.
“Là vì Côn Luân Hư quá thần bí”, Diệp Thành chép miệng.
Tiên Võ Truyền KỳTác giả: Lục GiớiTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Tiên Hiệp“Đệ tử ngoại môn Diệp Thành vì vùng đan điền bị phế bỏ nên không còn cơ duyên tu luyện thành tiên, đuổi khỏi Chính Dương Tông, hết kiếp không được bước chân vào núi Chính Dương nửa bước”. Trong đại điện hùng vĩ, giọng nói tựa phán quan lạnh như hàn băng mang theo vẻ uy nghiêm tuyệt đối vang lên. Bên dưới, Diệp Thành đứng lặng trong đại điện, thần sắc nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Nghe giọng phán quan lạnh lẽo vô tình, hắn từ từ nắm chặt tay, có lẽ vì lực đạo quá lớn nên móng tay đều đâm sâu vào lòng bàn tay khiến máu tươi chảy ra thành dòng. Vùng đan điền bị huỷ hoại, không còn cơ duyên tu luyện thành tiên. Diệp Thành bật cười nhưng là nụ cười đầy thê lương. Ba ngày trước, hắn giúp tông môn xuống núi hái thuốc nhưng lại bị cao thủ của tông môn kẻ địch đánh lén. Tuy vậy, Diệp Thành vẫn cố gắng giữ gìn linh dược, vượt qua cửu tử nhất sinh quay về tông môn. Vùng đan điền bị phế, hắn trở thành một kẻ bỏ đi không hơn không kém. Có điều, Diệp Thành chưa từng nghĩ lòng trung thành của mình… Cả chặng đường, người nhà họ Mạc nhìn thấy hắn đều thở dài, trong ánh mắt viết rõ câu: Đứa trẻ này rốt cục ăn gì mà ra thế này chứ.“Ta nói này, chúng ta đi đường có thể không cần khoa trương như vậy không?”, Diệp Thành liếc nhìn Hùng Nhị.Advertisement“Lão tử đi vậy là may rồi đấy”.“Ta thích tính cách này của ngươi”.“Bắp cải này ngon quá”, Hùng Nhị lắc đầu quầy quậy, cả chặng đường hắn liếc đi liếc lại, không biết vì sao khi nhìn thấy từng cây bắp cải được linh lực nuôi dưỡng hắn chỉ muốn lao tới vồ.“Ngươi vẫn chuyên nghiệp như xưa nhỉ?”, Diệp Thành xoa cằm.“Đừng ồn ào”.“Này”, Diệp Thành tỏ ra thản nhiên, hắn lấy ra một cái túi đựng đồ nhét vào tay Hùng Nhị.“Ta nói rồi mà”, Hùng Nhị toét miệng cười, hắn nhận lấy sau đó nhét vào túi quần.“Rảnh thì ra ngoài mà chơi, Chư Thiên Vạn Vực này hỗn loạn hơn Đại Sở nhiều”, Diệp Thành lên tiếng, “nhà họ Mạc có Thánh Nhân trấn thủ nên yên tâm về vấn đề an toàn, rồi có ngày tu vi đại thành rồi thì có thể tới Chu Tước Tinh tìm Tạ Vân”.“Ta cảm thấy thắc mắc”, Hùng Nhị gãi đầu, “là nhân cách của ta không tốt sao? Sao tên Tạ Vân kia lại chuyển kiếp thành Hoàng Tử còn mẹ kiếp, ta đầu thai nhầm sao? Sao lại thành một con lợn?”“Không cho ngươi chuyển kiếp thành đống phân đã là may rồi”.“Ta cũng rất thích cái tính này của ngươi”.“Diệp Thành tiểu hữu, lão tổ có lời mời”, đang đi thì một trưởng lão nhà họ Mạc đi tới.“Phiền trưởng lão dẫn đường”, Diệp Thành đi theo trưởng lão kia.“Ta cũng đi”, Hùng Nhị lắc lắc thân hình béo núc ních đi theo.“Bên đó có bắp cải”, Diệp Thành đạp Hùng Nhị bay đi sau đó cùng trưởng lão kia bay vào hư thiên giống như một đạo thần quang bay về phía tiên sơn sâu thẳm của nhà họ Mạc, dừng chân ở một khu rừng trúc.Bên trong rừng trúc, lão tổ nhà họ Mạc đang nhàn nhã pha trà chờ đợi, thấy Diệp Thành đi vào ông ta liền bảo Diệp Thành ngồi xuống.“Không biết tiền bối gọi vãn bối tới là vì việc gì?”, Diệp Thành mỉm cười.“Mấy ngày nay ta đã xem toàn bộ cổ quyển của nhà họ Mạc nhưng không hề thấy thông tin gì về Côn Luân Hư mà vãn bối nói”, lão tổ nhà họ Mạc nói rồi không quên rót cho Diệp Thành một chén trà đầy.“Là vì Côn Luân Hư quá thần bí”, Diệp Thành chép miệng.